Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 80
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 80 :Thu Nương
Một đoàn bốn người này vẫn là lần đầu tiên ở một hắc đ**m, ở hai ngày liền cảm nhận được quán trọ này quả nhiên chặt chém một cách thường.
Cơm canh nước uống đắt đến mức như đang nuốt sống bạc, dầu đèn than sưởi đắt như đang đốt vàng vậy. Mặc dù sa mạc vật tư thiếu thốn, cũng không nên có giá cả như này.
Những chuyện đó bỏ qua một bên, nếu chủ quán này chỉ là tham tiền thì cũng thôi, ít nhất trả đủ tiền là có thể sớm ngày tiến vào chợ Quỷ. Nhưng tình hình lại không đơn giản như vậy, ông chủ bà chủ quán trọ chỉ lo tham của, nhưng mà con gái họ, người giữ còi chợ Quỷ tên Thu Nương lại có chủ ý riêng.
Cô nương ấy dáng vẻ thanh tú, đôi mày cong như trăng non, đôi mắt như thuyền nhỏ trôi trên nước, ngũ quan tinh xảo. Vốn là một gương mặt xinh đẹp, thế nhưng không hiểu sao, tuổi còn trẻ mà cả người lại toát lên một khí chất ảm đạm, như đã trải qua thế sự quá lâu.
Bình thường nàng chẳng mấy khi để tâm đến ai, nhưng đều có một bộ tiêu chuẩn. Ai khiến nàng vui thì nàng sẽ dẫn người đó vào chợ Quỷ trước, ai khiến nàng không hài lòng chỉ bằng một câu nói thì nàng liền bảo cha mẹ mình trả lại bạc cho người ta, đuổi khách về.
Mà từ tay cha mẹ nàng moi được bạc lại ra thì chẳng khác nào đòi mạng họ! Vì chuyện này mà đám người Diệp Mẫn Vi đã vài lần tận mắt chứng kiến ông chủ nổi giận đùng đùng với Thu Nương ngay trước mặt khách, quát nàng không được bướng bỉnh nữa, lấy tiền làm việc.
Thu Nương chỉ là giơ tẩu thuốc, sau khi bị cha mắng mỏ bằng hàng loạt những lời nguyền rủa kiểu con gái bất hiếu không nghe lời ông đây thì sẽ xuống địa ngục, nàng liền phun một làn khói vào mặt cha, nhàn nhạt nói: “Con xuống địa ngục, cha mẹ phải ở nhân gian làm kẻ nghèo mạt rồi. Cha nhận tiền thì tự mình đưa khách vào đi.”
Cha nàng nhảy dựng lên, bị mẹ nàng giữ chặt lại, Thu Nương thì chỉ lười biếng quay đầu bỏ đi.
Tạ Ngọc Châu nhỏ giọng nói với Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ: “Thật lợi hại, một thân phản cốt còn cứng hơn cả con nữa.”
Khách khứa đầy cả đại sảnh mỗi lần thấy cảnh tượng này, ngoài những khách khứa bị từ chối tức tối đến giậm chân, còn lại chẳng ai dám xía vào.
Bây giờ số người muốn vào chợ Quỷ quá nhiều, lối vào các nơi đều đang tắc nghẽn, hiện tại đắc tội với Thu Nương thì sợ là không kịp đi tìm lối khác.
Đúng lúc đám khách đang vắt hết óc suy nghĩ về tiêu chuẩn của Thu Nương, làm thế nào khiến nàng vui, thì Diệp Mẫn Vi lại đi một con đường khác. Vào buổi trưa ngày thứ ba ở trọ, nàng khoác áo choàng dài, đội mũ trùm và khăn che mặt, dắt theo lạc đà đi ra ngoài.
Dù chưa đến mùa hè, nhưng ban ngày trong sa mạc cũng đã nóng hầm hập, ngoài những đoàn lạc đà buôn bán thì hiếm khi thấy người đi lại. Giữa trời đất mênh mông cát vàng, Diệp Mẫn Vi và lạc đà của nàng trông như hai hạt mè nhỏ xíu.
