Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 81

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 81 :Tuyết rơi

Diệp Mẫn Vi nói mình đã hối lộ Thu Nương, chỉ là không biết có thành công hay không.

Ít nhất Thu Nương không bảo ông chủ quán trọ trả tiền và đuổi họ đi, hơn nữa Diệp Mẫn Vi còn dám đào góc tường nhà nàng ngay trước mắt nàng, vậy mà Thu Nương cũng không can thiệp.

Với tính cách của Thu Nương, e là cho dù Diệp Mẫn Vi có giành luôn công việc còi của chợ Quỷ thì nàng cũng chỉ ung dung ôm tẩu thuốc nàng vui vẻ nhường lại, phủi mông chạy lấy người, thật sự bỏ mặc cha mẹ nàng sống kiếp nghèo hèn.

Tối đến Ôn Từ tỉnh dậy, Tạ Ngọc Châu và Diệp Mẫn Vi ngồi cạnh bàn bạc cùng hắn, Diệp Mẫn Vi nói ban ngày nàng đã tính toán ở trong trấn hoang kia, tuy có thể cơ bản xác định lối vào ở đâu, nhưng linh trường ở sâu bên trong lối vào dao động quá phức tạp, nên để xác định cách vào rõ ràng thì còn cần thêm thời gian, chỉ sợ sẽ không kịp hội đấu giá.

“Thế nên chi bằng hối lộ Thu Nương cho nhanh.” Diệp Mẫn Vi kết luận.

Ôn Từ đang mài một khối thủy tinh trong tay, nghĩ một lát rồi nhìn sang Tạ Ngọc Châu: “Đồ đệ, cơ hội thể hiện của con đến rồi.”

Tạ Ngọc Châu kinh ngạc: “Con? Người không thấy à, Thu Nương đó vô duyên vô cớ lại rất ghét con, đến liếc mắt nhìn con một cái cũng chẳng buồn, hôm nay còn mắng con là đồ ngốc nữa.”

Ngừng một chút, nàng nói: “Con thấy, hay là nhị sư phụ người hy sinh sắc đẹp một chút?”

Diệp Mẫn Vi lập tức quay đầu nhìn sang Ôn Từ, còn Ôn Từ nheo mắt lại, cười như không cười nói: “Hy sinh sắc đẹp?”

Tạ Ngọc Châu nhận ra nguy hiểm trong ánh mắt đó, vội vã chữa lời: “Cũng đúng, người chỉ biết mắng người chứ không biết quyến rũ người ta, với lại dù người có đẹp thì cũng không phải ai cũng thích kiểu người như người đâu.”

Ví dụ như nàng thì lại thích gương mặt của thành chủ thành Thiên Thượng xuất quỷ nhập thần kia.

Trong đầu chợt hiện lên cái tên Vệ Uyên, Tạ Ngọc Châu không khỏi lòng sinh nghi hoặc.

Nàng sớm đã từng nhắc đến việc mình gặp được Vệ Uyên với hai vị sư phụ, lúc này cảm thán nói: “Nói đến Vệ Uyên thì thật là kỳ lạ, hắn cứ như thường xuyên xuất hiện quanh chúng ta, sao đến giờ vẫn chưa chịu gặp mặt hai người nhỉ?”

Ôn Từ thờ ơ nói: “Chỉ sợ chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ có thể trực tiếp gặp mặt hỏi hắn câu hỏi này.”

Tạ Ngọc Châu chỉ vào cổ mình nói: “Hắn có một vết đỏ ở đây, con còn tưởng là vết bớt. Kết quả lại là dấu ấn của kẻ thù hắn, hắn nói mình may mắn sống sót từ đại dịch ở Thương Châu năm xưa, cái đó là ma ấn của dịch ma. Không biết là thật hay giả nữa.”

Động tác Ôn Từ khựng lại, hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Ngọc Châu, chậm rãi nói: “Vệ Uyên là người Thương Châu?”

Tạ Ngọc Châu khẽ gật đầu, nàng nói: “Chuyện cũng đã hơn bảy mươi năm trước, hắn cứ nói là dịch ma chưa chết, muốn tìm…”

“Có muốn ăn ớt không?” Diệp Mẫn Vi đột nhiên chuyển hướng đề tài rất kỳ lạ, nàng như dâng vật quý hiếm mà bưng ra một đĩa ớt đỏ chót, đặt trước mặt Ôn Từ.

Ôn Từ ngẩn người, ánh mắt chuyển dời đến đĩa ớt đỏ rực kia, hắn im lặng một lúc rồi nói: “Cô đây là bảo ta… nhai ớt sống à?”

