Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 540
topicLàm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 540 :
“Ngài có muốn thử canh gà và canh xương hầm mới của quán không ạ? Đảm bảo khác hẳn những loại ngài từng uống. Canh này chúng tôi hầm mấy canh giờ mới xong, còn cho thêm gia vị và một quả trứng gà đ.á.n.h tan, thêm cả bí quyết riêng của nhà chúng tôi nữa, thơm lắm ạ. Khách quan, ngài có muốn thử một chén không?”
Thấy khách còn do dự, tiểu nhị nói tiếp: “Hơn nữa, hôm nay là ngày đầu tiên bán, ba ngày đầu đều giảm giá. Canh gà chỉ năm văn, canh xương hầm chỉ bốn văn. Sau này là phải thêm một văn nữa đấy ạ.”
Khách nghe vậy, liền nói: “Vậy cho ta một chén canh gà đi, ta cũng muốn thử xem canh gà có ngon như ngươi nói không.”
Phòng Ngôn và Phòng Nhị Hà đã đến từ tối hôm trước. Sáng dậy, Phòng Ngôn thấy trong quán có không ít khách đang uống canh gà và canh xương hầm, ai nấy đều khen không ngớt miệng, nàng cũng thấy vui lây.
Phòng Nhị Hà cười: “Canh này đúng là được chào đón thật.”
Phòng Ngôn nói: “Đúng vậy. Xem ra tháng này doanh thu nhà mình lại tăng so với tháng trước rồi.”
Đồng Cẩm Nguyên nghe tin Phòng Ngôn đến, vội vàng chạy qua. Vừa vào Dã Vị Quán, cậu ta liền chào Phòng Nhị Hà: “Đại thúc.”
Phòng Nhị Hà thấy Đồng Cẩm Nguyên đến, cười: “Cẩm Nguyên cũng qua đây à.”
Phòng Ngôn cười hỏi: “Huynh ăn sáng chưa? Có muốn nếm thử món mới của nhà muội không? Là muội nghĩ ra đó.”
Đồng Cẩm Nguyên cười: “Ta chưa ăn.”
“Vậy huynh thích uống canh gà hay canh xương hầm?” Phòng Ngôn hỏi.
“Muội thấy cái nào ngon hơn?” Đồng Cẩm Nguyên hỏi lại.
Phòng Ngôn cười: “Muội thấy canh gà ngon hơn.”
“Ừ, vậy canh gà.”
Nghe vậy, Phòng Ngôn bảo tiểu nhị chuẩn bị cho Đồng Cẩm Nguyên.
Sau khi canh và bánh bao được bê lên, Phòng Ngôn ngồi xuống đối diện Đồng Cẩm Nguyên. Nàng nhìn cậu ta không chớp mắt, hỏi: “Ngon không?”
Đồng Cẩm Nguyên nhìn vẻ mong chờ của Phòng Ngôn, vốn định trêu nàng một chút, nhưng lại sợ nàng thất vọng, nên vội nói: “Ừ, ngon. Ta rất thích vị này.”
Phòng Ngôn nở nụ cười mãn nguyện: “Ừm, huynh thích là tốt rồi.”
“Trong này có cho thứ gì à? Uống vào có vị canh gà, nhưng lại hơi khác. Thêm cả vị trứng gà nữa, đúng là ý tưởng tài tình.” Đồng Cẩm Nguyên uống thêm mấy ngụm rồi nhận xét.
Vẻ đắc ý trên mặt Phòng Ngôn không giấu đi đâu được: “Đương nhiên, bên trong có bí quyết riêng của muội, nhưng không thể nói cho huynh biết.”
Đồng Cẩm Nguyên nghe vậy, cười: “Ừ, vậy ta không hỏi nữa, chỉ cần ngon là được.”
Phòng Ngôn bật cười: “Làm gì có bí quyết gì, chỉ là cho thêm ít bột mì để tạo độ sánh thôi. Ai từng nấu ăn đều biết. Nếu nói có gì khác, thì chính là nguyên liệu khác. Dù sao nguyên liệu đều là của nhà muội, mà nguyên liệu nhà muội thì có hương vị độc đáo riêng, cái này nhà khác không bắt chước được. Huynh xem, ở phủ thành có bao nhiêu nhà bán bánh bao rau dại theo phong trào, nhưng có mấy nhà bán được? Cho nên, quý là ở rau dại.”
Đồng Cẩm Nguyên cười: “Ừ, thụ giáo.”
Ăn xong, Đồng Cẩm Nguyên nán lại một lúc rồi mới phải quay về cửa hàng đối diện. Cậu ta lưu luyến nhìn Phòng Ngôn một cái, rồi chậm rãi quay đi.
Lúc này, Phòng Ngôn nói: “Đồng đại ca, huynh có quên gì không?”
Đồng Cẩm Nguyên ngơ ngác hỏi: “Quên gì? Đâu có?” Nói rồi, cậu ta còn nhìn lại mình, lần này ra ngoài cậu ta đâu có mang theo thứ gì.
Phòng Ngôn nghiêm mặt: “Huynh quên trả tiền.”
Đồng Cẩm Nguyên nghe vậy, cười: “Ừ, là ta quên.” Nói rồi, cậu ta tháo cái túi tiền mới bên hông đưa cho Phòng Ngôn.
Phòng Ngôn mở túi tiền ra, thấy bên trong toàn là hạt đậu vàng nhỏ, nụ cười lập tức hiện lên. Không ngờ, Đồng Cẩm Nguyên lại nói: “Ta chỉ nghĩ chúng ta là người một nhà rồi, nên ăn cơm quên trả tiền. Nhưng đây không tính là tiền cơm, coi như thưởng cho muội.”
Phòng Ngôn lúc này rất muốn nói: “Chưa từng thấy ai mặt dày như huynh.” Nhưng nghĩ đến mấy hạt đậu vàng trong túi tiền, nàng lại nuốt lời đó vào.
“Được thôi, không trả tiền cũng được, mỗi lần cho muội mấy hạt đậu vàng là được.”
Đồng Cẩm Nguyên nhìn bộ dạng đáng yêu của Phòng Ngôn, xoa đầu nàng.
Phòng Ngôn bận rộn trong quán một lúc, rồi lại qua Thủy Quả Trai xem xét. Nàng phát hiện, phủ thành đúng là không bằng kinh thành. Doanh số ở phủ thành thấp hơn kinh thành rất nhiều.
Đến trưa ăn cơm xong, nghỉ ngơi một lát, Phòng Ngôn sang cửa hàng đối diện tìm Đồng Cẩm Nguyên. Dù sao ở quán nàng cũng không có việc gì làm, chi bằng qua đây tìm cậu ta.