Diệp Mẫn Vi đeo kính thạch lên, vừa đi vừa dừng, khi nhìn ngó nghiêng những cồn cát trong y hệt nhau, khi thì ngồi xổm xuống viết viết vẽ vẽ trên cát, ánh sáng lam trên kính thạch nhấp nháy.
Cuối cùng nàng nhìn về một hướng nào đó sâu trong sa mạc, lẩm bẩm: “Ở đó.”
Nói xong Diệp Mẫn Vi liền cười lên lạc đà, không nhanh không chậm mà tiến về hướng đó. Ước chừng sau một canh giờ rưỡi, cuối tầm mắt quả nhiên dần xuất hiện một ốc đảo, những cây hồ dương cành lá rậm rạp tươi tốt, nổi bật giữa trời xanh cát vàng.
Lại đến gần mới có thể thấy rõ, đó là một tòa trấn hoang được rừng hồ dương bao phủ.
Không biết vì lý do gì mà thị trấn này đã bị bỏ hoang từ lâu, không một bóng người, trong gió cát chỉ còn lại những vách tường đổ nát, cây con mọc lên từ giữa các bức tường đổ, cỏ bụi mọc ra từ gạch vỡ.
Diệp Mẫn Vi từ trên lạc đà nhảy xuống, buộc nó vào một gốc cây, giẫm lên gạch vụn và cỏ dại, một mình tiến sâu vào thị trấn hoang được cây hồ dương bao bọc.
Thị trấn hoang cổ quái này khiến người khiếp sợ đến rùng rợn, Diệp Mẫn Vi lại không hề sợ hãi.
“Đúng là ở đây rồi.”
Nàng khẽ nói, vừa nói vừa tháo túi Càn Khôn ở thắt lưng, lấy ra thương tinh.
Diệp Mẫn Vi ném thương tinh xuống đất rồi rải hạt giống cây lên, Vạn Tượng Sâm La chuyển động, hạt giống bén rễ kéo thương tinh xuống lòng đất, nàng bước tới vài bước, rồi lại lùi về.
Cây giống đó vừa mới nhú lên một chút thì đã héo rũ, rễ của nó không thể đẩy thương tinh vào đúng vị trí đáng lẽ thuộc về nó.
Diệp Mẫn Vi ngồi xổm xuống nhìn cây non đã khô héo, như suy nghĩ gì đó: “Đất quá cằn cỗi, trồng không sống nổi.”
“Cô đang làm gì ở đây vậy?”
Giữa trấn hoang này vậy mà lại thình lình vang lên tiếng người, như thể cô hồn dã quỷ đang nói chuyện, nhất thời có chút dọa người.
Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu lên, cách nàng không xa có một cô nương đang ngồi trên cây hồ dương, đầu đội nón rộng vành, ôm tẩu thuốc nhìn xuống nàng từ trên cao, chính là Thu Nương, người làm còi cho chợ Quỷ.
Câu hỏi vang vọng giữa những bức tường đổ nát, rồi dần lắng xuống. Diệp Mẫn Vi ngửa đầu đối diện với Thu Nương một lát, chỉ vào cây con đã chết khô, thành thật nói: “Ta đang trồng cây.”
Thu Nương đong đưa chân, xâu tiền đồng bên hông kêu leng keng, giọng dửng dưng nói: “Vậy à?”
Tất nhiên không chỉ đơn giản như vậy.
Diệp Mẫn Vi đến đây là để tìm lối vào chợ Quỷ.
Mấy ngày gần đây, mỗi khi Thu Nương tiễn khách, nàng đều dùng kính thạch để quan sát dao động linh trường xung quanh, qua mấy lần đo lường tính toán, nàng tính ra được rằng lối vào hẳn là đang ở nơi này. Lúc này nàng đang định chôn thương tinh xuống để tính vị trí cụ thể của lối ra vào.
Nhưng thương tinh còn chưa được chôn xong thì đã bị Thu Nương bắt gặp.
Thu Nương lại không vạch trần Diệp Mẫn Vi, nàng chăm chú nhìn Diệp Mẫn Vi một lát, rồi cúi đầu gõ nhẹ phần đầu tẩu thuốc lên cành cây, rũ bỏ tàn thuốc.