Diệp Mẫn Vi nhìn đĩa ớt đỏ rực tự nhiên không trang trí gì — chỉ đơn thuần rửa sạch sẽ rồi bày ra, nói: “Chẳng phải huynh thích ăn ớt sao?”

Tạ Ngọc Châu và Ôn Từ liếc nhau, ánh mắt nàng tức khắc thể hiện đến ba trăm phần trung thành, ý rằng chuyện này tuyệt đối không phải nàng xúi giục.

“Đây là ớt ta tự trồng chiều nay đấy, không ăn được sao?” Diệp Mẫn Vi hỏi.

Ôn Từ liếc nhìn đĩa ớt kia, rồi lại nhìn vào đôi mắt đầy chân thành của Diệp Mẫn Vi, hắn trầm mặc trong chốc lát sau đó đưa tay cầm lấy một quả ớt lên, như thể đang nhón lấy mứt quả hay hạt dưa, rồi cho vào miệng.

Sắc mặt Ôn Từ không đổi nói: “Cũng không đến nỗi không ăn được.”

Dừng một chút, Ôn Từ vẫn muốn giải thích rõ ràng với Diệp Mẫn Vi: “Cô biết tại sao ta thích ăn cay không?”

“Tại sao?”

“Vì nơi ta sống khi còn nhỏ quanh năm ẩm thấp, hơi ẩm nhiều nên ăn ớt có thể tán hàn, trừ ẩm. Những món ăn khi ấy…”

Ôn Từ còn chưa nói hết, Diệp Mẫn Vi đã như có điều suy nghĩ: “Ta biết rồi, chờ một lát.”

Dứt lời, Diệp Mẫn Vi liền đứng dậy đẩy cửa đi ra ngoài, thân ảnh như một làn khói lam, động tác dứt khoát liền mạch. Cánh cửa lay động, chỉ còn lại Ôn Từ và Tạ Ngọc Châu trong phòng nhìn nhau đầy nghi hoặc.

“Nàng biết cái gì vậy?” Ôn Từ đầy nghi hoặc.

Tạ Ngọc Châu lắc đầu như trống bỏi: “Con cũng không biết nữa.”

Tạ Ngọc Châu chạy ra hành lang nhìn quanh bốn phía, nhưng không hề thấy bóng dáng đại sư phụ đâu, nàng mơ hồ không hiểu quay về hỏi: “Nhị sư phụ, ớt đại sư phụ trồng không cay sao? Người chẳng có biểu hiện gì cả.”

Tạ Ngọc Châu vừa nói vừa cầm lấy một quả ớt. Quả ớt chỉ to bằng ngón tay, nàng cắn một miếng nhỏ, lập tức bị vị cay xộc thẳng l*n đ*nh đầu, sặc đến mức mặt đỏ bừng, nước mắt nước mũi đều tuôn trào, vừa ho vừa th* d*c: “Nhị sư phụ… người… người thật sự giỏi chịu cay quá?”

Thứ tình yêu này, đúng là chỉ có nhị sư phụ và đại sư phụ nàng mới có thể hiểu được.

Ôn Từ nhìn bộ dạng của nàng, lạnh nhạt lắc đầu: “Người vùng Giang Nam các con đúng là không chịu được cay.”

Tạ Ngọc Châu phẫn nộ, lập tức tranh luận với nhị sư phụ về chuyện ăn cay, nhưng chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng gọi của đại sư phụ vang lên bên ngoài: “Ôn Từ! Huynh ra đây một chút!”

Ôn Từ nghĩ đến những chuyện Diệp Mẫn Vi từng làm, trong lòng chợt có dự cảm không lành.

Hắn lập tức đứng dậy bước ra cửa, bước chân vừa mới bước qua ngưỡng cửa lại quay lại, cầm theo đĩa ớt, ngậm một quả ớt, sắc mặt không đổi mà vừa ăn vừa đi xuống lầu.

Tạ Ngọc Châu đứng sau lưng vỗ tay, trong lòng thầm nghĩ sao có người lại thích tra tấn bản thân đến vậy.

“Cô đang làm… gì thế này…” Ôn Từ vén rèm cửa quán trọ bước ra ngoài, ngẩng đầu nhìn, lời còn chưa nói hết đã nghẹn trong cổ họng.

Giữa sa mạc khô cằn, vậy mà lại đang rơi tuyết.

Tuyết trắng mênh manh từ trời rơi xuống, những bông tuyết bay lượn trong không trung như dải ngân hà đang rơi, cuốn theo cát mịn phủ lên những cồn cát nhấp nhô liên miên.

