Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 60

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 60 :Quay về Tần gia
Trans và edit: Little Jasmine

Trên đường trở về, Tiểu Quả thuận miệng hỏi Dương thị:

“Dương tỷ, tỷ có biết quanh đây có ai biết dựng chuồng trại chăn nuôi không?”

Dương thị lấy làm lạ, nhưng vẫn trả lời:

“Chuồng trại ấy à, dễ lắm. Nhưng nghề mộc thì chẳng ai chịu nhận, vì việc nhẹ mà công chẳng được bao, dựng vài hôm là xong, chẳng lời lãi bao nhiêu. Ngày trước trong thôn còn nhiều đàn ông, toàn do họ tự dựng lấy cả.”

Tiểu Quả gật đầu, song trong lòng lại dấy lên lo lắng. Nếu không tìm được ai, nàng biết phải làm thế nào? Thấy nàng chau mày, Dương thị như chợt nhớ ra:

“À phải, chẳng phải nhà mẹ đẻ muội còn có một người huynh trưởng hay sao? Muội từng kể với ta, huynh ấy vì trong nhà ít người, nên không phải đi sung quân còn gì.”

Nghe Dương thị nhắc tới, Tiểu Quả mới chợt nhớ, từ ngày nàng gả tới thôn Đào Hoa đến giờ, chưa từng chủ động liên lạc với nhà mẹ đẻ. Lần gặp cuối cùng là khi song thân Tần gia qua đời. Từ ấn tượng mơ hồ còn sót lại, nàng quả thật còn có một ca ca.

Vừa trò chuyện với Dương thị, vừa nghĩ ngợi miên man, chẳng mấy chốc đã về tới thôn. Dương thị trở về nhà mình, Tiểu Quả thì đánh xe lừa về sân.

Tiểu Tráng rúc trong lòng mẹ, đói đến mức chẳng muốn nhúc nhích. Tiểu Quả đành dỗ dành khe khẽ:

“Con mở cửa đi, mẹ vào bếp làm đồ ăn cho con, được chứ?”

Nghe đến ăn, đôi mày nhỏ lập tức giãn ra:

“Dạ được!” Cậu bé nhận chìa khóa từ tay mẹ, nhảy phắt xuống, chạy tới mở khóa.

Tiểu Quả kéo xe lừa vào trong sân, tháo mấy tấm ván trên lưng xe xuống, rồi buộc nó cạnh chuồng gà. Nàng v**t v* cổ lừa, thấp giọng nói:

“Đợi chuồng dựng xong, ngươi sẽ không phải phơi sương ngoài trời nữa đâu.”

Con lừa như hiểu ý nàng, ngẩng đầu ngó trời, kêu lên một tiếng.

Tiểu Quả bật cười, rồi vội đi rửa tay, vào bếp nấu cơm – trong nhà còn một đứa bé bụng rỗng đang chờ!

Trong khi nàng nấu nướng, Tiểu Tráng nhanh nhẹn đi cắt cỏ cho gia súc. Trước tiên bé con ôm một bó cho gà vịt, rồi chạy sang góc tường cắt một bó lớn cho lừa. Ngay cả hai bò còn nhốt trong nhà cũng có phần. Vì vườn rau trong sân vừa nảy mầm, nên bò chưa thể thả ra, nhưng cứ giữ chúng trong nhà mãi thế này cũng không ổn. Ngày mai, xem ra Tiểu Quả phải vội vã sang nhà mẹ đẻ, nhờ ca ca giúp dựng chuồng.

Nàng xào vội mấy miếng thịt ba chỉ, chờ mỡ trong thịt chảy ra thì bỏ hẹ vào, hẹ vừa chuyển sang màu xanh đậm liền nêm muối. Cuối cùng thả thêm mấy dải bánh bột cắt nhỏ - đó là bánh hôm qua còn thừa, nàng liền cắt thành sợi rồi đem xào chung với thịt.

Đậy nắp nồi, nàng lại nấu thêm một nồi canh rau chân vịt. Khi canh sôi cũng vừa lúc sợi bánh đã chín mềm. Tiểu Tráng hí hửng giúp mẹ bưng thức ăn vào nhà.

Cơm nước xong, Tiểu Quả dỗ con đi ngủ trưa, còn mình đem quần áo bẩn ra giặt. Nhân lúc trời chưa tối, phải giặt xong phơi nắng cho kịp.

Nàng dùng bánh xà phòng tự chế, vừa xát vừa chà, bọt trắng xóa nổi lên. Quần áo giặt xong đã sạch sẽ, chỉ là… nếu có thêm hương thơm thì hay biết mấy.

Ý nghĩ lóe lên, mắt nàng sáng rỡ: lần tới hái thêm ít hoa, đem chế xà phòng hương hoa! Nàng âm thầm ghi nhớ điều này.

Sau khi đem phơi hết đống quần áo , Tiểu Quả duỗi lưng một cái. Cỏ trong nhà vẫn còn nhiều, tạm thời chưa cần cắt thêm. Việc trong ngoài đã xong, nàng liền trở về phòng, cùng Tiểu Tráng chợp mắt.

---------------------

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Quả bước vào không gian, cắt một khối thịt cùng hai dẻ sườn heo, chuẩn bị mang sang biếu ca ca.

Đặt thịt vào giỏ, nàng quay lại xem Tiểu Tráng.

