A Lê - Chương 105
topicA Lê - Chương 105 :
Vừa dứt lời, liền có tiếng bước chân vang lên, hướng về phía cầu thang, dường như có người muốn ra xem có ai đi lại không.
Tim A Lê khẽ run, vội ôm lấy Lai Bảo đang nức nở, nhân lúc Khâu tri phủ vừa ló đầu ra liền ẩn mình vào gian nhã thất.
Hành lang vẫn yên tĩnh như thường ngày. Khâu tri phủ cũng đã uống vài chén, đầu óc choáng váng, cảnh giác giảm đi nhiều. Hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy bốn phía chẳng có ai, trong lòng mới yên tâm đôi chút, rồi quay lại.
Trong nhã gian, mọi người đều bị làm giật mình, đồng loạt dừng đũa nhìn về phía đó.
Tiết Duyên nhìn thấy mồ hôi trên chóp mũi A Lê, cau mày, đưa tay lau đi, khẽ hỏi, “Đi đâu mà ra nông nỗi thế này?”
Lai Bảo quơ quơ tay chân muốn trèo lên đùi Tiết Duyên, miệng lắp bắp định giải thích, nhưng chẳng nói rõ được câu nào. Tiết Duyên liền ôm thằng bé đặt lên đầu gối, lấy khăn tay lau mũi cho nó, rồi làu bàu, “Cha con nói với con bao nhiêu lần rồi, không được giở tính dỗi với mẫu thân con. Nam nhi thì phải mạnh mẽ, sao lại cứ khóc nhè mãi vậy hả?”
Phùng thị thấy không nỡ, trừng mắt lườm Tiết Duyên một cái, sau đó bế lấy Lai Bảo, dịu giọng hỏi A Lê, “Vừa rồi có chuyện gì vậy? Con vội vàng chạy vào, xảy ra chuyện gì à?”
Phát hiện ra bí mật lớn như thế, tuy đã tránh được nguy hiểm, nhưng tim A Lê vẫn chưa yên. Nàng ngồi xuống cạnh Tiết Duyên, nắm chặt tay chàng để trấn tĩnh lại một hồi lâu, rồi mới kể hết những gì mình vừa thấy cùng suy đoán của bản thân.
Thật ra cũng chẳng cần đoán nữa, mọi chuyện đã rõ rành rành, La Viễn Phương gian lận trong kỳ thi Hương.
A Lê không nhận ra giọng nói của tri phủ, chỉ biết đó là một nam nhân trung niên, có vẻ rất thân mật với La Viễn Phương, chắc chắn cũng có dính dáng trong chuyện này. Gian lận thi cử đâu phải chuyện đơn giản như mua rượu hay mua đồ — đây là tội chém đầu! Không chỉ cần tiền, mà còn phải có quyền thế và quan hệ. Mà trong toàn thành Ninh An này, người có thể ngầm thông đồng với chủ khảo, ít không kể hết, mà lại trùng hợp là La Viễn Phương còn có nhiều mối dây liên hệ với Triệu gia, nên đoán ra cũng chẳng khó.
Chỉ là, rốt cuộc La Viễn Phương với Khâu tri phủ có quan hệ gì, thì vẫn là một bí ẩn.
Dù thế nào, chuyện này cũng không thể bỏ qua được. Trong kỳ thi Hương, La Viễn Phương dựa vào làm rối kỉ cương để đoạt lấy Giải nguyên, chuyện này thật ra chẳng sao cả, nhưng nếu trong kỳ thi Xuân hắn lại gian lận lần nữa, thì ảnh hưởng đến Nguyễn Ngôn Sơ một cách chí mạng. Từ lúc rời khỏi Túy Tiên Lâu đến khi về nhà, Tiết Duyên vẫn im lặng, mặt không biểu cảm, không nói một lời.
Bữa cơm hôm đó, thật không biết nên gọi là vui hay buồn nữa.
Giờ đã là đầu tháng mười, thời tiết hơi lạnh. A Lê sợ lạnh, mà Lai Bảo cũng không thể bị gió, nên trong nhà sớm đã thay chăn dày. Trước khi ngủ, Phùng thị đến đây một chuyến, nói thấy Tiết Duyên tâm trạng không tốt, muốn bế Lai Bảo sang ngủ cùng, để chàng có chút yên tĩnh. A Lê không đồng ý, chỉ cười khuyên bà quay về, rồi ôm Lai Bảo lại gần Tiết Duyên, cùng chàng trò chuyện cho khuây khỏa.
