Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 58

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 58 :Quần áo mới
Bây giờ, cuối mỗi tháng Tiểu Quả đều có thể nhận phần lợi nhuận của mình, nên nàng rất thong dong. Không cần ra chợ bán mì khoai nữa. Giờ ngày ngày ở nhà cắt cỏ, nấu cơm, dạo quanh sân, may áo cho Tráng Tráng, rồi cùng con học tập. Tiểu Quả rất thích cuộc sống như thế này. Tuy bình lặng, nhưng tuyệt đối không nhàm chán.

Thời gian này, Tiểu Quả từng lên núi kiểm tra mấy cái bẫy đặt trong rừng. Thấy trong đó chẳng có con mồi nào, xung quanh cũng không thấy lông hay phân thú. Nàng đoán cái bẫy vô dụng, bèn gom cành lá lấp hố lại.

Một buổi chiều nọ, Tiểu Quả đang thu quần áo khô từ giàn phơi mang vào nhà, chợt nhận ra chẳng thấy con đâu. Nàng ngạc nhiên, “Tiểu Tráng! Tráng Tráng!” Tay vẫn ôm đồ, nàng đi ra sân gọi lớn.

“Mẹ, con ở đây!” Giọng Tráng Tráng vang ra từ bếp. Cửa đóng kín, Tiểu Quả cũng không bước vào, chỉ đứng ngoài hỏi:

“Tráng Tráng, buổi chiều mà con làm gì vậy? Sao lại đóng cửa?”

Bên trong vang lên tiếng cười khúc khích xen lẫn tiếng nước chảy. Giọng cậu bé có phần ngượng ngùng:

“Mẹ, con đang tắm. Hôm nay con muốn mặc đồ mới.”

Sáng nay, khi Tiểu Quả phơi bộ áo quần vừa giặt sạch và may xong, Tráng Tráng đã quyết tâm phải tắm rửa kĩ càng rồi mới mặc.

Tiểu Quả phì cười, che miệng cười khẽ hồi lâu. Sau khi bình tĩnh lại, nàng nói:

“Được rồi, mẹ mang đồ vào trong phòng. Tí nữa con mặc vào nhé.”

“Vâng ạ!” Tráng Tráng đáp ngay.

Về đến phòng, Tiểu Quả lấy bộ đồ lót mới may đặt sẵn trên giường, để con tắm xong rồi mặc.

Chẳng bao lâu, Tráng Tráng trần như nhộng lao vào phòng, nhảy lên giường rồi lấy chăn cuộn vào người, ló đầu ra nhìn mẹ cười khúc khích.

Tiểu Quả vừa thấy thì bật cười. Vừa rồi chỉ thoáng cái, nàng thấy một luồng sáng trắng vọt lên giường. Nhìn kĩ mới biết là con trai.

“Thằng bé này, cũng biết ngại cơ đấy cơ đấy. Ha ha…”

“Tráng Tráng, sao con không mặc tạm đồ vào?” Tiểu Quả ngồi xuống giường, lấy khăn tay lau tóc ướt cho con.

“Con tắm sạch lắm rồi. Con sợ mặc lại đồ cũ sẽ bẩn mất.” Tráng Tráng nghiêm túc giải thích.

Nghe vậy, Tiểu Quả cười không ngớt. Lau khô tóc xong, nàng đưa đồ lót cho con:

“Được rồi, con mặc vào đi.”

Trans và edit: Little Jasmine

Tráng Tráng mặc xong rồi ra khỏi chăn, ngoan ngoãn giơ tay giơ chân để mẹ giúp mặc áo quần mới.

“Mẹ ơi, quần này lạ quá.” Tráng Tráng ngắm nghía bộ đồ. Không có áo dài hay thắt lưng phiền phức, chỉ là áo ngắn và quần ống rộng. Đơn giản mà đẹp.

Thời này, người ta thường mặc áo lót dài tay, quần dài bên trong, bên ngoài khoác áo bào và dùng dây lưng buộc eo. Nhưng Tiểu Quả thì may sẵn dây buộc vào cạp quần, có thể nới lỏng hay thắt chặt tuỳ ý.

“Đây là bộ mới mẹ may cho con. Thấy thế nào?” Vừa nói, nàng vừa dạy con buộc dây. Tráng Tráng làm xong còn hỏi có đúng không. Tiểu Quả lập tức khen ngợi, khích lệ con trai.

Sau đó nàng giúp con đi tất, mang đôi giày mới mua lần trước ở chợ. Trước đây, mỗi lần bảo mang giày mới, Tráng Tráng đều nằng nặc đợi có đồ mới rồi mới đi. Tiểu Quả đành cất đi, nay mới lấy ra.

“Đẹp lắm, con chưa từng thấy ai mặc kiểu này.” Tráng Tráng xoay vòng vòng. Trước đây đã thử áo, nay thêm quần, cảm giác thoải mái vô cùng. Đi đứng trong bộ đồ này, cậu thấy oai phong lạ thường.

Mặc xong, Tráng Tráng kéo mẹ ra ngoài chơi. Tiểu Quả biết con muốn khoe quần áo mới, bèn khoá cửa theo con đi.

