Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 79
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 79 :Quấn người
Quán trọ này dường như chẳng ưa gì Diệp Mẫn Vi, nàng vấp ngã lúc bước lên lầu, suýt nữa lại đâm đầu vào cửa khi vào phòng.
Nhưng kể từ khi đặt chân vào sa mạc thì cuộc sống hằng ngày của nàng chính là như thế — “Va vấp khắp nơi.”
Cũng chẳng thể trách Diệp Mẫn Vi, sa mạc mênh mông một màu vàng nhạt, ngay cả nhà cửa cũng toàn được xây bằng gạch mộc*, quả thật thiếu điểm nhận dạng. Để tránh gây chú ý, Diệp Mẫn Vi lại không đeo kính thạch, nên thế giới trong mắt nàng chỉ là màu vàng nhạt đậm khác nhau, trên đường đi nàng không đâm đầu vào cát đã là may mắn lắm rồi.
*Gạch mộc hay gọi là gạch sống, gạch vuông phơi nắng chứ không nung, thường có màu vàng đậm gần như màu nâu.
Cửa phòng vừa đóng lại, Ôn Từ liền tháo khăn che mặt xuống, lộ ra gương mặt dị vực.
Sau khi tiến vào sa mạc, Ôn Từ đã vài lần bị nhận nhầm là người bản địa ngoại tộc, diện mạo của hắn vừa hay có thể hòa nhập vào trong mọi người. Khi không che mặt, có người dùng thứ ngôn ngữ kỳ lạ ngoại tộc tới tìm hắn bắt chuyện, vậy mà Ôn Từ lại nghe hiểu, hơn nữa phần lớn thời gian chỉ đáp lại bằng một âm tiết đơn giản.
Tạ Ngọc Châu từng tò mò hỏi, biết rằng âm tiết đó nghĩa là — Cút.
Nhị sư phụ của nàng ban ngày đúng là nóng tính thật, ai tới quầy rầy giấc ngủ của hắn là mắng thẳng mặt không nể nang.
Thương Thuật vẫn hôn mê bất tỉnh, chỉ có thể dựa vào thuật Khiên Ti để điều khiển cơ thể. Tạ Ngọc Châu sắp xếp Thương Thuật nằm lên giường xong thì thu sợi tơ lại, quay đầu tặc lưỡi cảm thán với hai vị sư phụ của mình.
“Chặt chém quá, thật sự là chặt chém quá! Nếu không phải Tô cô nương trước đó cho chúng ta một khoản tiền lớn, tối nay chắc chúng ta phải ngủ giữa sa mạc mất!”
Hoàng hôn dần buông, Ôn Từ tháo mũ trùm áo choàng, đưa ra ngoài cửa sổ giũ cát, hờ hững nói: “Người ta mở hắc đ**m, đương nhiên phải chặt chém có tâm, huống hồ đây đúng là lúc thích hợp nhất để hét giá.”
Họ có thể có được thư tiến cử để vào chợ Quỷ, hoàn toàn là dựa vào sự giúp đỡ của Tô Triệu Thanh.
Nhân vật có tên tuổi thường sẽ không tự mình đến chợ Quỷ, ai nấy đều có tuyến ngầm riêng, để tuyến ngầm thay mình tiến hành giao dịch tình báo hoặc vật phẩm. Tô Triệu Thanh có nhiều tuyến ngầm trong chợ Quỷ, nàng thông qua một vị trong số đó lấy được thư tiến cử khách mới của chợ Quỷ, đảm bảo đám người Diệp Mẫn Vi có tư cách vào chợ Quỷ.
Thế nhưng họ vừa rời khỏi Tô trạch không bao lâu, thì đã truyền ra tin phản loạn cùng tin tức đấu giá ở chợ Quỷ, nhất thời ai ai cũng bàn tán chuyện này, tình thế càng thêm phức tạp.
Dòng người đổ về chợ Quỷ đột ngột tăng lên, chỗ của đám tai mắt quen biết với tuyến ngầm của Tô Triệu Thanh đã chật kín, họ buộc phải vòng ra biên cảnh, tìm tới nơi còi của chợ Quỷ xa xôi nhất này.
