A Lê - Chương 50
topicA Lê - Chương 50 :
Do Vi chưởng quầy phân phó, phòng bếp nhỏ bên này trống rỗng, không có tiểu nhị đến. Đây là lần đầu tiên Thạch di nương đến Yến Xuân lâu nên không biết đường, mò mẫm đụng phải nơi này, nhìn thấy có bóng người ở đây, liền định đến hỏi một chút.
A Lê đưa lưng về phía này, tóc chỉ đơn giản búi thành một búi, nghiêng nghiêng cắm một cây trâm gỗ đào, nhìn cực kỳ mộc mạc. Vì còn phải chạm vào khói dầu nên nàng cũng không mặc xiêm y gì đẹp, một bộ váy dài vải thô màu xanh nhạt, do chính Phùng thị tự tay cắt may.
Phùng thị vốn đã làm hạ nhân mấy chục năm ở Tiết gia, dù sao nhà giàu nhà cao cửa rộng, tay nghề của tú nương bên trong còn tốt hơn tú lâu, bà cũng học được không ít, làm ra bộ xiêm y có kiểu dáng mới lạ và xinh đẹp, đường may tỉ mỉ, vừa vặn phác họa được thân hình của A Lê, vòng eo không đầy đặn, thon thả đẹp mắt.
Từ sau khi vào cửa Hầu gia, Thạch di nương vẫn luôn cố gắng bồi bổ thân thể, muốn sớm sinh con nối dõi để ổn định địa vị, ngang tàng mấy tháng như vậy, trên cánh tay đã đẻ ra rất nhiều thịt, nhưng bụng vẫn không có động tĩnh gì. Tính tình nàng ta vốn không tốt, điêu ngoa ghen tị, đặc biệt là không muốn gặp cô nương có tướng mạo và dáng người xuất sắc hơn mình, trước kia ỷ vào mình có một ca ca hoành hành bá đạo, hiện tại ỷ vào có một phu quân có quyền lực, Thạch di nương liền thu tính tình bá đạo của nàng ta lại.
Loanh quanh một lúc lâu khiến nàng ta cảm thấy tức giận cực kỳ, lại bắt gặp A Lê trông rất dễ bắt nạt, ngón tay mảnh khảnh của Thạch di nương vừa nhấc lên, dựng thẳng mắt hô một câu, “Ê! Tiểu nha hoàn kia!”
A Lê không nghe thấy nên không để ý, nàng cúi đầu vỗ vỗ nếp gấp trên làn váy, cất bước định đi về phía phòng bếp.
Thạch di nương hít sâu một hơi, cảm thấy mình bị khiêu khích, vội vàng chạy về phía trước hai bước kéo tay áo A Lê, “Ngươi không có lỗ tai à, gọi ngươi đấy, cố ý à?”
Nàng ta trang điểm kỹ lưỡng, đôi môi mỏng bôi son cực dày, nhìn một cái liền biết là người không dễ chọc, có chút không tử tế, có chút hung dữ.
A Lê bị ngu ngơ khi nàng ta túm một cái, quay đầu lại mới biết người tiến vào, nàng không rõ nguyên nhân, nghi hoặc nhìn Thạch di nương nắm lấy tay nàng.
Tiết Duyên lúc nãy đã dặn dò nàng, khi ra ngoài, nếu như chàng không ở bên cạnh, có bất kỳ người lạ nào nói chuyện với nàng thì không cần để ý, nhanh chóng rời đi. Nhưng những ngày trước đây, Phùng thị và Tiết Duyên, Tiểu Cà Lăm và Hồ An Hòa luôn bên cạnh A Lê chưa từng rời đi, luôn có một người ở bên cạnh nàng, đây là lần đầu tiên A Lê gặp tình trạng như bây giờ.
Thạch di nương thấy nàng không nói lời nào, cơn tức càng thịnh hơn, híp mắt nói, “Đang nói ngươi đấy!”
A Lê bị hoảng sợ trước bộ dạng hung dữ của nàng ta, nàng chớp mắt mấy cái, không biết nên nói gì với Thạch di nương, nàng cũng không muốn nói chuyện với nàng ta nên đã khách khí nở nụ cười, sau đó đẩy tay trên cánh tay ra, xoay người muốn rời đi.
