Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 59

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 59 :Công thức mới
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Dương thị đã gõ cửa nhà Tiểu Quả, trên tay ôm một tay nải chứa đầy khăn tay.

“Đến đây!” Tiểu Quả đáp lại, rồi quay người giục Tiểu Tráng đi đánh răng. Nàng bước ra mở cửa.

“Dương tỷ, tỷ đến rồi à? Vào nhà ngồi chờ một chút, ta sẽ đi chuẩn bị xe lừa.”

“Ấy, thôi cùng làm luôn cho nhanh.”

Có Dương thị giúp, chiếc xe lừa rất nhanh đã được chuẩn bị xong. Tiểu Quả đánh xe ra cửa, gọi to:

“Tráng Tráng, đi thôi!”

“Vâng, con ra ngay!” Trong nhà vọng ra giọng cậu bé.

Dương thị bỗng ngăn lại:

“Tiểu Quả, muội cũng mang cả Tráng Tráng theo sao?” Thị lo lắng, chợ phiên đông người, dẫn trẻ con theo thật không an toàn.

Tiểu Quả hiểu nỗi lo của nàng, bèn quay lại trấn an:

“Không sao đâu, lần trước ta cũng đã đưa nó đi rồi. Đến nơi ta sẽ bế nó, không lo lạc đâu.”

“Ừm... được rồi.” Dương thị vẫn chưa yên tâm, nhắc nhở thêm:

“Nhớ coi chừng nó cẩn thận, đừng để tuột tay nhé.”

“Ta biết rồi, tỷ cứ yên tâm!” Tiểu Quả mỉm cười trấn an.

Đúng lúc này, Tráng Tráng cũng chạy ra, thuần thục khóa cửa rồi đưa chìa cho mẹ. Tiểu Quả nhận lấy, bỏ vào túi áo, sau đó cúi người bế con lên.

“Dương tỷ, tỷ ngồi cho vững nhé, chúng ta đi nào!”

“Đi thôi!” Dương thị bám lấy thành xe, bật cười:

“Khởi hành nào!”

Tráng Tráng nghe thấy liền hớn hở giơ nắm tay lên cao:

“Xuất phát!”

Tiểu Quả bật cười, rồi dùng roi quật vào người lừa, quát lên:

“Đi nào!”

Nghe tiếng quát, con lừa lập tức kéo xe lọc cọc tiến về phía huyện thành.

Trans và edit: Little Jasmine

Đầu tiên, xe dừng ở ngã ba đường Thanh Khê. Dương thị xuống xe, Tiểu Quả đưa tay nải cho nàng:

“Dương tỷ, lúc nào thì tỷ bán xong?”

Dương thị ngẩng đầu nhìn trời, thấy mặt trời mới lên chưa được bao lâu, chắc chưa quá giờ Thìn. Thị tính toán:

“Chậm nhất là khoảng giữa trưa. Ta sẽ đứng đợi muội ở chỗ này.”

Tiểu Quả gật đầu:

“Được, vậy đến lúc đó ta sẽ tới đón tỷ.”

Tiểu Quả tiếp tục đánh xe, rẽ qua mấy con đường thì đến cửa quán mì Như Ý. Từ xa đã thấy một hàng dài người xếp hàng chờ. Nàng bèn đánh xe vòng sang bên kia, tìm chỗ cột xe lừa, để ở đây thì từ trong quán nhìn ra vẫn thấy rõ, nên không lo mất.

Người đông quá, Tiểu Quả không dám để Tráng Tráng xuống đất, cứ thế bế con vào quán. Vừa bước chân vào liền có một bé gái chặn lại:

“Xin chào, cô nương muốn ăn tại quán hay mua mang về ạ?” Vừa nói, bé vừa chỉ vào tấm bảng gỗ to đặt trước cửa. Bé chừng mười tuổi, tóc cột hai búi tròn, mỗi bên thắt nơ đỏ, khuôn mặt ngây thơ nở nụ cười trong sáng.

Tiểu Quả nhìn theo hướng bé chỉ, lúc này mới để ý tấm bảng:

“Món đặc biệt của quán mì Như Ý: Mì khoai tây cá viên, có hai loại nước dùng – canh nấm hoặc canh xương heo, mười đồng tiền một tô. Mang về vui lòng tự mang bát.”

Tiểu Quả cười, nói với bé gái:

“Cho ta hai tô canh nấm, ăn tại quán nhé.”

Nghe vậy, bé vui vẻ dẫn nàng vào trong. Đúng lúc ấy, Từ thúc thấy Tiểu Quả, vội vàng gọi to:

“Chủ tiệm Tần!”

Tiểu Quả còn chưa kịp phản ứng, cứ tưởng gọi ai khác nên không quay đầu. Ngược lại, Tráng Tráng nhìn thấy Từ thúc liền reo lên:

“Mẹ, Từ thúc kìa!”

