A Lê - Chương 104
topicA Lê - Chương 104 :
Bất kể xếp hạng là đệ nhất hay đệ nhị, chỉ cần trúng cử nhân thì đã là chuyện lớn đáng mừng rồi. Tối hôm đó, Tiết Duyên liền đến đặt phòng ở Hội Tiên Lâu, sau đó gọi phu thê Hồ An Hòa cùng đi ăn một bữa.
Hội Tiên Lâu là tửu lâu lớn nhất Ninh An, cao đến sáu tầng, tầng trên cùng cũng là nơi sang trọng nhất, gọi là Phù Vân Các. Người xưa có câu: “Phía tây bắc có lầu cao, cao cùng mây nổi sánh vai”, đại khái chính là nói đến nơi như thế này. Cả sáu tầng rộng đến mức có thể cho ngựa chạy vòng, nhưng chỉ có một gian phòng duy nhất, không có cửa ngăn, chỉ dùng những bình phong thêu Thục tầng tầng phân cách, không phải cứ có tiền là có thể đặt được.
Nguyễn Ngôn Sơ thi đậu cử nhân, từ nay chẳng còn là người thường nữa, một chân đã bước vào quan lộ, nên khi tiểu nhị nhìn thấy, cũng phải kính cẩn gọi một tiếng “Cử nhân lão gia”. Cũng vì vậy, khi Tiết Duyên hỏi xem tầng sáu có thể dùng được không, sắc mặt tiểu nhị mới có vẻ khó xử, “Tiết chưởng quầy, Phù Vân Các đã có người đặt rồi, mới nửa canh giờ trước thôi, là vị Giải nguyên của kỳ thi Hương này, La công tử. Hôm nay hắn mở tiệc tạ thầy, e là không tiện đổi được. Hay là ngài chọn gian khác được không ạ?”
Tiết Duyên hơi nhíu mày, phòng bị đặt trước vốn là chuyện bình thường, nhưng cái tên La Viễn Phương ấy lại khiến chàng không khỏi nghĩ nhiều. Dù sao thì, một kẻ ăn chơi trác táng, đến “Xuất sư biểu” cũng đọc vấp váp, mà nay lại thi đỗ cử nhân, còn đỗ đầu Giải nguyên — chuyện này thế nào cũng thấy như một vở hài kịch.
Tiết Duyên không lập tức lên tiếng, nhưng không có nghĩa là chàng không suy tính.
Tiểu nhị bị sắc mặt chàng dọa cho sợ hãi, tim đập thình thịch. Ai mà chẳng biết Tiết Duyên có tiền, giờ lại có thêm một cậu em vợ vừa thi đỗ cử nhân, tương lai chắc chắn sẽ thành nhân vật có máu mặt ở Ninh An, nên hắn nào dám đắc tội, chỉ biết đứng ngẩn ra, lúng túng không biết nói sao.
A Lê dịu giọng hòa giải, “Vậy tầng năm được chứ?”
Tiểu nhị như được giải thoát, “Dĩ nhiên là được ạ!”
A Lê khẽ mỉm cười, “Số có chín, năm ở chính giữa; như núi, ở nơi đỉnh; mang thế cực thịnh, không nghiêng không lệch[1], rất tốt.”
[1] Số có chín, năm ở chính giữa; như núi, ở nơi đỉnh; mang thế cực thịnh, không nghiêng không lệch: Nguyên văn là “数有九,五居正中,若峰,在其之巅,具鼎盛之势,不偏不倚。”. “数有九” – trong hệ thống số (từ 1 đến 9), số 9 được coi là số lớn nhất, tượng trưng cho cực thịnh. “Số có chín, năm ở chính giữa” còn số 5 thì nằm ở chính giữa, tượng trưng cho sự cân bằng, trung hòa (vì dãy 1–9, số 5 ở trung tâm). “Như núi, ở nơi đỉnh” ví như ngọn núi, tầng năm giống như đỉnh núi cao, ở vị trí trung tâm nhưng cao vút. “Mang thế cực thịnh, không nghiêng không lệch” có thế vượng cực độ, lại không nghiêng lệch về bên nào, tượng trưng cho điềm lành, thịnh vượng và cân bằng.