Thôn Đào Hoa tuy không nhỏ, nhưng chỗ vui chơi chẳng nhiều. Đầu làng có mấy người tụ tập nói chuyện, còn dọc đường không gặp ai. Tiểu Quả đưa Tráng Tráng ra ruộng, thấy ngô và lúa mạch gieo hơn tháng trước đã nảy mầm, cao đến tầm bắp chân. Có lẽ hai tháng nữa, thậm chí sớm hơn, sẽ thu hoạch được.

Đến lúc ấy, nàng định đem ngô làm bắp rang, mang lên huyện bán, chắc chắn kiếm thêm nhiều tiền. Nghĩ thế, Tiểu Quả vừa dắt Tráng Tráng đi quanh ruộng vừa mỉm cười. Sau khi xem hết hai thửa ruộng, họ men theo đường ra bờ sông. Lúc này gió nhẹ thổi, liễu ven sông lay động, như đang múa.

Hai mẹ con ngồi bên sông ngắm cảnh. Trong dòng nước trong veo, từng đàn cá nhỏ bơi lội. Trong thôn trẻ con vốn không nhiều, đến nay Tráng Tráng chỉ chơi với chị em Tiểu Hoa, Tiểu Hổ nhà Dương thị. Ngồi một lúc, không thấy ai khác, Tráng Tráng bèn kéo mẹ đến thẳng nhà họ Dương.

Đến cổng, Tráng Tráng đẩy cửa gọi to:

“Tiểu Hoa tỷ, Tiểu Hổ ca!”

Tiểu Hổ ló đầu ra cửa sổ, thấy cậu liền nhe răng cười sáng lóa:

“Tráng Tráng!”

Nghe tên cậu bé, Tiểu Hoa bỏ việc đang làm chạy ra, chào hỏi Tiểu Quả niềm nở rồi dắt Tráng Tráng vào trong. Dương thị ngồi trên giường đất, thấy Tiểu Quả thì gọi:

“Vào đây ngồi mau! Lâu rồi không thấy muội.” Nói rồi thị dịch sang một bên, nhường chỗ cho nàng.

Tiểu Quả ngồi xuống, thấy thị đang may khăn tay, bèn hỏi:

“Dương tỷ, sao tỷ may nhiều khăn thế?”

Quanh giường đất bày la liệt khăn thêu, Dương thị trên tay cũng đang cầm một cái. Tiểu Quả nhặt lên xem, trên đó thêu đủ hoa văn: có mẫu đơn, có cả rau diếp… kiểu dáng vô cùng phong phú.

Dương thị bỏ kim may xuống:

“Ta định mang ra phố Thanh Khê bán, mỗi cái hai đồng tiền.”

Tiểu Quả gật đầu. Nàng biết ở phố Thanh Khê có hai kỹ viện nổi tiếng, các cô gái ở đó rất thích mua loại khăn này.

“Khi nào tỷ đi?”

Dương thị ngẫm nghĩ, thấy số lượng cũng kha khá:

“Ngày mai phiên chợ, ta đi luôn.”

Trùng hợp Tiểu Quả cũng phải lên huyện vào ngày mai. Cuối tháng, nàng phải đến quán mì Như Ý thanh toán sổ sách, cũng hẹn gặp Như Ý hôm ấy.

“Vậy đi cùng muội đi. Muội có xe lừa, tỷ khỏi mất hai đồng tiền.”

Dương thị nghe thế thì mừng rỡ:

“Thế thì tốt quá.” Rồi lại ngạc nhiên, không nhớ Tiểu Quả có xe lừa, bèn hỏi.

Tiểu Quả chẳng giấu giếm, kể lại chuyện xe lừa từ đâu mà có. Với Dương thị, nàng luôn tin tưởng.

Quả nhiên nghe xong, Dương thị chẳng hề ghen tị, ngược lại mừng thay:

“Tốt quá! Thế là mẹ con muội không còn lo đói khát nữa. Thật tốt quá!”

Tiểu Quả cũng cười vui vẻ. Lúc ấy, Tiểu Hổ dắt Tráng Tráng từ trong nhà ra, Tiểu Hoa chạy trước đến bên mẹ, reo lên:

“Mẹ, nhìn quần áo của Tráng Tráng này, đẹp quá!”

Dương thị lúc này mới để ý, vừa nhìn liền mắt sáng rỡ:

“Ôi chao, đúng thật. Ta chưa từng thấy kiểu này bao giờ.” Nói rồi, thị gọi Tráng Tráng lại gần, bảo cậu xoay một vòng. Tráng Tráng ngoan ngoãn làm theo.

“Lần trước muội lên huyện thấy người ta mặc kiểu này, thấy đẹp nên về làm thử cho Tráng Tráng.” Tiểu Quả thuận miệng giải thích, Dương thị cũng tin ngay.

Thị ngắm nghía bộ đồ rồi nói:

“Ngày mai muội dạy ta đi. Ta cũng muốn may cho Tiểu Hoa với Tiểu Hổ một bộ. Như vậy đỡ khổ, không phải lo áo bào, tay áo bị bẩn hoài nữa.”

Tiểu Quả đồng ý, hẹn ngày mai cùng thị đi huyện. Sau đó, nàng đưa Tráng Tráng về nhà.