A Lê sinh ra đã là người dịu dàng thanh tú, trắng nõn tinh xảo, đôi lúm đồng tiền ngọt ngào khiến người ta cảm thấy thích thú, khi nàng cười, ánh mắt cong cong, người kiêu ngạo ương ngạnh như Thạch di nương cũng bị lắc con mắt một chút. Nhưng khi định thần lại, trong lòng nàng ta cảng tức giận hơn, Thạch di nương hừ lạnh một tiếng, khẽ mắng một câu, “Cái con quyến rũ kia.”
A Lê không nghe thấy, nhưng nàng không ngốc, thấy người tới là Thạch di nương không tốt nên lui về phía sau một bước, chạy bước nhỏ muốn đi tìm Tiết Duyên.
Thạch di nương nhanh tay nhanh mắt, lần thứ hai nắm lấy cánh tay của A Lê, nàng ta sơn móng tay vừa nhọn vừa bén, màu đỏ au, A Lê rủ mắt nhìn thoáng qua, định hất đi, nhưng không di chuyển được. Thạch di nương không quên sự phân phó của Hầu Tài Lương, đuôi lông mày nàng ta nhướng lên, giọng điệu sắc bén, “Ê, có thấy vị công tử họ Hồ không? Ta thấy hắn đi về phía này, nhưng tìm nãy giờ chẳng thấy đâu, ngươi dẫn đường cho ta đi.”
A Lê cảnh giác nhìn nàng ta, mím môi nói, “Ngươi buông ta ra.”
Thạch di nương trừng mắt, “Ta không buông ra thì sao? Yến Xuân Lâu thật đúng là không hổ danh là tửu lâu lớn nhất trong phạm vi một trăm dặm này, ngay cả phục vụ chạy bàn mà cũng có tính tình như vậy, chờ ta đi tìm lão gia nhà ta, rồi sẽ bán ngươi đi!”
Bản tính của Thạch di nương chính là mạnh mẽ và ngang ngược như thế, nhưng trong bụng lại chẳng có mấy thông minh, nên khi uy h**p người khác thì đơn giản và thô lỗ.
A Lê chưa từng thấy người nào vô lý như nàng ta.
Sức tay của Thạch di nương khá lớn, cực kỳ bất mãn hướng về phía A Lê nói, “Thế nào, không biết nói à?”
A Lê bị nàng ta đả thương, cũng sốt ruột, vung mạnh tay lên, xoay người chạy vào phòng bếp, gọi một tiếng, “Tiết Duyên!”
Nghe cái tên này, trong lòng Thạch di nương khẽ động, theo bản năng đi về phía trước, nhưng gót chân còn chưa rơi xuống đất thì bả vai đã bị người đè lại. Nàng ta quay đầu lại, bắt gặp gương mặt vô cảm của Vi Thúy Nương, giọng điệu lạnh lùng của mỹ nhân lạnh lùng như ánh mắt nàng ấy, gằn từng chữ nói, “Đến địa bàn của ta giương oai, ai cho ngươi lá gan này?”
Thạch di nương cảm thấy xương cốt của mình như sắp vỡ vụn, nàng ta cố gắng tránh ra, lui về phía sau, lớn tiếng hỏi, “Ngươi là ai?”
Vi Thúy Nương khoanh tay đứng, mặc chiếc váy dài màu hồng càng thêm xinh đẹp, hất cằm nói, “Những lời này là ta nên hỏi ngươi mới đúng. Bếp là nơi quan trọng, không cho người không phận sự vào, ngươi điên cuồng chạy vào, còn dám lên tiếng, ta hiện tại không cầm gậy đánh ngươi ra ngoài là do thấy ngươi là nữ nhân, đừng có ở đó mà không biết nặng biết nhẹ.”
Thạch di nương tức giận đến mức ngực phập phồng lên xuống, ngươi ngươi một lúc lâu mà vẫn không nói ra lời.
Tất cả đều đi theo con đường tươi sáng, nhưng hàng thật, vừa nhìn là biết liền.