Nàng không chút để tâm: “Đất khác nhau thì cỏ cây cũng khác, muốn trồng gì ở đây không dễ đâu.0
“Nhưng ở đây cũng có rất nhiều cây mọc lên mà.”
“Những cây đó là ta trồng.”
Diệp Mẫn Vi hỏi: “Vậy cô có thể dạy ta không? Ta cũng muốn trồng cây.”
Có lẽ vì chưa từng gặp ai vừa không nghe hiểu ý ngầm vừa được đằng chân lân đằng đầu như thế, động tác Thu Nương khựng lại một chút, rồi quay đầu nhìn Diệp Mẫn Vi, nhướng mày hỏi: “Cô bảo ta, dạy cô?”
Diệp Mẫn Vi đứng dậy, chắc chắn gật đầu.
Thu Nương phả ra một làn khói, rồi từ trên cây hồ dương nhảy xuống, từng bước từng bước tiến lại gần Diệp Mẫn Vi, hỏi: “Cô muốn trồng gì?”
Diệp Mẫn Vi liếc nhìn cây non chết héo một cái, nói: “Cái gì sống được thì trồng cái đó, tất nhiên, tốt nhất là ớt.”
Thu Nương còn chưa kịp đáp lại thì lại nghe thấy có tiếng lạc đà chạy vội từ xa đến gần, móng guốc dồn dập, Diệp Mẫn Vi và Thu Nương đồng loạt quay đầu nhìn.
Chỉ thấy một vị khách không mời mà đến — một con lạc đà không mời mà đến từ sa mạc chạy về phía nơi này, trên lưng có một người ngất xỉu, nó lao thẳng đến bên lạc đà của Diệp Mẫn Vi mới dừng lại. Hai con lạc đà gọi nhau hai tiếng, như thể đang trao đổi về những gì vừa xảy ra.
“Thương Thuật?” Diệp Mẫn Vi kinh ngạc nói.
Thu Nương bước tới gần người đang nằm trên lưng lạc đà, cúi đầu quan sát một lát, rồi dùng tẩu thuốc khều cánh tay chi chít vết thương của Thương Thuật, nói: “Hắn bị rắn cắn.”
Sau khoảng thời gian một nén nhang, trấn hoang này quả nhiên lại đón thêm một vị khách mới.
Tạ Ngọc Châu thở hồng hộc bước vào thị trấn này, rồi nghi hoặc nhìn quanh bốn phía.
Dù thị trấn này đã sụp đổ hoang tàn, nhưng từ những cánh cửa rơi rụng nhìn vào bên trong, lại có thể thấy được đủ loại vật dụng còn vương vãi. Như thể người dân nơi đây không phải rời đi, mà là trong một đêm bốc hơi khỏi nhân gian.
Tạ Ngọc Châu cảm thấy rùng mình, đúng vào lúc này gió nổi lên, trong trấn hoang cát bay đá chạy, trời đất một mảnh mù mịt. Nàng thận trọng tiến về phía trước từng chút một, nhưng dường như trong màn mờ mịt ấy lại xuất hiện một bóng người.
Người đó đang ngồi trên một cây hồ dương to lớn ở ven đường, không nói một lời.
Tình cảnh này chẳng khác nào gặp ma giữa ban ngày ban mặt.
Tạ Ngọc Châu dừng bước, run rẩy hỏi: “Ngươi là ai? Đây là nơi nào?”
Người đó phát ra tử khí trầm đục, giọng lạnh tanh: “Nghĩa địa.”
“Nghĩa địa của ai… ai?”
“Nghĩa địa của ta.”
Tạ Ngọc Châu hít sâu mấy hơi, chuyện gặp ma giữa ban ngày ban mặt dường như đã được chứng thực, nàng cẩn thận hỏi: “Cô nương, cô có… cô có chuyện gì bất bình sao?”
Con ma đó nhàn nhạt nói: “Thật là ngu xuẩn mệnh tốt.”
Tạ Ngọc Châu cảm thấy oan ức, con ma này sao còn biết mắng người chứ?