Tiết Duyên lúc bàn chuyện làm ăn thì miệng lưỡi linh hoạt, còn trước mặt A Lê thì cũng nói nhiều, nhưng bản chất vẫn là người hơi trầm mặc. Tính cách đại nam nhi là vậy, gặp chuyện khó giải quyết, nếu trong lòng chưa nghĩ ra cách giải quyết, lại sợ khiến người nhà lo lắng, thì chàng sẽ chọn im lặng, giấu trong lòng.
A Lê vừa bực tính ấy của chàng, nhưng hiểu được nguyên do thì lại thấy thương.
Phía sau sân có cây táo xanh, buổi chiều A Lê cùng Vi Thúy Nương dùng gậy đập được một ít quả chín, vị giòn ngọt, ăn rất ngon. A Lê rửa một nắm, đưa cho Lai Bảo vài quả, nhỏ giọng dặn, “Cục cưng, con đi đút cho cha một quả, rồi nói với cha, ‘Cha đừng buồn, con còn ở đây.’”
Với đứa trẻ hơn một tuổi, câu này quá khó. A Lê kiên nhẫn dạy đi dạy lại mấy lần, Lai Bảo mới lắp bắp học theo được.
A Lê mừng rỡ xoa tóc con, hôn nhẹ lên má, nói nhỏ, “Bé con ngoan, tối nay không được chọc cha giận, không được khóc nhé?”
Lai Bảo là đứa lanh lợi, biết khi nào được phép làm nũng, khi nào phải ngoan. Nghe vậy, nó liền gật đầu lia lịa, rồi lạch bạch chạy về phía Tiết Duyên. A Hoàng cũng lon ton bám theo, cứ dí sát chân sau của Lai Bảo. Lai Bảo hổn hển quay đầu lại đánh vào mặt nó, A Hoàng chẳng thèm tránh, cuối cùng A Lê phải nhét cho nó hai quả táo nhỏ đã bỏ hạt, mọi chuyện mới yên.
Tiết Duyên vẫn dựa lười biếng vào tường, thu hết cảnh tượng ấy vào mắt. Lòng vốn đang nặng trĩu, bị hai mẹ con làm cho vui lên ít nhiều, khẽ mỉm cười.
Lai Bảo có chút đắc ý, vênh váo, đứng yên một chỗ, cười toe toét với Tiết Duyên. Răng cậu chỉ mới mọc năm cái, ba cái trên, hai cái dưới, trông như con chuột nhỏ. Tiết Duyên bóp sống mũi, nhịn không nổi cũng bật cười.
A Lê ngồi xổm phía sau, sốt ruột vỗ lưng con, khẽ nhắc, “Bé con, bé con mau nói đi con.”
Lai Bảo “dạ” một tiếng, nhớ ra chuyện đó, nhưng trí nhớ của đứa bé chẳng khá hơn con cá là mấy, chớp mắt lại quên mất. Nó quay đầu nhìn mẫu thân, mím môi, cố mãi mới bật ra được một tiếng: “Mẫu thân ơi —”
Tiết Duyên nhìn hai mẹ con, cười nhè nhẹ, “Hai mẹ con lại đang bày trò xấu gì đó à?”
A Lê vốn chẳng cảm thấy gì, nhưng bị chàng nhìn thế, vành tai cũng đỏ lên. Lai Bảo bóp chặt quả táo nóng hổi trong tay, tới nước này rồi cũng chẳng thể rút lui, A Lê đành nấp sau lưng con, dạy lại cho cậu, để cho cậu nói cho Tiết Duyên nghe, như thể diễn một màn hát đôi.
“Phụ thân, cha đừng buồn nữa nha —”
Lai Bảo nói: “Cha, nưng bầu nứa nha!”
“Con còn ở đây, táo con cho cha ăn nha —”
“Con nòn ở nưa, cáo cáo cho cha năn nha!”
A Lê sửa: “Là táo, táo mà!”
Lai Bảo chu môi, cố gắng học theo: “Cáo!”
“Táo!”
“Cáo!”
A Lê chịu thua: “…Thôi kệ.”
Lai Bảo cũng nói theo: “Thôi kẹ!”
A Lê cắn môi, nhỏ giọng: “Câu này không được học.”
