Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 128

topic

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 128 :128

Lạc Bồi Nhân không hề quen cô gái trong xe, vậy mà cô ta lại gọi đúng tên anh ngay lập tức. Anh suýt thì tưởng Cốc Kiều hay nhắc đến mình với người khác nhiều đến mức họ chỉ cần nhìn mặt là nhận ra anh ngay.

Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của Khưu Sảng đã lập tức xóa tan suy nghĩ ấy.

Làm việc bên cạnh Cốc Kiều đã lâu, Khưu Sảng cũng học được cách không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào. Cô ta từng nghe bạn học cũ kể rằng Lạc Bồi Nhân mới vào làm tại trụ sở khu vực châu Á – Thái Bình Dương của LC chưa đầy hai năm đã phất lên như diều gặp gió. Nghĩ đến khả năng hợp tác sau này, cô ta liền tự giới thiệu:

– Em là Khưu Sảng, bạn học cùng trường với anh ạ. Tuy anh chưa gặp em bao giờ nhưng suốt bốn năm đại học, em đã nghe danh anh suốt.

Lạc Bồi Nhân không rõ ai đã đồn thổi về mình, nhưng chắc chắn không phải Cốc Kiều. Rõ ràng cô chưa từng nhắc đến anh với cô gái này, nếu không cô ta đã chẳng nói vậy.

Khưu Sảng đưa ra phỏng đoán mà mình cho là hợp lý nhất:

– Anh cần em dời xe sang chỗ khác ạ?

Ngoài lý do này, cô ta không tài nào hiểu nổi tại sao một người chỉ nghe danh chứ chưa từng gặp mặt lại đến gõ cửa xe mình vào giờ này. Cô ta bèn thò đầu ra ngoài, ngó nghiêng lại chỗ đỗ xe một lượt, thấy chẳng có vấn đề gì. Khi khả năng duy nhất bị loại trừ, Khưu Sảng hoàn toàn không nghĩ ra được lý do nào khác.

Lạc Bồi Nhân hỏi:

– Em là đồng nghiệp của Cốc Kiều phải không?

Khưu Sảng buột miệng hỏi lại:

– Sao anh biết ạ?

Vừa dứt lời, cô ta chợt hiểu ra. Anh gõ cửa xe là để tìm Cốc Kiều. Hai người họ quen nhau thế nào nhỉ? Cô ta nghĩ ngay đến Tiêu Già, có cậu làm cầu nối thì cũng không có gì lạ. Nhưng hai người này thân thiết đến mức nửa đêm tìm đến tận xe gõ cửa sao?

– Cửa hàng của bọn em quảng cáo tốt thật đấy.

Làm sao Lạc Bồi Nhân không biết cho được.

Khi máy bay hạ cánh, ngoài cửa sổ đã tối đen như mực, mặc cho đồng hồ trên tay anh vẫn đang chỉ giờ buổi sáng ở múi giờ UTC-8. Mãi đến khi lên taxi, Lạc Bồi Nhân mới chỉnh lại giờ. Bác tài vừa hỏi đi đâu, anh liền đọc tên khách sạn. Anh đã quá quen với nơi này, bởi từng có một thời gian rất dài, những cuộc gọi đường dài anh nhận được đều đến từ chính khách sạn này.

Taxi vừa đỗ trước cổng, Lạc Bồi Nhân đã nhận ra ngay chiếc Daihatsu màu vàng chóe hiếm gặp ở cả San Francisco lẫn Singapore. Thân xe và kính sau dán chi chít quảng cáo của cửa hàng Cốc Kiều, biến nó thành một tấm biển quảng cáo di động đúng nghĩa. Người này quả biết tận dụng mọi thứ trong tay, ngay cả chiếc van vàng cũng không đơn thuần là phương tiện đi lại, mà còn phải gánh thêm nhiệm vụ quảng bá cho cửa hàng và buổi ra mắt sản phẩm mới mọi lúc mọi nơi. Đúng là kiểu người vắt cổ chày ra nước.

Vậy mà cũng chính con người đó, chỉ vì mấy từ “công bằng” và “nhẹ nhàng” mà chẳng bao giờ muốn nhờ vả anh bất cứ chuyện gì.