Cầu thang rộng, bậc lại thấp, chẳng mấy chốc họ đã lên đến nơi. Tiết Duyên để Lai Bảo ngồi trên vai mình. Ban đầu còn thấy nhẹ, nhưng thằng nhỏ cứ nghịch ngợm cười khanh khách, túm tóc cha kéo tới kéo lui, đến khi ngồi vào bàn, dù là giữa tiết cuối thu, Tiết Duyên vẫn toát cả mồ hôi.
A Lê đón lấy Lai Bảo đặt xuống đất, rồi rút khăn tay ra lau mồ hôi trên trán cho chàng. Tiết Duyên khẽ cười, tiện tay vuốt lại nếp nhăn trên tay áo nàng. Hai người đã là phu thê lâu năm, những việc thân mật như vậy đã thành thói quen, chẳng hay họ đã khiến người ngoài phải ngưỡng mộ.
Tiểu nhị tươi cười nói, “Tiết chưởng quỹ và phu nhân thật là ân ái quá!”
Tiết Duyên “ừ” một tiếng, mặt không đỏ mà cũng không né, thản nhiên nhận lời khen, rồi gọi người bắt đầu dọn món. Trong lúc gọi món, ánh mắt chàng vẫn thường xuyên liếc nhìn A Lê, nụ cười nơi khóe mắt, đuôi mày giấu cũng không giấu nổi.
Khi không phải nghĩ đến giá cả, việc gọi món bao giờ cũng rất nhanh.
Tiểu nhị miệng dẻo như bôi mỡ, lúc rời đi còn đổ thêm dầu vào đèn, vừa làm vừa nói cười rạng rỡ, “Kinh báo đã đăng danh bảng, Nguyễn công tử đúng là tướng mạo phú quý, quan vận hanh thông! Chờ đến xuân tới qua kỳ thi Hội và thi Đình, chẳng phải sẽ là vị Trạng nguyên đầu tiên của Ninh An chúng ta sao! Đến lúc đó lại mời ngài quay lại Hội Tiên Lâu mở tiệc mừng công, vinh quy bái tổ, thật là chuyện vinh dự biết bao!”
Nguyễn Ngôn Sơ mỉm cười cảm ơn, đợi tiểu nhị khép cửa rời đi rồi, Tiết Duyên chợt hỏi, “A Ngôn, ở thư viện của đệ có mấy vị tiên sinh?”
Nguyễn Ngôn Sơ nghĩ một lúc rồi đáp, “Thư viện có rất nhiều tiên sinh, nhưng dạy bọn đệ chỉ có ba người. La công tử vẫn luôn là học cùng với đệ, nên thầy của bọn đệ cũng như nhau, hai người họ Triệu, một người họ Tôn. Nếu nói ai có ân lớn nhất, thì hẳn là Tôn tiên sinh, vì thầy dạy bọn đệ lâu nhất, giảng giải cũng nhiều nhất.”
Nói đến đây, cậu khẽ lắc đầu rồi cười, “Vừa rồi nghe tiểu nhị nhắc đến tiệc tạ thầy, đệ cũng thấy lạ. La công tử nửa năm nay chẳng đến lớp mấy buổi, đa phần thời gian toàn ở ngoài cửa trêu chim, hát hí, đấu dế, thế mà giờ lại mở tiệc tạ thầy sao?”
Hồ An Hòa, vốn chẳng ưa gì La Viễn Phương, cúi mắt, buông một câu nhạt nhẽo, “Trong đầu toàn men rượu, làm việc gì mà chúng ta lý giải được.”
Vi Thúy Nương “suỵt” một tiếng, đá hắn dưới gầm bàn. Hồ An Hòa trợn mắt, đành ngậm miệng.
Bữa tiệc vốn để mừng công, nhắc chuyện người khác như vậy thật mất hứng, nên khi món ăn được mang lên, mọi người lại chuyển sang những câu chuyện thường nhật.
Lai Bảo vừa tròn một tuổi, mặc quần hở đáy, hai cái chân mũm mĩm chẳng chịu ngồi yên. Tiết Duyên nuôi con theo kiểu “thuận theo tự nhiên”, bế lên đút cho vài muỗng cơm, thấy thằng nhỏ lắc đầu không ăn nữa thì đặt nó xuống đất. Dù sao nó cũng không ngốc, đói thì tự khắc chạy lại ôm chân người lớn đòi ăn. Để tránh nó chạy lung tung ngã va, Tiết Duyên còn mang theo một sợi dây mềm, một đầu buộc ở thắt lưng Lai Bảo, đầu kia buộc vào cổ tay mình. Thỉnh thoảng lại kéo về sờ xem có bị trầy xước gì không.