Nói đến chuyện này, Tạ Ngọc Châu liền có chút tức giận bất bình, nàng nói: “Tại sao chuyện gì cũng đổ hết lên đầu đại sư phụ, kẻ bán phương pháp luyện chế thương tinh trong chợ Quỷ, không phải Tần Gia Trạch thì là Lâm Tuyết Canh, có liên quan gì tới đại sư phụ chứ?”
Trên đường đi họ không ít lần nghe đủ đồn đại vớ vẩn.
Diệp Mẫn Vi sớm đã quen bị người khác mắng chửi, đối với chuyện này tâm bình khí hòa không tức giận chút nào. Dù sao phần lớn người đều không biết việc Tần Gia Trạch và nàng đã đổi não, hơn nữa suy cho cùng là nàng lập khế ước với Tần Gia Trạch, yêu cầu hắn công bố với thiên hạ tất cả những thứ do hắn nghiên cứu chế tạo ra.
Chỉ là bây giờ công bố, quả thật không phải một thời cơ tốt.
“Nếu bây giờ công bố phương pháp luyện chế thương tinh, liệu có khơi mào chiến sự giữa tiên môn và triều đình không?”
Trong phòng được ánh nến chiếu sáng, dưới ánh nến mờ nhạt, Diệp Mẫn Vi hỏi Ôn Từ.
Ôn Từ khoanh tay, ánh mắt trầm mặc: “Khác biệt không lớn, chuyện đã đến nước này, xung đột giữa tiên môn và triều đình chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.”
Việc tiên môn và triều đình chung sống hòa thuận là kết quả của hàng ngàn năm quy củ nghiêm khắc cùng với ngưỡng cửa khắt khe dành cho người tu đạo.
Trước là một Vệ Uyên vượt ngoài quy tắc, sau lại có linh khí hoàn toàn phá vỡ ngưỡng cửa, hai bên quyền lực vốn được phân định rõ ràng bắt đầu trở nên mơ hồ, tất sẽ phải phân thắng bại.
“Nhưng việc Tần Gia Trạch bán phương pháp luyện chế thương tinh ở chợ Quỷ, người mua chắc chắn sẽ giữ phương pháp cho riêng mình, điều này trái với yêu cầu công bố thiên hạ trong kết sinh khế của cô và hắn. Không biết hắn đang tính toán điều gì.”
Dừng một chút, Ôn Từ tiếp tục nói với Diệp Mẫn Vi: “Tóm lại sau khi chúng ta vào chợ Quỷ, thận trọng từ lời nói đến việc làm, cẩn thận hành sự. Trước hết phải tìm được Tần Gia Trạch, giải quyết ân oán giữa cô và hắn rồi tính tiếp.”
“Thời thế biến đổi nhanh chóng, lợi và hại đảo chiều. Sau này chắc sẽ còn nhiều người tìm đến chúng ta, chúng ta phải đảm bảo khi lúc đó đến, có khả năng ra quyết định.”
Khi bọn họ thương lượng xong thì trời cũng đã khuya, Tạ Ngọc Châu dắt Thương Thuật sang phòng bên. Còn Diệp Mẫn Vi lấy từ trong ngực ra một quyển sổ tay bỏ túi và một viên châu, dưới ánh nến, lấy ra bút lông viết viết vẽ vẽ lên mặt sổ.
Ôn Từ chống một tay lên bàn, cúi người nhìn những gì Diệp Mẫn Vi viết, nói: “Cuối cùng cô cũng tháo rời được cấu tạo của châu tin tức.”
Lâm Tuyết Canh theo dõi hành tung của bọn họ, chính là thông qua châu tin tức lấy được từ trên người linh phỉ cướp hộp Khiên Ti của bọn họ ban đầu.
Châu tin tức có thể chuyển tin tức buôn bán trong chợ Quỷ tới tay người mua, nhưng châu tin tức ngầm cũng là đôi mắt của Lâm Tuyết Canh, nàng thông qua những châu tin tức rải rác này để thu thập tin tức xung quanh người mua.
Cho nên suốt dọc đường, Lâm Tuyết Canh vẫn luôn lặng lẽ theo dõi bọn họ.
Khi ở địa cung, Tần Gia Trạch từng ám chỉ điểm này, nhưng sau đó xảy ra quá nhiều chuyện khiến Diệp Mẫn Vi tạm gác việc nghiên cứu châu tin tức lại. Khi đến Tô gia, Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng tháo rời châu tin tức, đao to búa lớn mà cải tạo một phen.