Cô bé đón khách cũng nghe thấy, thoáng sững người. Vừa nãy Từ thúc còn gọi người phụ nữ này là... Chủ tiệm Tần?

Nghe con nhắc, Tiểu Quả mới biết thúc ấy gọi mình. Nàng vừa buồn cười vừa bất ngờ: “Thúc gọi ta là... chủ tiệm Tần ư?”

Nàng quay sang bé gái, mỉm cười:

“Thôi, ta không gọi món nữa đâu, cảm ơn cháu nhé.”

Nói rồi, nàng bế Tráng Tráng đi về phía quầy thu ngân. Cô bé cũng đã hiểu ra, liền mỉm cười rồi quay lại tiếp khách.

“Từ thúc, đừng gọi ta là chủ tiệm nữa, chủ tiệm là Như Ý cơ mà!” Tiểu Quả nói thẳng, bản thân nàng chỉ là một cổ đông nhỏ góp công thức thôi.

“Là bà chủ Từ dặn bọn ta gọi như thế.” Lão Từ đáp. Bình thường trước mặt người ngoài ông gọi Như Ý là bà chủ Từ, nhưng những lúc riêng tư vẫn gọi tên thân mật.

Lúc này, Từ Như Ý bưng khay ra từ trong bếp, trên đó có ba tô mì lớn. Thấy nàng loạng choạng, Tiểu Quả vội đặt Tráng Tráng xuống, dặn con ở yên một chỗ, rồi bước nhanh tới đỡ.

Như Ý thấy khay mì bỗng nhẹ bẫng, ngẩng đầu nhìn, hóa ra là Tiểu Quả.

“Tỷ tới rồi à!” Nàng mừng rỡ. Lần gặp trước cũng đã hơn mười ngày rồi.

“Ừ, để ta đem đến bàn cho.” Tiểu Quả hỏi số bàn, rồi nhanh chóng mang thức ăn tới. Như Ý lại quay vào bếp.

Có mặt ở đây, Tiểu Quả cũng không nỡ đứng yên, bèn phụ giúp đủ việc.

Đến gần trưa, Như Ý mới có thời gian ngồi nói chuyện. Nàng còn giới thiệu hai tiểu nha hoàn trong quán: bé gái tiếp khách khi nãy tên Linh Lung, còn cô gái làm mì trong bếp tên Phúc Nhi.

Như Ý kể sơ về lai lịch của họ, Tiểu Quả vừa nghe vừa gật gù, khen:

“Như Ý, muội thật giỏi, phân công đâu ra đấy, gọn gàng ngăn nắp. Giỏi lắm!”

Mặt Như Ý đỏ bừng:

“Tỷ đừng khen nữa, muội ngại lắm.”

Nói rồi, nàng vội cắt ngang, hỏi Từ thúc đã tính sổ sách chưa. Ông lấy cuốn sổ ra, gảy bàn tính một hồi, rồi báo con số.

“Tổng cộng ba mươi lượng bạc và sáu mươi đồng tiền!”

Tiểu Quả nghe mà ngạc nhiên, không ngờ lại nhiều đến thế. Như Ý thì hãnh diện cười:

“Tỷ thấy thế nào?”

Tiểu Quả cũng cười, đùa theo:

“Rất ấn tượng!”

Hai người nhìn nhau cười vui vẻ.

Thấy thời gian không còn nhiều, còn phải đón Dương thị, Tiểu Quả liền lấy một tờ giấy đưa cho Như Ý.

“Cái này là gì vậy?” Như Ý mở ra, vừa nhìn đã sững người:

“Đây... đây là công thức món mới sao?!”

Tiểu Quả gật đầu:

“Muội đã xem tỷ như người nhà, thì ta cũng chẳng giấu làm gì. Tỷ đã viết rõ từng bước, muội chỉ cần làm theo là được.”

Hóa ra tối qua nàng đã dùng bút mực của Tráng Tráng viết ra công thức mới – canh chua cà chua.

Như Ý xúc động đến muốn khóc:

“Tiểu Quả tỷ...”

“Nếu muội đã gọi ta một tiếng tỷ, thì ta cũng không thể phụ lòng muội được.” Tiểu Quả nắm tay nàng, dặn dò thêm vài chi tiết.

Do không còn nhiều thời gian, nàng từ chối khéo lời mời ở lại ăn cơm, nhận bạc xong thì dẫn Tráng Tráng tới đường Thanh Khê.

Đúng lúc ấy, Dương thị cũng vừa bán xong. Thấy tay nải của Dương thị trống không, cười tươi, Tiểu Quả biết ngay là thị đã bán sạch đống khăn tay rồi. Trên đường về, thị vui vẻ kể chuyện, hai người trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã về đến nhà.