Diệp Mẫn Vi đứng giữa tuyết, xách theo một chiếc đèn quay đầu nhìn hắn, mày mắt cong cong cười nói: “Xong rồi, bây giờ đủ ẩm ướt rồi.”

— Hơi ẩm nặng thì có thể ăn ớt, để tán hàn trừ ẩm.

Sa mạc ngày đêm như hai mùa nóng lạnh, ban ngày hơi nóng hầm hập, nhưng ban đêm lại lạnh như giữa mùa đông, nước rơi xuống liền hóa thành bông tuyết.

Ôn Từ bưng đĩa ớt đứng giữa nền cát, nhìn Diệp Mẫn Vi đứng trước sa mạc mênh mông không bờ bến, tóc nàng phủ đầy tuyết trắng, giống hệt như bộ dáng nhiều năm về trước khi nàng tóc bạc trắng.

Ôn Từ lặng lẽ chăm chú nhìn nàng hồi lâu, bỗng nhiên quay đầu cười lớn thành tiếng, hắn hơi cúi người, vai khẽ run lên vì cười, lông mày giãn ra, ánh mắt cũng cong lên, tiếng cười không dứt.

“Chỉ vì muốn ta ăn cay, cô lại khiến tuyết rơi một trận?”

“Đúng đó.”

Diệp Mẫn Vi cũng cười tươi rạng rỡ như Ôn Từ, đôi mắt sáng rực, tràn ngập vẻ vui mừng và đắc ý.”

Ôn Từ hoàn toàn nhịn không được cười, hắn ngắt quãng nói: “Sao cô lại… như thế này…”

“Ta sao cơ?”

“…… Đáng yêu.”

Diệp Mẫn Vi nghe vậy nụ cười bên miệng càng rạng rỡ hơn, nàng chưa từng Ôn Từ cười vui vẻ đến thế, hắn cười thật đẹp, đẹp hơn tất cả cảnh sắc nàng từng thấy trên đời.

Ánh mắt nàng rơi vào cổ của Ôn Từ.

Hắn cũng không còn vẻ lạnh lẽo như khi Tạ Ngọc Châu nhắc tới dịch ma lúc nãy nữa.

Diệp Mẫn Vi từng thấy vết bớt trên cổ Ôn Từ khi còn nhỏ.

Khi đó ở rìa thức hải chúng sinh, sau khi Ôn Từ ngất xỉu tựa vào lưng nàng, từng nói rất nhiều lời mê sảng mơ hồ không rõ. Hắn cũng từng thấp giọng nỉ non lặp lại, dùng giọng điệu đau đớn nhắc tới cánh cổng khổng lồ và ôn dịch.

Hắn nói, hắn không phải dịch ma.

Mà từng đàn Trào Tước bay lượn trên đầu họ, lớn tiếng kêu “Giả! Giả!”

Giữa gió tuyết ào ào, Ôn Từ đã tiến gần Diệp Mẫn Vi, hắn đặt một cặp kính thạch nhìn bình thường vừa mới mài giũa xong lên sống mũi Diệp Mẫn Vi, trong mắt vẫn đầy ý cười.

Hắn hỏi: “Cô hình như có chuyện muốn hỏi ta?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu.

“Không hỏi à? Hiện tại tâm trạng ta đang tốt, nói không chừng sẽ trả lời cô đấy.”

Diệp Mẫn Vi lắc đầu, nàng nghiêm túc nói: “Huynh từng nói khi người khác có chuyện không muốn trả lời, đừng nên ép hỏi.”

Ôn Từ trừng mắt.

Hắn im lặng một lúc, kinh ngạc nói: “Khi nào cô lại biết nghe lời ta vậy?”

“Bây giờ huynh rất quan trọng với ta, nên mỗi một câu huynh nói, cũng đều rất quan trọng.”

“Ta còn quan trọng hơn cả sự tò mò của cô sao?”

“Ừ, đúng thế.”

Ánh mắt Ôn Từ rung động, hắn chăm chú nhìn Diệp Mẫn Vi một lát, rồi cúi đầu, khẽ giọng nói: “Sao lại thế, bây giờ cô… giống mà lại không giống cô.”

Diệp Mẫn Vi đưa tay ra, nhưng dừng lại bên hông Ôn Từ, không động đậy, nàng dò hỏi: “Ta có thể ôm huynh không?”

Nàng nghiêm túc giữ lời, đợi hắn đồng ý mới làm điều tiếp theo.

Ôn Từ không nhịn được bật cười, rồi quay mặt đi: “Muốn ôm thì ôm đi.”

“Vậy ta có thể hôn huynh không?”

“…… Cô đừng được voi đòi tiên.”