Vì vậy sau khi bọn họ rời khỏi Tô gia, hành tung hẳn đã không còn bị Lâm Tuyết Canh dò xét nữa.
“Ta nghe nói chợ Quỷ được bao phủ bởi một tầng Xích Linh Tràng, sau khi vào chợ Quỷ thì mọi thuật pháp đều sẽ mất đi hiệu lực, như vậy kính thạch của ta cũng sẽ mất đi tác dụng.” Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu lên, kính thạch thủy tinh trên sống mũi nàng lóe lên ánh sáng lam.
“Ta phải dùng bút ghi lại linh mạch đồ có thể dùng được, đặc biệt là châu tin tức. Cơ chế vận hành của châu tin tức cũng liên quan đến linh lực, trong tay Lâm Tuyết Canh chắc chắn có một điểm trung tâm tổng hợp tin tức được duy trì bằng thương tinh, nhưng mà vật như vậy lại có thể vận hành trong Xích Linh Tràng của chợ Quỷ…” Diệp Mẫn Vi giải thích.
Ôn Từ tiếp lời nàng, bổ sung: “Chứng tỏ Lâm Tuyết Canh đã mở ra một khe hở linh lực trong Xích Linh Tràng, nàng ta dùng cách nào đó ban đặc quyền cho linh khí của mình.”
Diệp Mẫn Vi gật đầu, nàng xoay xoay viên châu đen trong tay, hứng thú bừng bừng mà cảm thán: “Lâm Tuyết Canh thật là có tài trong thiết kế và vận dụng linh mạch.”
Giờ đây nàng đã không còn khả năng từng nhìn qua là không thể quên, nhưng cũng chẳng nản chí, hơn nữa nếu không phải Tần Gia Trạch thật sự là đồ cặn bã, Ôn Từ thấy nàng cũng chẳng quá sốt ruột muốn lấy lại bộ não của mình.
“Dùng giấy bút thay vì ghi nhớ, cảm giác thế nào?” Ôn Từ hỏi.
Diệp Mẫn Vi cười nói: “Khá thú vị.”
Ôn Từ khẽ cười một tiếng, hắn lùi lại hai bước vươn vai, uể oải nói: “Cô cứ viết tiếp đi, ta ra ngoài vận động gân cốt.”
Diệp Mẫn Vi lại bất ngờ cất viên châu và quyển sổ, cầm giá nến lên, vẻ mặt chân thành nói: “Huynh đi đâu vậy? Ta đi cùng huynh.”
Cánh tay Ôn Từ đang duỗi khựng lại giữa không trung, hắn nheo mắt quan sát Diệp Mẫn Vi, nghi ngờ hỏi: “Dạo này sao cô lại trở nên quấn người như thế?”
Diệp Mẫn Vi chớp chớp mắt, mặt không đổi sắc: “Đâu có.”
“Có phải lại bị Tạ Ngọc Châu xúi bậy gì rồi không?”
“Không có.”
“Liệt nữ sợ triền lang?”*
*Đây là một câu thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa là: Người con gái trung trinh đến đâu cũng phải đổ gục trước mấy anh chàng mặt dày đeo bám, hay người con gái cứng cỏi cũng phải chùn bước trước kẻ sinh tình, theo đuổi không buông.
Diệp Mẫn Vi im lặng một thoáng, nàng trầm ngâm nói: “Vậy chắc không tính là ta bán đứng nàng ấy đâu nhỉ?”
Ôn Từ khoanh tay, cười như không cười: “Hai người các cô đúng là một người dám dạy một người dám học, trước kia những giáo huấn đó đều uổng phí rồi sao?”
Điều Ôn Từ nói chính là những hành vi kỳ quặc của Diệp Mẫn Vi đã làm trên đường đi, chuyện kỳ lạ nhất là lần nàng nuốt sống thạch tín.
Chuyện này quả thực quá mức hoang đường, Diệp Mẫn Vi dùng thuốc trị thương đặc hiệu của mình bọc lấy thạch tín rồi nuốt vào bụng, việc này chẳng khác nào trói kẻ giết người với thầy thuốc lại rồi quăng vào giữa đám đông, khiến hai bên đều nổi trận lôi đình và cuối cùng nàng cũng bị chính mình dày vò lăn lộn một phen.