Lai Bảo cảm thấy mẫu thân nói quá nhiều, theo không kịp, mặt đầy vẻ khổ sở, “Thôi mệ đừng lói nưa.”
A Lê nhìn đôi mắt đen tròn xoe của cậu, bỗng quên cả lời, hai mẹ con nhìn nhau một lúc lâu, chẳng ai nói gì. Cho đến khi A Hoàng gặm nát mấy quả táo rồi nhè ra, lại chạy tới giật lấy táo trong tay Lai Bảo. Lai Bảo bị l**m, hét toáng lên, nhảy dựng định giẫm chân thỏ. Cậu đứng không vững, suýt ngã, may được Tiết Duyên nhanh tay túm cổ áo kéo về giường.
A Lê vẫn ngồi xổm, chống cằm nhìn chàng. Tiết Duyên bị nàng nhìn đến xương cũng mềm, nghiêng người ôm nàng vào lòng.
Ba người quây thành một vòng. Tiết Duyên xoa tóc Lai Bảo, lại hôn lên má A Lê, cảm thấy lòng đầy ắp, phiền muộn cũng tiêu tan không ít.
A Lê nói, “Tiết Duyên, chuyện của La Viễn Phương, chàng đừng nôn nóng. Từ giờ đến thi Xuân còn năm tháng, đủ thời gian mà. Nếu Khâu tri phủ thật là cha ruột của La Viễn Phương, thì chuyện này càng rắc rối. Dân không đấu nổi quan, A Ngôn trước khi vào thư phòng còn dặn ta khuyên chàng, rằng dù phải đợi ba năm nữa cũng không sao. Nhà mình ở Ninh An đến giờ đã chẳng dễ dàng gì, nếu vì chuyện này mà rước họa vào thân, khiến cả nhà bị liên lụy, thì đệ ấy sẽ không còn mặt mũi nào đọc sách nữa.”
Tiết Duyên gật đầu: “Ta biết chừng mực.”
A Lê cau mày: “Vậy chàng hứa với ta, không được hành động theo cảm tính, được chứ?”
Con người vốn sinh ra đã khao khát công bằng. Khi đối diện với những kẻ dối trá, giành lợi bằng mánh lới, ai mà chẳng sinh lòng chán ghét. Tiết Duyên từ nhỏ là người kiêu ngạo, tuy gia cảnh sa sút, nhưng vẫn nhờ tài năng tự mình gầy dựng lại, bước từng bước đi lên. Bao năm qua chịu đủ sóng gió, nhưng chuyện chạm đến giới hạn của chàng hết lần này tới lần khác, chỉ có cái Khâu gia mà thôi. Khổ nỗi đó lại là bọn rắn độc ở Ninh An, không thể động vào, cũng chẳng dễ tránh. A Lê hiểu nỗi bức bối trong lòng chàng.
Tiết Duyên nói: “Ta biết mà.”
Lai Bảo chẳng hiểu người lớn nói gì, chỉ loay hoay nhét đồ vào miệng.
Tiết Duyên lấy nửa củ cải mà cậu móc được từ ổ A Hoàng ra, ném đi, rồi làm bộ định đánh đòn. Lai Bảo co người lại, mới chịu yên.
A Lê bật cười, kéo chăn nhỏ đắp cho con, rồi đẩy Tiết Duyên đi thổi đèn, cùng nằm xuống.
Đầu tháng, trăng chỉ là một vệt mảnh như sợi chỉ, đêm ngoài cửa sổ sâu thẳm như tấm lưới đen.
A Lê nằm nghiêng, chẳng bao lâu cảm thấy sau lưng lạnh, là Tiết Duyên chui vào, ôm nàng từ phía sau, áp ngực vào lưng nàng.
A Lê khẽ cười, nhắm mắt nói nhỏ, “Ra xa chút, lạnh.”
Tiết Duyên đáp “Ừ”, rồi kẹp chân lại, kèm chân nàng vào giữa, “Giờ được chưa?”
A Lê nghĩ một chút, “Được rồi.”
Tiết Duyên bật cười nhỏ, cằm chôn vào cổ nàng, khẽ nói, “Càng ngày càng yếu ớt.”
Giọng chàng nhỏ quá, A Lê nghe không rõ, nên chẳng đáp.