Vừa từ San Francisco trở về, sau mười mấy tiếng ngồi máy bay, lại đến nơi khi trời đã về khuya, nên Lạc Bồi Nhân vẫn chưa kịp xem doanh số bán hàng của Cốc Kiều. Anh bèn hỏi:

– Doanh số phần mềm hôm nay của bọn em thế nào rồi?

Khưu Sảng vốn đang buồn ngủ, nhưng vừa nghe đến hai chữ “doanh số” đầu óc lập tức hoạt động hết công suất. Cô ta nghĩ ngay đến công việc của Lạc Bồi Nhân. Anh đã quan tâm đến doanh số thế này, biết đâu sau này lại có cơ hội hợp tác.

– Dạ, tốt lắm anh! Đã phá kỷ lục doanh thu ngày đầu của một phần mềm game tại khu vực Bắc Kinh rồi ạ. – Khưu Sảng tuôn một tràng như đang đọc thông cáo báo chí cho Lạc Bồi Nhân nghe, đoạn nhanh nhẹn rút ra một tấm danh thiếp.

Cái tác phong chớp mọi thời cơ để đưa danh thiếp này quả thật khiến người ta nghĩ ngay đến sếp của cô ta. Lạc Bồi Nhân nhận lấy danh thiếp, suýt thì bật cười. Đúng là nhân viên của Cốc Kiều có khác, không chệch đi đâu được.

– Anh đến Bắc Kinh công tác ạ?

– Không, anh đến thăm bạn.

Lạc Bồi Nhân liếc nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ rưỡi đêm. Anh chỉ ở lại Bắc Kinh chưa đầy hai mươi bốn tiếng, bởi ngày mai còn phải tới Thượng Hải.

Thông tin của Peter đã quá lỗi thời. Hẳn đến giờ ông ta vẫn đinh ninh Lạc Bồi Nhân đang chơi trò “hại người thiệt mình”, từ bỏ tiền đồ xán lạn để chạy tới Thượng Hải giành chỗ của ông ta. Trên thực tế, hiệu quả kinh doanh bết bát đến mức phương án giải thể chi nhánh Thượng Hải đã được đưa ra thảo luận. Vấn đề không nằm ở việc có thay người hay không, mà ở chỗ trụ sở chính không mấy lạc quan về thị trường đầu tư Trung Quốc hiện tại, khiến cả chi nhánh đứng trước nguy cơ bị xóa sổ.

Lạc Bồi Nhân chưa hết kỳ nghỉ phép đã phải bay sang San Francisco, đặt lên bàn Berman chồng báo cáo mà anh dốc sức hoàn thành những ngày qua. Anh khẳng định sự tồn tại của chi nhánh Trung Quốc là thiết yếu. Năm ngoái, sau khi mạng trong nước kết nối toàn diện với Internet quốc tế, năm nay dịch vụ Internet dial-up sẽ sớm được phổ cập tới đại chúng. Từ bỏ thị trường Trung Quốc trong bối cảnh này thực sự không phải là một nước đi khôn ngoan. Ở một phương án khác, anh cũng đã đề xuất giải pháp cho cơ chế thoái vốn.

Trong cuộc họp, có người lên tiếng:

– Theo như anh nói, nếu phải đợi năm năm nữa thị trường đầu tư này mới thực sự trưởng thành, vậy liệu chúng ta có đang đầu tư quá sớm không?

Lúc ấy, Lạc Bồi Nhân cười đáp:

– Một người ăn tới cái hamburger thứ năm mới no, chẳng lẽ lại bảo bốn cái trước đó là vô dụng, chỉ cần ăn mỗi cái thứ năm là đủ chắc?

Anh đã chủ động đề nghị đến Thượng Hải. Berman hỏi anh, ở độ tuổi này, đánh cược những năm tháng vàng ngọc của sự nghiệp vào một thị trường vô định, cậu có thấy đáng không? Anh không do dự dù chỉ một giây, đáp rằng đáng.

Trớ trêu thay, việc Lạc Bồi Nhân chủ động xin về nước thường trú lại nhận được sự ủng hộ của Cohen. Vốn chẳng coi trọng thị trường Trung Quốc, gã rất hoan nghênh việc một kẻ mình không ưa đến đó lãng phí thời gian.