Hôm đó Diệp Mẫn Vi đau đầu đến mức lấy đầu đập tường, máu chảy không ngừng, bị Ôn Từ giữ chặt lại, phải nằm nghỉ cả ngày mới bình ổn được, may mà cuối cùng không để lại di chứng gì.
Mà lý do nàng làm vậy còn hoang đường hơn nữa, Diệp Mẫn Vi biết được Ôn Từ từng chịu đựng cơn đau đầu, vì để đạt thành mong muốn “đồng cảm sâu sắc”, liền muốn tự mình trải nghiệm cảm giác đau đầu đó.
Khi ấy Tạ Ngọc Châu ở bên cạnh hô to ba tiếng trời xanh minh giám, nói nàng từng dạy đại sư phụ của mình đồng cảm sâu sắc, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng đại sư phụ của nàng lại đi theo con đường này! Còn Diệp Mẫn Vi cũng lý lẽ đầy mình, nói nàng trước đó đã tính kỹ liều thuốc, sẽ không xảy ra chuyện.
Tất nhiên, điều đó không ngăn được Ôn Từ nổi trận lôi đình, mắng hai người bọn họ một trận thê thảm.
Vô số chuyện như vậy khiến Ôn Từ nhận ra, Diệp Mẫn Vi người này có lẽ vốn không thích hợp để yêu một người. Nàng thích hợp đi yêu trời yêu đất yêu sao trời yêu thuật pháp, cứ hễ dính đến chuyện yêu người thì nàng lại ngược hướng, trong đầu chẳng biết đang nghĩ cái gì nữa, nói không chừng sẽ đánh mất cả mạng sống vì nó.
Diệp Mẫn Vi còn thường hỏi hắn rằng, hắn muốn tình yêu như thế nào, vì sao hắn lại không nói cho nàng.
Ôn Từ nói với cái kiểu suy nghĩ trống đánh xuôi, kèn thổi ngược của nàng, hắn nói một nàng nghĩ mười, còn bao nhiêu chính sự cần làm, hắn không chịu nổi bị nàng xoay mòng mòng.
Tuy nói như vậy, nhưng hầu hết thời gian Ôn Từ vẫn khó mà từ chối yêu cầu của nàng. Như đêm nay, Diệp Mẫn Vi lại thành công quấn lấy hắn rồi, giơ giá nến cùng hắn ngồi trên mái nhà.
Sa mạc mưa ít, nhà cửa không như Trung Nguyên, mái nhà vô cùng bằng phẳng trống trải, liền như đất vàng chắc nịch dưới đất, còn dựng mấy cây gậy tre để phơi quần áo.
Diệp Mẫn Vi đặt giá nến xuống đất, ngồi đối diện Ôn Từ, cách nhau một ngọn nến. Ôn Từ chống tay ra sau, bắt chéo chân ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, Diệp Mẫn Vi cũng bắt chước ngửa đầu nhìn lên, cả bầu trời rộng lớn vô ngần, ngân hà sáng rực đập vào mắt.
Trời đen như mâm sơn, mà sao lớn như ngọc trai treo lơ lửng, sao nhỏ thì như bụi vàng vụn, trên đời không có áo gấm mũ miện nào sánh bằng bầu trời lộng lẫy này.
Lúc Diệp Mẫn Vi mới đến sa mạc, đêm đầu tiên thấy ngân hà đầy trời thì bốc cháy lên hứng thú ngắm sao, hưng phấn đến mức không buồn bước đi, mấy ngày liền mới tỉnh lại được.
Giờ đây nàng lẩm bẩm nói: “Tiếc thật, Thương Thuật từng nói muốn cùng ta ngắm sao, bây giờ lại chìm vào giấc ngủ không tỉnh.”
“Hắn tính toán hết mọi vận mệnh thế gian, nếu đúng như lời hắn nói, cô nương hắn muốn gặp không phải cô, cũng không phải Ngọc Châu, thì hắn nhất định sẽ tỉnh lại để đi gặp cô nương đó.” Ôn Từ nói.
Dừng một chút, hắn tiếp tục nói: “Chờ sau khi chuyện ở chợ Quỷ chấm dứt, chúng ta mang Thương Thuật đến Mộng Khư, nếu hắn có thể tỉnh lại ở Mộng Khư và tu được yểm thuật, thì sẽ lại có thể nhìn thấy thế giới này.”
“Thương Thuật có nằm mơ không?”
“Không, hắn chưa từng nằm mơ.”
Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một lát, nàng đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt chuyển từ sao trời dời sang gương mặt Ôn Từ, nàng tò mò hỏi: “Vậy hiện tại những giấc mơ huynh nhìn thấy, chắc hẳn khác xa lúc còn ở Trung Nguyên?”
“Mỗi nơi phong tục tập quán khác nhau, giấc mơ của con người cũng không phải đều giống nhau. Mỗi nơi trong một đêm xảy ra tất cả mộng cảnh, cũng giống như sử sách của nơi đó.”
Sườn mặt của Ôn Từ được ánh nến chiếu rọi vàng nhạt, ngoài bóng tối là sao trời lộng lẫy, trong sự yên tĩnh, hắn chậm rãi nói: “Trước khi cô nghiên cứu ra yểm thuật, người Vu tộc chúng ta gọi nó là thuật Túng Mộng. Chúng ta có thể đi xuyên qua những mộng cảnh khác nhau, ở trong mộng cảnh đắp nặn nên một thế giới, rồi trong thế giới đó đắp nặn một giấc mộng.”
“Giống như Mộng Khư sao? Còn mạnh hơn cả yểm thuật?”
“Ừ.”
“Vậy có cách nào có thể để ta nhìn thấy những mộng cảnh huynh đã thấy không?”
Ôn Từ thu hồi ánh mắt nhìn sang Diệp Mẫn Vi, dưới bầu trời đầy sao, trong mắt Diệp Mẫn Vi lấp lánh nóng bỏng quen thuộc.
“Tất nhiên là có cách, trước kia cô cũng đã tò mò rồi.”
Ôn Từ nghiêng đầu, vươn tay phải ra, trên tay hắn là chiếc nhẫn tinh xảo phức tạp và chuỗi chuông tay lấp lánh tỏa sáng.
“Dùng cái này, dùng vòng tay ‘mộng đẹp’ cô tạo ra.”
“Chỉ cần ta hoàn toàn buông bỏ mọi đề phòng, mở lòng với cô, cô sẽ có thể dùng nó xâm nhập tinh thân ta, điều khiển ý chí của ta, nhìn thấy mọi mộng cảnh ta từng nhìn thấy, mượn ta để dùng thuật Túng Mộng.”
Miêu tả này không khỏi khiến người ta sợ hại, nhưng hiển nhiên Diệp Mẫn Vi lại không thấy như thế, mắt nàng hơi trợn to, trong mắt chỉ có sự phấn khích đơn thuần.
Ôn Từ như đã liệu trước, khẽ cười khẩy một tiếng, hắn thu tay lại chống cằm nói: “Lúc ta còn nhỏ cô đã làm vậy rồi, dùng thuật Túng Mộng của ta để đắp nặn linh mạch linh khí trong mộng, mô phỏng cách chúng vận hành. Dùng món quà tặng cho trẻ con để làm việc như vậy, thật khiến người ta thất vọng buồn lòng.”
Diệp Mẫn Vi ban đầu nghe Ôn Từ kể lại, kinh ngạc cảm thán mà thốt lên một tiếng oa, nhưng nghe đến câu cuối cùng của hắn thì giật mình nhận ra gì đó.
Nàng thu lại biểu cảm, hạ giọng, giấu đi sự kinh ngạc cảm thán.
Ôn Từ nhìn chăm chú vào mắt Diệp Mẫn Vi, dò hỏi: “Nếu bây giờ ta lại giao cho cô quyền lực ấy, cô định làm gì?”
Diệp Mẫn Vi suy nghĩ câu hỏi của Ôn Từ một lát rồi thành thật đáp: “Thay đổi ý chí của huynh, để huynh tha thứ cho ta.”
Ôn Từ cười lạnh: “Ta biết ngay mà.”
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi sáng ngời, nói: “Nếu làm một món tương tự, ta cũng giao quyền lực tương đương cho huynh, huynh cũng có thể thay đổi ta. Huynh có thể khiến ta yêu huynh theo cách huynh muốn.”
Diệp Mẫn Vi như thể tìm ra một cách tiện lợi và trực tiếp hơn, Ôn Từ lại dời ánh mắt đi, lắc đầu.
Gió đêm lạnh của sa mạc thổi bay mũ trùm đầu của hắn, hắn chậm rãi nói: “Diệp Mẫn Vi, ta từng nói rồi, ta chưa từng muốn tu sửa cô, chỉ có cô tự tu sửa chính mình.”
