Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 61

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 61 :Con trưởng Tần gia
Trans và edit: Little Jasmine

Tiểu Quả cho xe lừa đi chậm lại, lắng tai nghe cuộc trò chuyện phía sau.

“Chuyện bọn họ nói huynh ấy bị thương là sao?”

Nàng chau mày, trong lòng thoáng dấy lên nỗi lo, tay liền vụt roi thúc nhanh.

Không lâu sau, xe lừa đã dừng trước cổng Tần gia. Tiểu Quả buộc chặt dây cương, dắt tay Tiểu Tráng, đẩy mở hai cánh cửa cũ nát.

Chưa kịp bước vào, trong nhà đã vọng ra tiếng ho khan.

Tim nàng bất giác thắt lại, vội vàng sải bước. “Ca!” – tiếng gọi run run bật ra nơi khóe môi.

Tần An Minh ngồi trên giường, vươn tay với lấy chén nước trên bàn, cố gắng nhích từng chút một. Bất chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngẩn người, cứ ngỡ bản thân đang hoa mắt sinh ảo giác.…

Cảnh tượng ấy đập vào mắt Tiểu Quả khi nàng đẩy cửa bước vào. Khuôn mặt của người trên giường có vài phần tương tự nàng, nay tái nhợt bệnh tật. Đôi môi từng hồng hào giờ nứt nẻ, khô khát. Cả người gục trên giường, gắng gượng đưa tay với lấy chén nước ngay bên cạnh.

Tiểu Quả khẽ thở dài, bước tới bưng chén nước đặt vào tay hắn.

Tần An Minh sững sờ. Ánh mắt hắn nhìn theo bàn tay thon gầy nâng chén, đưa về phía mình. Bóng người đứng ngược sáng khiến y không dám tin:

“Tiểu Quả…?” Giọng y khàn run run, chưa kịp dứt thì cơn ho đã kéo đến.

Nàng chẳng nói gì, chỉ vỗ nhẹ sau lưng giúp hắn dễ thở. Sau khi ho xong, hắn mới nhận lấy chén nước, cố tránh ánh nhìn của nàng.

Uống xong, tay y run run lơ lửng giữa không trung, dường như chẳng còn sức để đặt xuống.

Tiểu Quả liền đỡ lấy, đặt chén về chỗ cũ rồi ngồi xuống cạnh giường, chăm chú ngắm huynh trưởng.

Tần An Minh nhìn muội muội mình, lòng dấy lên muôn ngàn lời chưa nói. Thấy muội muội sống tốt hơn tưởng, y bỗng thấy nhẹ nhõm, như trút gánh nặng thay cho cha mẹ.

Tiểu Quả thấy ánh mắt y thoáng nhẹ nhõm, vừa thương vừa giận:

“Huynh đã bệnh mấy ngày rồi? Vì sao không báo cho ta biết?” Giọng nàng nghèn nghẹn, như muốn khóc.

An Minh ấp úng chưa kịp trả lời thì đã thấy Tiểu Tráng núp sau lưng nàng.

“Đây là Tiểu Tráng phải không?”

Y chìa tay ra, vẫy gọi Tiểu Tráng lại gần.

Tiểu Tráng ngước nhìn mẹ, thấy nàng không phản đối, liền ngoan ngoãn tiến đến, nắm lấy bàn tay gầy guộc ấy.

Tần An Minh vui mừng khôn xiết, cẩn thận nắm chặt bàn tay bé bỏng.

“Gọi ta là cữu cữu đi.”

“Cữu cữu ạ.”

Trong lòng y như có lửa ấm dâng trào: ‘Cha mẹ, người thấy không? Tiểu Tráng gọi ta là cữu cữu rồi…’

Tiểu Quả không cắt ngang. Đợi hai người làm quen xong, nàng mới gọi con về bên mình.

Nàng vỗ lưng Tiểu Tráng vài cái, khi thấy con không còn hồi hộp, nàng bỗng ngẩng lên, nhìn thẳng vào An Minh.

Tần An Minh giật mình, cổ họng ngứa rát, định ho nhưng lời nàng cất lên khiến y khựng lại.