Lần thứ mười sáu bị từ chối hôn, Diệp Mẫn Vi tiến lên một bước, thẳng thắn ôm lấy eo Ôn Từ, ngửi thấy mùi hương hoa ẩn sâu trong thân thể hắn, nhịp tim hắn trầm ổn và nhiệt huyết. 

Nàng nghe thấy tiếng Ôn Từ, nhẹ và ngập ngừng.

“Đợi sau khi cô đổi bộ não về, còn…”

“Còn gì?”

Ôn Từ im lặng thật lâu, rồi dang tay ôm lấy Diệp Mẫn Vi, vỗ nhẹ sau gáy nàng: “Không có gì, đó vốn là thứ thuộc về cô, cô nhất định phải lấy lại nó.”

Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi ôm nhau giữa cơn tuyết lớn mênh mang, tuyết trắng phủ đầy cồn cát, phía đón gió là một màu trắng xóa, phía khuất gió vẫn mang sắc vàng óng ánh, thật là một cảnh tượng kỳ lạ nơi sa mạc.

Tạ Ngọc Châu tựa khung cửa sổ, nhìn cảnh trước mắt, nở nụ cười đầy hài lòng và tán thưởng: “Trời sinh một đôi, đúng là trời sinh một đôi.”

Nàng còn đang tán thưởng, lại thấy trước mắt thổi qua một làn sương khói. Tạ Ngọc Châu ngạc nhiên quay đầu lại, chỉ thấy Thu Nương cũng đang đứng bên cạnh mình, cầm tẩu thuốc, giống như nàng, đang nhìn về phía hai người trước cửa.

Tạ Ngọc Châu bỗng nhiên nhớ tới nhiệm vụ hối vụ mà các sư phụ giao cho nàng, ngập ngừng nói: “Thu Nương cô nương, thật trùng hợp quá…”

“Nghe nói lúc ta sinh ra, sa mạc cũng rơi một trận tuyết lớn.” Thu Nương chậm rãi lên tiếng, ánh mắt dừng ở nơi cồn cát nối nhau trập trùng nơi xa.

Câu mở đầu khiến Tạ Ngọc Châu trở tay không kịp, nàng nói: “…… Vậy sao.”

“Mẹ ta nói, khi đó có một vị quý nhân đi ngang qua nhà ta, bế ta lên và đặt cho ta cái tên. Quý nhân nói ta sau này sẽ đem ân huệ ban phát khắp muôn dân, vang danh thiên hạ, đến khi ta trưởng thành thì hắn sẽ quay lại đón ta đi.”

Tạ Ngọc Châu nghĩ thầm, quý nhân kia đặt tên cho nàng là Thu Nương, xem ra văn chương cũng không mấy xuất sắc.

Nhưng ngoài mặt nàng lại tấm tắc tán thưởng: “Vậy ư! Thế sau đó vị quý nhân ấy có quay lại đón cô không?”

Thu Nương cuối cùng cũng quay sang nhìn Tạ Ngọc Châu, khói thuốc phả ra khiến Tạ Ngọc Châu ho khan, nàng nhàn nhạt nói: “Nếu người đó quay lại, hiện tại ta còn ở đây sao?”

“…… Nói cũng phải.”

Thu Nương đột nhiên hỏi: “Đại sư phụ của ngươi tên là gì?”

“Hử? À… là Vân Xuyên.”

“Vân Xuyên, vô biên tinh hà, là cái tên hay đấy.”

Thu Nương phả ra một làn khói, nhàn nhạt nói: “Hai vị sư phụ của ngươi chắc đối xử với ngươi rất tốt?”

“Đó là dĩ nhiên, trên đời này không ai có thể tốt hơn các sư phụ được nữa!” Tạ Ngọc Châu vạn phần chắc chắn.

“Thật khiến người ta ghen tị, đồ ngốc mệnh tốt.”

“……”

Tạ Ngọc Châu chắc chắn, Thu Nương quả thực rất ghét nàng.

Tạ Ngọc Châu chỉ dám tức giận trong lòng mà không dám nói gì, Thu Nương lại thản nhiên quay người bước đi, nói: “Ngày mai ta sẽ đưa các ngươi vào chợ Quỷ, các ngươi chuẩn bị cho tốt đi.”

Tạ Ngọc Châu vô cùng bất ngờ, nàng nhìn theo bóng Thu Nương biến mất sau quầy, chỉ còn lại làn khói nhè nhẹ bay lên.

Nàng quay đầu nhìn hai vị sư phụ đang đứng trong tuyết, ngơ ngác nói: “Ta hối lộ thành công từ lúc nào vậy?”