Vi Thúy Nương có dáng người cao gầy, khí thế khiếp người, nhưng trong đôi mắt như đang giấu dao, Thạch di nương thiếu tự tin, trong lòng yếu ớt, không thể lộ ra sự lưu manh vừa rồi được nữa. Nàng ta nắm chặt tay bên người, nhìn thấy Vi Thúy Nương sắp không kiên nhẫn nữa thì phất tay muốn đuổi người, mới rống lên một tiếng, “Ngươi đừng làm càn, nếu lão gia nhà ta biết thì sẽ áp giải ngươi vào đại lao đấy!”
Vi Thúy Nương có chút hứng thú nhìn nàng ta, “Lão gia nhà ngươi là ai?”
Thạch di nương cắn răng nói, “Lão gia nhà ta họ Hầu.”
Vi Thúy Nương “Ồ” một tiếng, nói, “Hầu Tài Lương Hầu đại nhân, có nghe thấy.”
Thạch di nương có chút đắc ý, “Biết sợ rồi sao?”
Vi Thúy Nương không trả lời, nàng dùng tay vuốt cằm, đánh giá Thạch di nương từ trên xuống dưới, rồi đột nhiên nở nụ cười, “Ta nhận ra ngươi, hai tháng trước Hầu đại nhân mới cưới Tam di thái.”
Thạch di nương khóe miệng khẽ cong, “Coi như ngươi có mắt nhìn.”
Vi Thúy Nương hừ cười một tiếng, chậm rãi nói, “Không phải chỉ là thiếp thôi sao.”
Những lời này khiến Thạch di nương bị đau, ánh mắt nàng ta đỏ lên, trong lòng nổi giận, không quan tâm liền nhấc tay muốn đánh người. Vi Thúy Nương cao hơn nàng ta nửa cái đầu, dễ dàng khống chế nàng ta, cổ tay trái Thạch di nương bị giữ chặt, nàng ta vừa sợ vừa giận nhưng lại không thoát được, dưới tình thế cấp bách như thế thì dùng móng tay đi bắt vậy.
Vi Thúy Nương “hí” một tiếng, rõ ràng trên mu bàn tay có vài vết máu, ánh mắt nàng ấy u ám, thấy Thạch di nương còn định làm lại cái trò cũ, nàng ấy cũng giật mình, vung tay một cái tát vào mặt nàng ta.
một âm thanh lanh lảnh, nó lang thang khắp viện, Thạch di nương đần độn tại chỗ.
Tiết Duyên ôm A Lê đứng ở cửa hưng phấn hóng hớt, thấy cảnh tượng này, chàng theo bản năng che mắt A Lê, thấp giọng nói, “Chúng ta đừng nhìn.”
A Lê bị dọa, phía sau dán chặt vào Tiết Duyên, hai tay nắm lấy cánh tay chàng, nhỏ giọng nói, “Tiết Duyên, chúng ta về nhà sớm một chút đi…”
Hồ An Hòa còn cầm nửa quả dưa chuột trong tay, hắn khô khốc nuốt nước miếng, cả người có chút hoảng sợ, “Má ơi.” Hắn sờ sờ vết máu còn chưa rớt trên cổ, run giọng nói, “Nữ nhân này thấy ai cũng đánh…”
Bên kia, Vi Thúy Nương rủ mắt xoa xoa lòng bàn tay mình, quát lớn, “Cút!”
Thạch di nương che nửa mặt, dậm chân mắng, “Ngươi, ngươi chờ cho ta! Nếu ta không g**t ch*t ngươi, ta sẽ không mang họ Thạch!” Nói xong, nàng ta lại lau nước mắt, vội vàng chạy đi tìm Hầu Tài Lương để cáo trạng.
Cho đến khi bóng dáng của nàng ta biến mất, Vi Thúy Nương mới nghiêng đầu nhìn về phía phòng bếp, lạnh giọng hỏi, “Còn tính hóng hớt bao lâu nữa?”
Hồ An Hòa sợ tới mức sặc khi nàng ấy nghiêng đầu, lén lút trốn phía sau Tiết Duyên, Tiết Duyên nhíu mày hỏi, “Ngươi chạy cái gì?”
Hồ An Hòa thì thầm, “Hòa thư, người phụ nữ này là người hòa thư!”
Tiết Duyên hiểu ngay, chàng gật gật đầu, “Nên trốn chút đi.” Dừng một chút, Tiết Duyên nhìn Vi Thúy Nương cất bước đi về phía này, “Đáng tiếc là trốn không thoát rồi.”
