Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 129

topic

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 129 :129

Khưu Sảng nhận được điện thoại của Cốc Kiều khi đang ngồi trong chiếc van vàng. Cô ta vừa định hỏi sao sếp còn chưa xuống thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói của Cốc Kiều:

– Tối nay em đừng về nữa, ở lại khách sạn luôn đi, chị đặt phòng cho em rồi. Qua đây đi, chị đợi ở sảnh.

Khưu Sảng chỉ do dự một thoáng rồi nhận lời. Cô ta nghĩ, Cốc Kiều đã bận rộn đến giờ này, lại uống không ít rượu, thay vì phải chịu đựng xe cộ xóc nảy trở về thì ở lại khách sạn nghỉ ngơi vẫn tốt hơn.

Vừa bước vào thang máy, Khưu Sảng nhận ra ngay Cốc Kiều đã ngà ngà say. Dẫu vậy, cô vẫn không quên bàn chuyện công việc:

– Chúng ta phải sớm đăng ký mạng dial-up thôi, để sau này sẽ có thêm một kênh quảng bá nữa.

Năm ngoái, cả nước đã chính thức kết nối mạng Internet quốc tế, nhưng phải đến năm nay, dịch vụ kết nối qua đường dây điện thoại mới được phổ biến rộng rãi. Trước đây, Khưu Sảng phải dùng modem quay số để kết nối với máy chủ rồi mới nhận và gửi được văn bản, nhưng số lượng tài liệu có thể trao đổi vô cùng hạn chế.

Khưu Sảng bất giác liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay Cốc Kiều thêm vài lần. Sao lại trùng hợp thế? Chiếc đồng hồ Lạc Bồi Nhân đeo gần như y hệt chiếc Cốc Kiều từng dùng trước đây. Nếu không phải trùng hợp mà lại đeo đồng hồ của người khác thì mối quan hệ ấy phải thân thiết đến mức nào? Suốt thời gian Cốc Kiều ở Thượng Hải, ngày nào Khưu Sảng cũng gọi điện cho cô nên biết rõ khối lượng công việc của Cốc Kiều ở bên đó không hề ít hơn lúc còn ở cửa hàng. Bận tối mắt tối mũi như vậy, lẽ nào cô vẫn còn có thể tranh thủ chút thời gian ít ỏi để phát triển một mối quan hệ thân mật với ai đó sao?

Trong thang máy, Cốc Kiều không cho Khưu Sảng bất kỳ cơ hội nào để hỏi về Lạc Bồi Nhân. Dù đã say, cô vẫn giữ trọn tác phong của một người làm ăn chuyên nghiệp: tuyệt đối kín tiếng về chuyện đời tư, nhưng lại không ngần ngại quảng bá sản phẩm của mình và hết lời khen ngợi người khác.

Suốt từ thang máy đến cửa phòng, Khưu Sảng tuy không uống một giọt rượu nào nhưng cũng bị những lời khen của Cốc Kiều làm cho ngây ngất như người say.

Thấy Cốc Kiều không có ý định vào cùng mình, Khưu Sảng ngạc nhiên hỏi:

– Chị không ở phòng này ạ?

– Em cứ hưởng thụ phòng này một mình đi.

– Chị đặt hẳn phòng suite cho em ạ?

Khưu Sảng cứ ngỡ Cốc Kiều sẽ chỉ đặt một phòng hai giường đơn, bởi dù sao họ cũng chỉ ngủ một giấc rồi sáng sớm lại phải đến cửa hàng. Đặt hẳn một phòng suite cho riêng cô ta thì thật là lãng phí.

– Gì mà sốc thế? Hôm nay doanh số tốt như vậy, công của em không nhỏ đâu. Chị đặt cho em một phòng suite thì có gì không đúng chứ?

– Hay là bây giờ mình trả phòng được không chị? – Khưu Sảng xót tiền thay sếp mình. – Thà chị lấy tiền đó thưởng cho em còn hơn, sáng mai đã phải đến cửa hàng rồi, có muốn ngủ nướng một giấc cũng chẳng được.

Cốc Kiều bật cười:

– Không được đâu.

– Vậy chị ở phòng nào ạ?

Cốc Kiều chỉ tay về phía căn phòng suite ngay đối diện cửa thang máy. Lần cuối cùng cô đến đây là năm 1992, giờ đã là năm 1995. Hồi đó, để bán được lô áo khoác da, cô đã cố tình chuyển từ một phòng nhỏ sang căn phòng ấy, cốt để khách hàng vừa bước ra khỏi thang máy là trông thấy ngay. Nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó, cũng chính vì vậy mà sau này, những kẻ đến gây sự chỉ cần vừa bước ra khỏi thang máy là đã tìm thấy phòng cô ngay lập tức.

– Chị bỏ ra chừng ấy tiền mà lại chọn phòng ngay cạnh thang máy ạ? Ồn thế chị có ngủ được không? Hay là mình trả phòng đi, hai chị em mình ở chung là được rồi. 