Khoảnh khắc ánh mắt Khưu Sảng lướt qua chiếc đồng hồ trên tay Lạc Bồi Nhân, mọi thắc mắc của cô ta về việc anh gõ cửa xe dường như đã có lời giải. Chiếc đồng hồ này trông giống hệt chiếc của Cốc Kiều. Khi Cốc Kiều từ Thượng Hải trở về, cô ta còn lấy làm thắc mắc tại sao cô lại đổi chiếc đồng hồ đã gắn bó với mình suốt mấy năm trời. Giờ đây, nó lại nằm trên cổ tay một người khác.

Khưu Sảng đã có được câu trả lời, nhưng trong lòng lại dấy lên vô số nghi vấn khác.

Giám đốc Doãn nhất quyết muốn làm Thẩm Chinh mất hết thể diện trước mặt Cốc Kiều. Trước khi ký hợp đồng, lão cố tình rót cho Thẩm Chinh một ly rượu đầy ắp, lượng rượu phải bằng ba ly thông thường.

– Giám đốc Thẩm, nếu cậu muốn hợp tác với tôi thì uống cạn ly này đi đã.

Cốc Kiều mỉm cười, đỡ lời:

– Giám đốc Thẩm đương nhiên là có thành ý muốn hợp tác với Giám đốc Doãn rồi. Nhưng chai rượu quý này là tôi đặc biệt chọn riêng cho người sành rượu như ông. Rượu ngon phải để người biết thưởng thức uống chứ ạ. Đưa cho người mới nhấp môi đã nôn thốc nôn tháo thì rõ phí của giời. Giám đốc Doãn thấy có phải không ạ?

Mấy lời đỡ rượu khéo léo của Cốc Kiều không khiến Giám đốc Doãn phật lòng, nhưng rượu đã rót ra thì làm sao đổ lại vào bình được?

Lão còn chưa kịp phản ứng, Cốc Kiều đã cầm ly rượu đầy do lão rót lên, ngửa cổ uống cạn. Cô phải bám chặt vào thành sô pha mới nén nổi cơn choáng váng đang ập tới.

Thấy Cốc Kiều loạng choạng, Thẩm Chinh bất giác đưa tay ra đỡ, song cô lờ đi. Cô đứng thẳng người, cố tình giơ chiếc ly rỗng về phía Giám đốc Doãn, hỏi:

– Thành ý của tôi như vậy đã đủ chưa hả Giám đốc Doãn?

Lão đặt bút ký hợp đồng, không khỏi thầm tặc lưỡi. Thằng nhóc họ Thẩm này hẳn phải tu mấy kiếp mới được một cô gái xinh đẹp hết lòng bảo vệ như vậy.

Ký xong, lão cũng không quên đá xoáy Thẩm Chinh thêm một câu:

– Rượu ngon phải thuộc về người biết thưởng thức, người cũng thế. Bằng không thì đúng là phí của giời.

Lúc này, Cốc Kiều chỉ chăm chú nhìn vào bản hợp đồng, chẳng buồn để tâm nghe Giám đốc Doãn nói gì. Cô cất bản hợp đồng, tiện tay rút một tờ khăn giấy lau sạch những đầu ngón tay vừa bị lão chạm phải. Đúng lúc này, điện thoại di động của cô bỗng reo vang. Cô đã dặn Khưu Sảng từ trước, nếu sau bốn mươi phút mà cô vẫn chưa ra xe thì hãy gọi điện. Như vậy, cô sẽ có lý do chính đáng để kết thúc cuộc xã giao này.

Cô vừa áp máy lên tai đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, nhưng là giọng nam:

– Em đang ở đâu thế?

Chỉ khi về nước, Lạc Bồi Nhân mới gọi được vào số di động này của cô. Trong thoáng im lặng, Cốc Kiều nghe thấy tiếng bước chân xen lẫn những âm thanh ồn ã xung quanh. Chất giọng địa phương lọt vào giữa mớ tạp âm ấy sao mà quen thuộc đến thế.

Không ngờ anh lại đang ở cùng thành phố với mình. Mới mấy ngày mà anh đã bay từ San Francisco về rồi sao?