Với cách làm này, A Lê không tỏ thái độ gì, nhưng Phùng thị thì không tán thành, thấy tội đứa nhỏ. Thế nhưng khi Lai Bảo tự đâm đầu vào tường khóc nức nở, được Tiết Duyên kéo về, dỗ mãi không nín, cuối cùng bị chàng trừng mắt một cái thì nín bặt, Phùng thị cũng đành im lặng chấp nhận.
A Lê ăn ít, chẳng bao lâu đã no, liền dắt Lai Bảo ra ngoài đi dạo. Trời tối gió lạnh, Tiết Duyên cởi áo khoác khoác lên vai nàng, dặn dò kỹ lưỡng rồi mới để hai mẹ con ra ngoài.
Tầng năm toàn là phòng riêng, hành lang yên tĩnh, không ồn ào. Lai Bảo hiếu động, gặp gió mát liền nhảy nhót cười vang. A Lê nhíu mày ra dấu “suỵt”, rồi chỉ vào trong phòng ý bảo “cha nghe được đấy”, thằng nhỏ bĩu môi, mới chịu ngoan lại.
Hành lang rộng chừng hai bước, hai bên đều đặt bình gốm xanh, trong cắm đủ loại hoa rực rỡ. Hai đầu hành lang đều có cầu thang: phía đông lên tầng sáu Phù Vân Các, phía tây có đường xuống dưới lầu. A Lê dựa tường, mỉm cười nhìn Lai Bảo lắc lư đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại cho một hạt lạc luộc mềm.
Một lúc sau, Lai Bảo có vẻ hứng thú với cầu thang phía đông, nghiêng đầu nhìn một lát rồi bỗng chạy lạch bạch tới đó, định trèo lên. A Lê vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, vội đến đỡ con dậy, phủi bụi trên mông rồi cười hỏi, “Con biết đi rồi cơ mà, sao lại bò nữa hả?”
Lai Bảo “ư ư” trong miệng một lúc, cố gắng nói, “Mẫu thân, khúc khúc.”
A Lê nghe không rõ, xoa tai con, cười hỏi lại, “Khúc khúc gì?”
Lai Bảo vội chỉ tay về phía cầu thang, giậm chân nói to, “Ca ca!”
A Lê hơi hiểu ra, ngẩng mặt nhìn hướng đó, nghiêng tai lắng nghe, quả nhiên có tiếng hát vọng ra, là vở “Tây Sương Ký” của Vương Thực Phủ, khúc “Chính Cung · Đoan Chính Hảo”:
“Trời mây biếc, đất hoa vàng, gió tây thổi mạnh, nhạn bắc bay nam.
Sáng sớm ai nhuộm rừng phong đỏ rực, đều là lệ người ly biệt.”
Tai A Lê chưa hồi phục hẳn, chỉ nghe được chừng nửa, nhưng La Viễn Phương hát quá nhập tâm, giọng vẫn xuyên qua lớp lớp bình phong mà vọng đến. Hắn quả thật có thiên phú hát hí, giọng bẩm sinh trong trẻo như nữ tử, uyển chuyển dịu dàng, lại không hề ngại ngùng. Có lẽ uống vài chén, giọng càng thêm khàn quyến rũ, như vừa khóc vừa kể. Lai Bảo nghe một lúc, đôi mắt chớp chớp, rồi mím môi suýt khóc.
A Lê vội ôm con vào lòng, vỗ lưng dỗ dành, định quay về phòng.
Nhưng vừa quay người, chợt nghe La Viễn Phương cất cao giọng nói, “Âu Dương đại nhân, vụ thi Hương này đa tạ ngài tương trợ, vãn bối xin kính ngài một chén! Kỳ thi Xuân sắp tới, còn mong ngài nói giúp đôi lời với các vị đại nhân trong triều…”
Chưa dứt lời, liền nghe tiếng Khâu tri phủ nổi giận quát, “Ngươi nhỏ giọng lại được không hả!”