Khưu Sảng không khỏi ngạc nhiên, vì đây không phải tác phong của Cốc Kiều. Khi cần tiêu tiền, đúng là cô cực kỳ hào phóng, nhưng cái gì cũng phải đáng đồng tiền bát gạo.

– Mệt rồi thì đặt lưng xuống là ngủ thôi. Em đi ngủ đi, sáng mai mình còn một trận chiến khó nhằn nữa đấy.

Cốc Kiều đi đến căn phòng Lạc Bồi Nhân đã đặt. Vừa trông thấy dãy số trên cửa, cô không khỏi sững sờ. Vậy mà anh vẫn nhớ, dù cô chỉ nhắc đến nó qua điện thoại đường dài chừng một, hai lần.

Chính tại căn phòng này, cô từng bán áo khoác da đắt khách đến mức tiền vào như nước, rồi lại rối rít gọi điện báo tin vui cho Lạc Bồi Nhân. Và cũng chính tại nơi đây, cô từng bị người ta hùa nhau kiếm chuyện hết lần này đến lần khác.

Vừa bước vào phòng, Cốc Kiều đã ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng. Lạc Bồi Nhân đang đứng bên cửa sổ ngắm cảnh đêm, nhưng vừa nghe tiếng cô, anh liền quay người lại, dụi đầu thuốc vào gạt tàn.

– Anh hút thuốc từ bao giờ thế? Em nhớ hồi trước anh có hút đâu. 

Cô vẫn nhớ năm đó cùng anh đi lấy hàng áo khoác da, hai người đứng ở đoạn nối giữa hai toa tàu, nơi lúc nào cũng đặc quánh mùi thuốc. Khi ấy, chỉ ngửi thấy khói thôi anh đã ho sặc sụa. Thế nên cô cứ đinh ninh rằng anh ghét ngửi mùi thuốc lá.

Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều rồi cười đáp:

– Sống nhẹ nhàng mãi cũng nhạt nhẽo, phải thêm chút vị vào mới được chứ.

Cốc Kiều sững người. Thì ra, anh bắt đầu hút thuốc sau khi họ chia tay.

Lạc Bồi Nhân không muốn tiếp tục chủ đề này nữa nên mỉm cười lảng sang chuyện khác:

– Em thấy căn phòng này còn giống ngày xưa không?

Lúc anh nhất quyết đặt đúng căn phòng này, nhân viên lễ tân đã tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Ban đầu, anh chỉ nghĩ việc phòng còn trống là sự trùng hợp, nhưng giờ thì anh đã hiểu lý do. Cốc Kiều chưa bao giờ nói với anh đây là một căn phòng vừa hướng ra mặt đường, vừa nằm sát thang máy. Ồn ào thế này, rõ ràng không phải là nơi lý tưởng để nghỉ ngơi, vậy mà cô chỉ luôn miệng khen nó tốt đủ đường.

Dĩ nhiên, nếu xét từ góc độ kinh doanh thì nó quả thật không tệ.

– Hình như cũng không thay đổi gì nhiều. 

Cốc Kiều nhìn quanh căn phòng, dù thực tế khi cô ở đây, căn phòng trống trơn chẳng bài trí gì cả. Năm đó, khắp phòng chỉ toàn là áo khoác da, nồng nặc mùi da thuộc đặc trưng. Có lẽ vì mùi tiền quá thơm nên cô mới chịu đựng nổi thứ mùi ấy. Niềm vui lớn nhất của cô khi đó là kiếm được tiền, và báo cho Lạc Bồi Nhân biết mình đã kiếm được tiền.

Đến tận lúc chia tay, một trong những nuối tiếc lớn nhất của cô vẫn là không thể để anh tận mắt chứng kiến những tháng ngày hốt bạc ấy của mình, mà chỉ có thể kể cho anh nghe qua điện thoại.

Ánh mắt Lạc Bồi Nhân dừng lại trên chiếc điện thoại bàn. Chính qua ống nghe này, Cốc Kiều đã nói với anh những lời chia tay phũ phàng năm đó.

– Nếu em vẫn cần đĩa mềm trắng, anh có thể hỏi giúp cho.

– Không cần đâu ạ, em giải quyết xong cả rồi. 

Trong thang máy lúc nãy, Thẩm Chinh cứ một mực cảm ơn cô, còn bảo nếu anh ta chuẩn bị sẵn hàng thì đã không xảy ra chuyện hôm nay. Anh ta còn nói thêm rằng cô đã bận đến mức chưa kịp ăn cơm, nhất định hôm khác sẽ mời cả cô lẫn bạn trai một bữa thịnh soạn. Thẩm Chinh nói hăng quá, làm lộ hết tẩy của cô. Qua điện thoại, cô không hề nói với Lạc Bồi Nhân chuyện này, chỉ bảo mình đang ăn mừng ở khách sạn, bởi lúc đó cô nào biết anh đã đến đây.