– Anh ở cách em chưa đầy năm trăm mét.

Lạc Bồi Nhân không cần hỏi Khưu Sảng cũng đoán được Cốc Kiều đang ở trong khách sạn này.

Cốc Kiều còn chưa hết ngạc nhiên đã buột miệng:

– Em không có nhà.

Cô đoán anh về vì buổi ra mắt phần mềm game nên vội vàng khoe tin vui:

– Hôm nay bọn em bán chạy lắm! Thế nên tối nay mới kéo nhau đi ăn mừng một bữa. Đợi gặp rồi em kể anh nghe sau.

Cô nói một hơi, không để Lạc Bồi Nhân kịp xen vào:

– Muộn nhất là nửa tiếng nữa em sẽ về tới nhà.

Nói đoạn, tay còn lại của cô vớ lấy chiếc áo khoác. Trời lạnh thế này, lại đang là ban đêm, không thể để anh đứng ngoài đường chờ mãi được. Trước khi đi, cô chỉ đưa cho anh địa chỉ nhà. Làm sao anh có thể ngờ được giờ này cô không ở nhà mà lại đang ngồi trong một phòng karaoke nào đó chứ.

– Anh đang ở cùng khách sạn với em. Em ở phòng nào, anh lên đón.

Hai môi Cốc Kiều dính chặt vào nhau, bắt đầu nghi ngờ mình say thật rồi. Một dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trong đầu cô, thậm chí cô còn quên cả hỏi tại sao anh biết mình ở đây mà cứ thế đọc luôn số phòng.

Vừa cúp máy xong, điện thoại Cốc Kiều lại reo lên, lần này mới đúng là Khưu Sảng. Giọng cô ta có vẻ hối hả:

– Chị sắp xuống chưa ạ?

– Xuống ngay đây!

– Vừa rồi anh Lạc Bồi Nhân có gõ cửa xe, chắc tưởng em là chị. Hai anh chị có bàn chuyện hợp tác gì trước đó ạ? Anh ấy đi rồi, nhưng em đã đưa danh thiếp của em cho anh ấy. Thôi, có gì lát nữa gặp rồi em kể chị nghe.

Thấy Cốc Kiều nhận hai cuộc điện thoại liên tiếp, lại quan sát sắc mặt cô, Thẩm Chinh suýt chút nữa đã tưởng rằng cô vừa tìm được nguồn cung đĩa mềm trắng ở đâu đó.

Thấy Cốc Kiều đã cầm áo khoác trên tay, Giám đốc Doãn bèn hỏi:

– Cô Cốc, sao vừa ký hợp đồng xong đã vội về ngay thế?

Cốc Kiều mỉm cười đáp:

– Bạn trai tôi đến đón rồi ạ.

– Bạn trai cô… 

Ánh mắt Giám đốc Doãn lướt sang Thẩm Chinh, lão chợt vỡ lẽ, hóa ra thằng nhóc họ Thẩm này không phải bạn trai của Cốc Kiều. Đúng là không có so sánh thì không có đau thương. Vốn dĩ Giám đốc Doãn rất coi thường Thẩm Chinh, nhưng ngẫm lại thì ít nhất anh ta cũng ngồi đây từ đầu đến cuối, vẫn hơn đứt gã bạn trai tự dưng chạy tới kia.

Cố gạt cơn choáng váng ra khỏi đầu, Cốc Kiều nhanh nhẹn khoác áo, xách túi rồi quay sang cười với Giám đốc Doãn:

– Hẹn sáng mai gặp lại ạ. Hàng về tới nơi tôi sẽ thanh toán tiền mặt ngay.

Cốc Kiều vừa mở cửa ra đã trông thấy Lạc Bồi Nhân. Anh vắt áo khoác trên cánh tay trái, cổ tay đeo chiếc đồng hồ đã gắn bó với cô hơn tám trăm ngày. Món phụ kiện từng trông quá khổ trên cổ tay cô, giờ lại trở nên nhỏ bé trên cổ tay anh. Chiếc cà vạt màu bạc do cô mua tặng trông hợp với màu áo sơ mi của anh.