“Nói thật cho ta nghe đi.” Giọng nàng bình thản, mà rành rẽ tựa mũi dao.

Hắn chần chừ một lát, rồi thở ra: “Mấy hôm trước ta ra đồng gặt lúa, gặp trời mưa to, không cẩn thận nên bị cảm.”

Lý do có vẻ hợp lý, nhưng Tiểu Quả hiểu rõ chuyện không đơn giản như thế.

“Nếu huynh còn giấu, ta sẽ đi hỏi người khác!”

Quả nhiên, nghe Tiểu Quả nói vậy y hoảng hốt, song vẫn tránh né, chẳng dám nhìn thẳng nàng.

Tiểu Quả khẽ thở dài. Ép hỏi thế này cũng chẳng ích gì, chi bằng nàng tự tìm hiểu thì hơn.

“Huynh đã ăn gì chưa? Nếu chưa, để ta nấu.”

Tần An Minh thấy muội muội không hỏi nữa, trong lòng mới khẽ thở ra một hơi. Nào ngờ ngay câu nói kế tiếp của nàng lại khiến hắn chấn động đến sững người…

Y vội đáp: “Ăn rồi! Ăn rồi!” – như sợ nàng bước vào bếp.

Phản ứng ấy khiến nàng dấy nghi hoặc. Linh cảm mách bảo có điều chẳng lành.

Không màng sự ngăn cản của y, nàng đi thẳng vào bếp, mở hũ gạo – trống rỗng.

Cắn chặt môi, nàng mở hũ mì – cũng hết sạch.

Đảo mắt nhìn quanh, lọ gia vị cũng trống trọi. Rổ rau đã lâu không bén hơi xanh. Ngoài sân, thửa ruộng rau nứt nẻ như sa mạc.

Tần An Minh gắng gượng chống cửa bước ra, bám chặt khung gỗ, cố cười gượng: “Ta… ta chưa kịp đi chợ. Vừa mới ăn xong chỗ còn lại thôi…”

Tiểu Quả quay lại nhìn, thấy y phục y rách vá chằng chịt, chỉ khâu loang lổ. Vải cũ bạc màu đến chẳng nhận ra màu gốc. Đôi giày dưới chân cũng toàn chắp vá.

Đến lúc này, nàng không kìm nổi nữa, nước mắt tuôn trào.

“Tiểu Quả, muội đừng khóc…”

Y đứng đó, chẳng biết làm sao. Thấy muội muội khóc càng lúc càng lớn, chỉ có thể run rẩy bước đến, cố gắng đặt bàn tay nặng nề lên vai nàng, như muốn an ủi.

Tiểu Tráng thấy mẹ khóc cũng òa khóc theo.

Nàng ôm con vào lòng, cả hai cùng rơi lệ, nước mắt rơi như chuỗi trân châu đứt quãng, mãi không ngừng. Người đàn ông cao lớn 1m8 kia, mắt cũng đỏ hoe, ngấn lệ.

Khóc được một lúc lâu, cuối cùng Tiểu Quả mới bình tĩnh lại, đặt Tiểu Tráng nằm nghỉ, rồi dìu An Minh về giường.

Ngồi xuống, nàng lau khô nước mắt, nhìn thẳng y:

“Đã đến lúc này rồi mà huynh còn giấu ta sao?”

Thấy đôi mắt đỏ hoe kia, lòng y đau thắt. Do dự hồi lâu, y mới nặng nề thở ra, nói hết sự thật.

Nhà đã chẳng còn hạt gạo nào. Cha mẹ vì muốn con gái không chịu đói khổ nên đã gấp gáp gả nàng đến thôn Đào Hoa, cho Giang Đan Hà. Nghe nói nhà họ Giang trước kia từng là phú hộ, dẫu đã suy tàn, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo*. So với ở nhà chịu khổ, gả qua đó chí ít sẽ không chết đói. Vì thế, họ chẳng kịp hỏi ý nàng, cứ thế quyết định hôn sự.

*Thành ngữ Trung Quốc: Ý chỉ dù một người (hay một vật) đã suy yếu, sa sút, thì giá trị, thế lực, hay bản chất vốn có của họ vẫn vượt trội hơn những kẻ bình thường khác.