Gió cát dần lắng xuống, khuôn mặt của người ngồi trên cây dần dần hiện rõ, Tạ Ngọc Châu cuối cùng cũng nhìn rõ dáng vẻ của nàng.
“Thu Nương?” Tạ Ngọc Châu kinh ngạc nói.
Chỉ thấy Thu Nương mặc áo vải lanh màu vàng đất, tựa vào thân cây bình thản vừa hút điếu thuốc vùa nhìn nàng, mà trên nhánh cây bên cạnh Thu Nương, người mà nàng đang tìm cũng đang nằm đó.
“Thương Thuật?”
Ánh mắt Tạ Ngọc Châu lại đảo xuống, vậy mà lại thấy ở góc nhà phía xa xa, Diệp Mẫn Vi đang ôm gối ngồi xổm dưới đất.
“Đại sư phụ?”
Cuộc hội ngộ này quả thực nằm ngoài dự liệu của Tạ Ngọc Châu.
Còn việc vừa rồi Tạ Ngọc Châu gặp phải, nói ra thì cũng thật trớ trêu.
Ban đầu nàng dắt một con lạc đà chở Thương Thuật ra ngoài vận động gân cốt, thuật Khiên Ti của nàng bây giờ đã rất thuần thục, hơn nữa Thương Thuật ngồi vững trên lưng lạc đà, nàng nắm dây cương, lẽ ra không nên có chuyện gì xảy ra.
Ai ngờ đang đi thì dưới cát lại nhúc nhích hai cái, rồi bất ngờ chui ra một con rắn nhỏ đen sì.
Tạ Ngọc Châu từ nhỏ đã sợ rắn nhất, tức khắc đầu óc trống rỗng, hét lên một tiếng rồi co mình ngồi xổm lấy tay ôm đầu. Một lúc sau mới phát hiện con rắn đó hình như là nhắm vào Thương Thuật.
Con lạc đà chở Thương Thuật bị hoảng sợ lao đi như điên, đến khi Tạ Ngọc Châu phản ứng lại, không chỉ chẳng còn bóng dáng bọn họ, Thương Thuật đã rời khỏi phạm vi nàng có thể điều khiển, sợi tơ đã đứt.
Tạ Ngọc Châu ôm ngực nói: “May quá, may quá, ta còn tưởng rằng mình làm mất Thương Thuật rồi! Vừa nãy ta đuổi theo suốt dọc đường, suýt nữa thì khóc luôn.”
“Thu Nương có mang theo thuốc trị rắn cắn, đã bôi cho Thương Thuật rồi, chắc là không sao đâu.” Diệp Mẫn Vi nói.
Tạ Ngọc Châu xoay người lại liên tục nói lời cảm ơn với Thu Nương: “Đa tạ ngài đã cứu giúp.”
Thu Nương liếc nhìn nàng một cái, quay đầu đi hút thuốc, không đáp lại câu nào.
Tạ Ngọc Châu cảm thấy trong mắt Thu Nương có ý xem thường.
Tạ Ngọc Châu có chút khó chịu, nàng đi tới bên cạnh Diệp Mẫn Vi, đại sư phụ của nàng đang đổ kính thủy xuống lòng đất, như thể đang nghiêm túc gieo trồng thứ gì đó.
“Người đào góc tường nhà người ta ngay trước mắt người ta luôn ạ?” Tạ Ngọc Châu lầm bầm như tiếng muỗi kêu.
Diệp Mẫn Vi đến làm gì, trước khi đi đã nói rõ với Tạ Ngọc Châu và Ôn Từ rồi.
“Ừ, đất ở đây cằn cỗi khô hạn quá, dùng cách thông thường thì không trồng được cỏ cây, vẫn là nàng ấy dạy ta cách cải tạo đất đấy.”
Tạ Ngọc Châu trợn tròn mắt, nàng mơ màng liếc nhìn Thu Nương ở đằng xa, không thể hiểu vì sao giữa hai người lại có thể duy trì một sự hòa bình.
Nàng hạ thấp giọng nói: “Đúng rồi, đại sư phụ, sáng nay người có nghe ông chủ quán trọ khoác lác không?”