Cốc Kiều tiện tay lấy một viên kẹo dành cho khách trên bàn, bóc vỏ bỏ vào miệng rồi cười nói:

– Hồi trước em từng nói với anh là sẽ bán được hai mươi nghìn bộ, xem ra bây giờ con số ấy còn lớn hơn nhiều.

– Doanh số tốt thế này, đúng là phải ăn mừng. Nhưng rõ ràng em đến đây đâu phải để ăn mừng, sao lại nói dối anh qua điện thoại? 

Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều. Hôm nay, cô ăn mặc rất đơn giản với quần tây, áo sơ mi và thắt lưng bản rộng, mái tóc búi gọn gàng không một sợi rối, khác hẳn với lần đầu tiên anh gặp cô.

Lạc Bồi Nhân nhìn thẳng Cốc Kiều, chất vấn:

– Nói cho anh biết là em đang gặp khó khăn khó đến thế sao?

– Vì phần mềm bán chạy quá, em không kịp chuẩn bị hàng, lại hết cả đĩa mềm trắng nên mới phải đến đây thương lượng. Lúc anh gọi là em vừa ký hợp đồng xong.

– Nhưng nếu chưa ký được hợp đồng, em cũng sẽ không nói với anh, đúng không? Giống hệt chuyện tấm séc bị đóng băng, em không hé răng nửa lời về khó khăn của mình mà chỉ biết thốt ra hai chữ chia tay. Đến tận bây giờ, em vẫn nghĩ quyết định ngày đó của mình là sáng suốt hay sao?

Anh có dự cảm mãnh liệt rằng khó khăn mà Cốc Kiều gặp phải khi ấy không đơn giản chỉ là một tấm séc bị đóng băng. Bởi lẽ, cứ mỗi lần xảy ra chuyện, chẳng lời nào của cô là thật.

Cốc Kiều buộc phải thừa nhận, cho dù chưa ký được hợp đồng, cô cũng sẽ giấu Lạc Bồi Nhân.

 Anh nhếch môi cười nhạt, nhìn cô nói:

– Sau khi chia tay, quả thật anh đã có một khoảng thời gian sống rất nhẹ nhàng như em mong muốn, không còn phải lo sốt vó chỉ vì chẳng gọi được điện thoại cho ai đó nữa. Song những ngày tháng đó cuối cùng cũng qua rồi.

Nụ cười trên mặt Cốc Kiều cứng lại. Cô cắn vỡ viên kẹo táo, khiến vị ngọt lịm tức khắc lan toả khắp khoang miệng.

– Nực cười thay, cái cuộc sống nhẹ nhàng mà em nói chẳng làm anh thấy khá hơn chút nào.

Rõ ràng trước kia, anh vốn quen với những mối quan hệ nhẹ nhàng hơn bất kỳ ai, nhưng chính cô đã thay đổi thói quen đó. Rõ ràng hai người chẳng phải máu mủ ruột rà, mà cô lại gọi anh là “anh họ” ngọt hơn bất kỳ ai. Anh chỉ bị tai nạn xe nhỏ, hoàn toàn có thể tự lo liệu, thế mà cô lại đạp xe ba gác chở cả nồi niêu xoong chảo sang nhà anh, chỉ để nấu cho bệnh nhân một bữa cơm… Để rồi khi anh đã quen với sự ràng buộc này, cô lại đột nhiên giữ khoảng cách còn xa hơn cả trước, hễ gặp khó khăn là lại muốn anh đi mà sống cuộc sống nhẹ nhàng của mình.

Bàn tay anh đặt lên vai cô, từng lời từng chữ như dội thẳng vào mặt Cốc Kiều:

– Chẳng phải em hỏi anh có hối hận không sao? Giờ anh trả lời cho em đây: Anh hối hận rồi. Lẽ ra ngay từ lúc em nói ra câu chia tay khốn kiếp đó, anh đã không nên để em nói hết câu. Lẽ ra anh phải mua vé máy bay chuyến sớm nhất về nước để xem em đã sống nhẹ nhàng thế nào trong chính căn phòng này. Nếu không thì đã chẳng đến nỗi bây giờ em vẫn khăng khăng cho rằng cách làm đó của mình là đúng. Anh phải vô tâm với em đến mức nào mới có thể dửng dưng đứng ngoài cuộc không hay biết gì, nhìn em gặp khó khăn mà lại thấy nhẹ nhàng chứ?

Lạc Bồi Nhân xoay người Cốc Kiều lại, nhìn thẳng vào mắt cô nói:

– Em không cần phải áy náy vì đã lừa anh, bởi lẽ chính anh cũng đã lừa em. Khi quyết định đến với em, anh đã xác định mình muốn nếm thử mọi kiểu quan hệ với em, chứ không chỉ đơn thuần là kiểu quan hệ nhẹ nhàng.