Tiết Duyên cũng không nói thêm gì, chỉ giữ nguyên tư thế nằm nghiêng, tay trái vắt qua eo nàng, đan mười ngón tay với tay trái nàng, đặt lên bụng trước. Hơi ấm xuyên qua lớp vải mỏng, hòa cùng mùi hương nhè nhẹ, khiến người ta thấy an lòng vô cùng.
Ban ngày lẫn lộn chuyện cơm áo, nhân tình thế thái, đời sống không tránh khỏi những bất như ý, khiến người ta thấy chát nơi đầu lưỡi.
Nhưng đến đêm, ngay cả hơi thở cũng trở nên ngọt ngào.
Những ngày sau đó, Tiết Duyên dành nhiều thời gian để điều tra quan hệ giữa La Viễn Phương và Khâu tri phủ, may là chuyện ấy vốn chẳng phải bí mật gì. Chuyện xấu của giới quan lại luôn là đề tài tán gẫu của dân thường, tin xấu truyền ngàn dặm, có những việc dù muốn giấu cũng chẳng giấu nổi.
Mười mấy năm trước, Khâu phu nhân từng nổi trận lôi đình vì Khâu tri phủ nuôi thiếp bên ngoài, còn sinh nhi tử định mang về nhà. Bà vì chuyện này mà tức giận, suýt châm lửa đốt cả Khâu phủ, Người lớn tuổi chút ở Ninh An vẫn còn nhớ rõ chuyện ấy.
Khâu tri phủ là kẻ nổi tiếng háo sắc. Ngay cả khi bị giáng chức đi vùng Vân Quý xa xôi, ông ta vẫn có thể sinh được một nữ nhi. Trong phủ thì thiếp thất nhiều vô kể, ngoài phủ lại càng nhiều không kể xiết. Chẳng biết do những người đàn bà đó có vấn đề, hay do chính ông ta, mà bảy bảy bốn chín người thiếp, chỉ sinh được hai khuê nữ. Vì thế khi thiếp La thị sinh được nhi tử, ông ta liền quỳ hướng về mộ tổ khấu đầu, còn hứa sẽ nâng La thị làm Trắc phu nhân, để nhi tử nhận tổ quy tông.
Chuyện kế tiếp cũng rất đơn giản, phóng hỏa đốt nhà. Khâu phu nhân cũng không phải kẻ ngốc, biết rõ chuyện đó đe dọa trực tiếp đến vị trí chính thất của mình, nếu không thể ngăn, thì thà ngọc nát hơn ngói lành. Khâu tri phủ Triệu bị dọa đến suýt đứt hơi, nhưng Khâu phu nhân vốn cay nghiệt, lại có cha là đại quan trong kinh thành, nên ông ta vẫn luôn sợ vợ ba phần. Dưới áp lực của nhạc phụ, ông ta đành để chuyện La Viễn Phương nhập phủ chìm vào quên lãng.
Khâu phu nhân từ đó mang bệnh, ai dám nhắc đến họ La này kia trước mặt bà, bà liền làm ầm lên đòi chết, cũng không biết là thật điên hay giả điên. Khâu tri phủ sợ đến run đùi, từ đó không dám nhắc nữa, chỉ âm thầm mua nhà riêng cho mẫu tử La Viễn Phương, thỉnh thoảng tới thăm.
Lần gian lận thi cử này, phần lớn cũng là do tư tâm của Khâu tri phủ, vừa là áy náy vì năm xưa, vừa là mong nhi tử đỗ đạt làm Trạng nguyên, để có cớ nhận tổ quy tông, khỏi bị tuyệt hậu.
Còn chuyện tại sao Khâu Vân Xuyên lại thân thiết với La Viễn Phương, thì càng dễ hiểu hơn. Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, cả hai cùng ghét cô nương A Ước của tộc Di nọ, lại thêm La Viễn Phương là nhi tử duy nhất của Khâu gia, nên Khâu Vân Xuyên cũng có ý nịnh bợ, vì thế bề ngoài hai người mới bị đồn là “tỷ đệ tốt”.
Dù đã nắm rõ đầu đuôi, nhưng việc xử lý vẫn khó khăn, chỉ có thể chờ thời cơ.
Cuối tháng mười, triều đình bỗng ban lệnh tăng thuế nông và truy thu lương thực năm nay. Để tránh dân nổi loạn, mỗi ba tỉnh cử một vị Tuần phủ đến giám sát hỗ trợ.
Tuần phủ Chu Kham đại nhân sẽ đến Ninh An vào giữa tháng mười một.