Ông chủ quán trọ vô cùng tự hào, thường xuyên khoe khoang rằng điều đúng đắn nhất ông từng làm chính là đưa con gái vào chợ Quỷ, con gái ông mới được bồi dưỡng thành còi của chợ Quỷ, còn vợ chồng họ thì nhờ đó mới được lật mình làm người.
“Nhưng con nghe nói cặp vợ chồng này vốn có năm đứa con, cả năm đứa con đều bị họ đưa vào chợ Quỷ, chỉ có mình Thu Nương quay trở về, những đứa còn lại đều chết ở chợ Quỷ. Bọn họ căn bản là đang đánh bạc, lấy con cái ra làm tiền đặt cược mà!”
“Thế nên tính cách cổ quái của Thu Nương… cũng coi như có mấy phần là hợp lý.”
Diệp Mẫn Vi nghe vậy quay đầu nhìn một cái, Thu Nương đang ngồi trên cành cây, trong sương khói lượn lờ, cúi đầu nhìn Thương Thuật đang nằm bên cạnh, không biết đang suy nghĩ gì.
Thu Nương này từ sáng đến tối đều mặt không cảm xúc, cái gì cũng tỏ vẻ không quan tâm, không mấy hứng thú.
Dù là người lấy lòng nàng hay người khiến nàng không vui đều mù mờ không hiểu mình rốt cuộc là thắng ở điểm nào, lại thua ở đâu.
Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một chốc, cúi đầu nhìn mảnh đất mà nàng vừa mới dốc lòng cải tạo, trong Vạn Tượng Sâm La xoay chuyển, từ đất bắt đầu mọc lên những mầm cây xanh non. Những mầm non ấy từ từ lớn lên, đâm cành nảy lá, nở ra những bông hoa trắng nhỏ. Sau đó hoa héo rụng, rễ phình lên, kết ra quả màu đỏ.
Tạ Ngọc Châu kinh ngạc: “Đây là… ớt sao?”
Diệp Mẫn Vi hài lòng gật đầu, nói: “Độ sâu vừa đủ, còn trồng được ớt mà Ôn Từ thích, tốt quá.”
Nàng hái những quả chín xuống, lại lấy thêm một hạt giống đi gieo ở chỗ khác. Đến khi Diệp Mẫn Vi thu hoạch được một túi đầy ớt, cuối cùng mới nói với Tạ Ngọc Châu: “Được rồi, chúng ta quay về thôi.”
Tạ Ngọc Châu liền đi ra rìa trấn dắt lạc đà.
Diệp Mẫn Vi vừa đội mũ trùm và khăn che mặt, vừa đi về phía Thu Nương đã ngồi cả buổi chiều trên cây hồ dương. Thu Nương nghiêng đầu nhìn lại, Diệp Mẫn Vi giơ tay lên, nói với nàng: “Cho cô đấy.”
Diệp Mẫn Vi mở tay ra, trong lòng bàn tay lại nắm một nắm lá thuốc lá.
“Ta vừa mới trồng được, dùng lò luyện đẩy nhanh quá trình bào chế, không biết mùi vị thế nào.”
Tẩu thuốc của Thu Nương ngừng giữa không trung, nàng ngậm điếu thuốc nhưng không hít khói thuốc vào, rũ mắt nhìn đám lá thuốc trong tay Diệp Mẫn Vi.
“Cảm ơn cô vừa nãy dạy ta cách cải tạo đất.”
Ngừng một chút, Diệp Mẫn Vi nói: “Ừm, cũng xem như là hối lộ, muốn dùng thứ này để lấy lòng cô.”
Đôi mắt lộ ra ngoài của nàng hơi cong cong, giọng nói vô cùng thản nhiên.
Thu Nương ngẩng mắt nhìn Diệp Mẫn Vi, ánh mắt khẽ động, im lặng không nói gì.
Diệp Mẫn Vi đem lá thuốc bọc trong khăn tay, đặt cạnh Thu Nương, nói: “Nếu cô thấy ngon, ta sẽ dạy cô cách làm, cũng không khó đâu.”