Thằng bé cũng muốn đi cùng. Từ sáng đã lục tủ, đặt ngay ngắn hai bộ y phục mới mà mẹ may lên giường, ngắm mãi vẫn chưa chọn được. Lần đầu gặp cữu cữu, lòng nó vừa háo hức vừa hồi hộp.

Tiểu Quả biết con khẩn trương, nàng cũng có chút chột dạ. Thành thân đã hơn ba năm rồi, trừ lần đưa tang cha mẹ, nàng chưa một lần liên lạc với ca ca.

Ở nơi này có tục lệ vào mỗi dịp tết, nhà mẹ đẻ phải rước con gái đã xuất giá về thăm, nhưng cha mẹ nàng chưa từng tới đón. Nghĩ đến đây, Tiểu Quả chợt thấy chua xót.

“Mẹ ơi! Mẹ thấy bộ nào đẹp hơn?”

Thanh âm non nớt kéo nàng khỏi dòng suy nghĩ. Trên giường, hai bộ đồ gấp gọn gàng. Nàng mỉm cười chỉ vào bộ xanh nhạt:

“Bộ này đi.”

Tiểu Tráng luôn nghe lời mẹ, lập tức thay y phục, giày cũng để mẹ chọn cho.

Chuyến đi này rất đặc biệt với nó. Từ nhỏ đã nghe mẹ nhắc về cữu cữu, nhưng chưa một lần gặp mặt. Bé con tự hỏi, không biết người đó hiền hay nghiêm túc.

Suốt đường đi, Tiểu Tráng luôn tíu tít hỏi han, Tiểu Quả kiên nhẫn đáp lời con, nhưng trong lòng lại ngổn ngang. Ấn tượng về ca ca đã mờ nhạt, chẳng biết người ấy nay thế nào, sống ra sao.

Dựa vào ký ức của nguyên chủ, nàng có chút lo lắng. Nếu gặp được ca ca, điều nàng muốn hỏi nhất chính là: vì sao người nhà không còn liên lạc với nàng? Có phải đã bỏ mặc nàng rồi chăng?

Nhưng trong ký ức của nguyên chủ, gia đình nàng luôn đùm bọc lẫn nhau: những ngày đói kém, phần cơm cuối cùng cả nhà đều nhường cho nàng, thà rằng bản thân nhịn còn hơn để nàng chịu đói.

Nghĩ đến đây, Tiểu Quả khẽ chau mày.

Tiểu Tráng nhận ra sự khác thường của mẹ, rụt rè hỏi:

“Mẹ ơi?”

Nàng thở dài, ép mình nở nụ cười dịu dàng:

“Mẹ không sao, chỉ là… đã lâu rồi mẹ chưa gặp cữu cữu con thôi.”

Hai mẹ con ngồi trên xe lừa xóc nảy. Xa xa, chiếc cầu quen thuộc hiện ra, qua cây cầu này chính là lối vào thôn nơi Tần gia sống.

Nhìn con đường quen thuộc, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác khó tả - có lẽ, đây gọi là nỗi nhớ nhà.

Khi xe tiến gần thôn, nàng bắt gặp một nhóm người cả nam lẫn nữ, vai vác cuốc xẻng, hẳn đang chuẩn bị ra đồng.

Một phụ nhân bất chợt trông thấy Tiểu Quả, kinh ngạc chỉ tay thì thầm với người bên cạnh. Người đàn ông nghe xong ngẩng lên nhìn, rồi truyền lại cho cả nhóm.

Chẳng mấy chốc, ánh mắt ai nấy đều đổ dồn về phía Tiểu Quả, xôn xao bàn tán.

Nàng thấy hết, song chẳng buồn để tâm, chỉ cho xe đi thẳng tới cánh cổng quen thuộc.

Đúng lúc ấy, một giọng gọi phía sau:

“Tiểu Quả? Có phải là con không?”

Thanh âm còn ngập ngừng. Tiểu Quả dừng xe, ngoái lại.

Một phụ nhân vận áo quần sặc sỡ đứng đó, chính là hàng xóm đối diện Tần gia năm xưa. Nàng nhận ra, cất tiếng:

“Nhị thẩm?”

Người phụ nhân bước đến, nhìn nàng từ đầu đến chân rồi nhìn Tiểu Tráng trong lòng nàng:

“Đúng rồi. Sao hôm nay con lại trở về?”

Tiểu Quả đáp:

“Hôm nay con trở về thăm nhà ạ.”

Nhị thẩm ân cần nói:

“Cũng không biết ca ca ngươi có ở nhà không. Nếu không, chắc cũng ra ruộng rồi.”

Tiểu Quả gật đầu cảm ơn, thấy nhị thẩm có vẻ muốn hỏi han thêm, nàng vội cáo từ.

Nhị thẩm không níu lại, chỉ đứng nguyên dõi mắt theo, chẳng mấy chốc đã có người xúm quanh.

“Thẩm ơi, Tiểu Quả về làm gì vậy?”

“Đúng đó, lâu lắm rồi mới thấy mặt, sao nay lại trở về?”

Một nam nhân chêm vào:

“Chẳng lẽ nàng đã nghe tin về ca ca?”

Người khác lắc đầu:

“Làm sao nàng ta biết được chứ?”

“Khó nói lắm.”

“Tần An Minh thật khổ. Thân mang bệnh tật, một mình đơn độc, lại chẳng ai chăm sóc.”

“Phải đấy.”

Dân làng bàn ra tán vào, ai nấy đều đoán già đoán non lý do nàng trở lại.