Về điều này hắn cũng đã nghĩ suốt bao nhiêu năm.
“Trên người cô đúng là có những thứ ta căm ghét, đến nay ta vẫn còn căm ghét. Nhưng phần mà ta thích nhất nơi cô, cũng mọc lên từ chính những điểm ta căm ghét ấy, ta không thể tách rời hai thứ đó được.”
Sự vô tình của nàng, sự thờ ơ của nàng, sự từ bỏ của nàng.
Sự thuần khiết của nàng, sự kiên định của nàng, trí tuệ của nàng.
“Cô là một Diệp Mẫn Vi mà ta không thể đắp nặn, nếu ta có thể tạo ra một người như cô, thì ta đã chẳng thích cô rồi.” Ôn Từ thản nhiên nói.
Ánh nến nhảy nhót, Diệp Mẫn Vi chăm chú nhìn vào mắt Ôn Từ, ánh mắt nàng khẽ dao động, như đang trầm tư.
Trong sa mạc mọi thanh âm đều im lặng, ngân hà vĩnh viễn không đổi, gió thổi đất trời cuốn tung cát bụi như khói mờ.
Ôn Từ lại đột nhiên như nhớ ra chuyện quan trọng gì đó, quay đầu lại, chỉ vào Diệp Mẫn Vi trịnh trọng nói: “Diệp Mẫn Vi, cô nghe cho kỹ, những gì ta vừa nói cô cứ coi như chưa từng nghe thấy, nhất định phải vào tai này ra tai kia, quên sạch cho ta!”
Diệp Mẫn Vi nghi hoặc: “Tại sao?”
“Vì đạo lý này quá mức cao siêu sâu sắc đối với trình độ lý giải của cô, cô đừng lại nghĩ lệch lạc sang cái gì kỳ quặc rồi làm ra cái thứ râu ông nọ cắm cằm bà kia gì đó nữa!”
Ôn Từ mặt mày nghiêm túc, còn mang theo chút sợ hãi. Diệp Mẫn Vi đối diện với Ôn Từ một lát, sau đó che tai lại nói: “Được, bây giờ ta quên sạch rồi.”
Sau đó nàng thật sự bắt đầu làm chính sự, lại lấy ra quyển sổ tay bỏ túi, thậm chí còn lôi từ túi Càn Khôn ra một cái bàn tính, lách cách vừa bấm vừa ghi chép. Lại lấy ra lò luyện nhỏ mới do Ôn Từ làm cho, thí nghiệm phương pháp luyện chế thương tinh.
Ôn Từ thấy nàng hành động nhanh gọn như thế, không khỏi nhướng mày kinh ngạc.
Một lúc sau, hắn khẽ cười một tiếng, rồi đến gần nàng, tựa lưng vào lưng nàng, buông lỏng người như trong thức hải chúng sinh cũng tựa vào nàng như thế.
Động tác của Diệp Mẫn Vi khựng lại một chút, nàng hỏi: “Sao huynh lại tựa vào ta?”
“Cản trở cô nghiên cứu à?”
“Không có.”
“Cô không thích sao?”
“Thích.”
“Vậy còn hỏi nhiều như vậy làm gì.”
Diệp Mẫn Vi quả nhiên không nói gì nữa, nàng chỉ là ngồi thẳng lưng lên, tro bụi nâng giá nến lên cao giữa không trung, để nàng tiện giơ sổ lên ghi chép.
Ôn Từ ngẩng đầu, trán tựa bên cổ nàng, ngắm nhìn bầu trời sao hùng vĩ rộng lớn. Hắn nhớ lại điểm khởi đầu cho tất cả vận mệnh của Diệp Mẫn Vi, là khi nàng mới mười hai tuổi đã tính ra thiên tượng Thái Bạch ngang qua trời, bị coi là điềm xấu.
Vì thế sau đó nàng bị gia đình đưa đến Tiêu Dao Môn tu hành, rồi nhiều năm sau nữa, trên núi Côn Ngô gió tuyết đan xen, nàng gặp được hắn.
“Mọi chuyện bắt đầu, hóa ra là vì cô bị một ngôi sao bắt nạt.” Ôn Từ lẩm bẩm.
“Cái gì cơ?”
“Không có gì.”