Chỉ một cái liếc mắt, Giám đốc Doãn đã trông thấy Lạc Bồi Nhân, đồng thời cũng nhận ra ánh mắt Cốc Kiều đang dán chặt vào người anh. Ánh nhìn này hoàn toàn khác với cách người ta để ý tới một người nổi bật giữa đám đông. Trước nay, lão vẫn cảm thấy Cốc Kiều tuy đẹp nhưng mang vẻ đẹp phi giới tính. Từ lúc cô xắn tay áo uống rượu cho đến khi cầm bút ký hợp đồng, lão chẳng tìm đâu ra một nét yểu điệu, mềm mại nơi cô.

Thật ra, Giám đốc Doãn khá thưởng thức vẻ đẹp này. Khi chọn bạn đời, lão không quá coi trọng vẻ bên ngoài, bởi một người chỉ để ngắm thì trong mắt lão chẳng khác nào món hàng tiêu dùng ngắn hạn, bất kể nam hay nữ. Về lâu dài, vẫn cần một người đáng tin cậy, để lỡ một trong hai có mệnh hệ gì thì người kia còn gánh vác nổi. Đến tuổi trung niên, cứ để người khác dựa vào mình mãi cũng mệt, bản thân lão thực sự cũng muốn tìm ai đó để dựa dẫm. Chính vì vậy, khi thấy Cốc Kiều đỡ rượu cho người khác, dù coi thường Thẩm Chinh song lão vẫn không khỏi thấy ghen tị với anh ta.

Nhưng bây giờ, lão mới nhận ra những gì mình thấy chỉ là một khía cạnh của Cốc Kiều.

So với ánh mắt cô nhìn bạn trai thật của mình, Giám đốc Doãn mới thấy suy nghĩ trước đó của mình nực cười làm sao. Cốc Kiều và thằng nhóc họ Thẩm rõ ràng chỉ có quan hệ công việc, ánh mắt cô dành cho anh ta nhìn từ góc độ nào cũng thấy trong sáng.

Giám đốc Doãn cứ ngỡ một người đàn ông bình thường, dẫu biết là vì công việc, cũng phải có chút ghen tuông khi thấy bạn gái mình uống rượu với người khác. Thế nhưng, gã đàn ông này chỉ lướt mắt nhìn lão một lượt từ trên xuống dưới, với thái độ như thể lão còn chẳng đủ tư cách khiến anh phải ghen.

So với cái liếc mắt hờ hững này, những lời lão chèn ép Thẩm Chinh trước đó xem ra còn nhân từ chán. Chí ít, việc gây khó dễ còn là một biểu hiện của sự coi trọng, còn người này thì hoàn toàn xem lão như không khí. Giám đốc Doãn thầm chửi đổng, lòng lại dấy lên một cảm giác nuối tiếc mơ hồ.

Lạc Bồi Nhân thản nhiên choàng tay qua vai Cốc Kiều, ghé sát vào tai cô thì thầm:

– Em không bị ai bắt nạt đấy chứ?

– Làm gì có chuyện đó?

Vừa hay Giám đốc Doãn có điện thoại, bèn dứt khoát không vào thang máy chung với cặp tình nhân này.

Dù có bao điều muốn nói cùng Lạc Bồi Nhân, nhưng Cốc Kiều vẫn tranh thủ lúc đầu óc còn minh mẫn để dặn dò một người khác ngay khi bước vào thang máy:

– Anh phải để ý kỹ khâu đóng gói bao bì nhé, nhất định phải dùng phiên bản mới nhất. Mọi thông tin liên quan đến cửa hàng mình đều phải tăng cỡ chữ lên.

Hiện tại, Cốc Kiều vẫn chưa có chuỗi cửa hàng riêng, thị phần ở các tỉnh lẻ vẫn phải san sẻ cho người khác, nhưng cô nhất định phải để tất cả mọi người biết phần mềm này là do cô phân phối. Nếu không có doanh số của ngày hôm nay, hẳn các đại lý khác khi thấy cô quảng cáo cho cửa hàng của mình lộ liễu như vậy sẽ sợ chỉ làm nền cho cô mà không dám nhập hàng số lượng lớn.

Thế nhưng, nay đã khác xưa rồi.