Hồ An Hòa cũng không có lần nào phản ứng nhanh như bây giờ, Tiết Duyên vừa dứt lời, hắn liền hiểu có ý gì, nhảy dựng lên liền muốn chạy trốn, nhưng lại bị Vi Thúy Nương xách eo mang về. A Lê kêu lên một tiếng, trốn vào lòng Tiết Duyên, chuyện xảy ra hôm nay đều quá ly kỳ, nàng hiện tại đang còn choáng váng, căn bản không biết chuyện gì đang xảy ra.
Tiết Duyên an ủi hôn lên trán A Lê, dẫn nàng đến cái ghế nhỏ trước lồng thỏ ngồi xuống, A Lê vẫn nhìn về cửa phòng bếp, thấy Vi Thúy Nương đang kéo cổ áo trước của Hồ An Hòa, hùng hổ ép người không biết nói cái gì, nàng vội vàng đẩy lưng Tiết Duyên, sốt ruột nói, “Chàng mau đi đi, hắn không đánh lại đâu.”
Tiết Duyên cũng nhìn qua, có chút vui vui, chàng cố gắng kiềm chế khóe miệng giương lên, đi qua ngăn can.
Hồ An Hòa bị dọa đến gần chết, không cần Vi Thúy Nương nói gì, chàng cũng đã giải thích rõ ràng tại sao lại vào khu vực cấm của nhà bếp, vì sao cầm quả dưa chuột của nàng ấy, vì sao vừa rồi nhìn thấy nàng ấy đối đầu với Thạch di nương mà lại tránh sang một bên không lên tiếng.
Hắn dính vào Tiết Duyên, lấy mấy văn tiền vừa rồi mua trà chưa tiêu ra từ trong túi, nhét vào tay Vi Thúy Nương, phồng miệng nói, “Tiền dưa chuột.”
Vi Thúy Nương lấy mấy đồng còn mang theo hơi nóng, nở nụ cười, không nói gì.
Bầu không khí nhất thời lúng túng.
Tiết Duyên khoanh tay đứng đó, nhìn xung quanh nhưng không phát ra tiếng động, Vi Thúy Nương khoanh tay nhìn chằm chằm vào Hồ An Hòa, cũng không lên tiếng, nhưng nàng ấy lại không đi.
Hồ An Hòa l**m môi, xấu hổ cười cười, làm quen với nàng ấy: “Chuyện đó, vừa rồi, ngươi rất lợi hại.”
Khóe môi Vi Thúy Nương khẽ cong, cười như không cười, “Cũng được.”
Hồ An Hòa nói, “Ngươi rất có dũng cảm đó, ả là tiểu thiếp mà Hầu Tài Lương thích nhất, ngươi nói đánh là đánh liền.”
Vi Thúy Nương cười lạnh nói, “Ai bảo ả đụng ta trước, nếu không đánh lại thì ta nhất định phải nhận tội. Còn nữa, Hầu Tài Lương có thể làm gì, từ khi hắn lên Phó chủ bộ cho đến nay, ở Yến Xuân Lâu ta ăn không thèm trả tiền rượu trắng, trắng trợn mời khách, thiếu không biết mấy trăm lượng bạc, phụ thân ta cung kính hắn là quan, nhường nhịn khắp nơi, nhưng ta thì không có tốt như thế. Nếu một ngày nào đó ép ta, ta sẽ đi nha môn cáo trạng, nha môn không quan tâm, ta sẽ đến chỗ tri phủ Ninh Viễn cáo trạng, ta tìm cách khỏi g**t ch*t hắn!”
Nàng ấy nói một tràng dài, Tiết Duyên chỉ bắt được một chuyện quan trọng, “Yến Xuân Lâu của ta”.
Chàng ngước mắt lên, chần chờ trong chớp mắt, hỏi, “Quý cô nương họ gì?”
Vi Thúy Nương nâng cằm lên, “Ta họ Vi.”
Hồ An Hòa rốt cuộc cũng định thần lại, “À” một tiếng, kinh ngạc nói, “Chẳng lẽ là thiên kim của Vi chưởng quầy?” Hắn chậc lưỡi, tán thưởng nói, “Ngươi thật lợi hại nha.”
Tiết Duyên hận sắt không rèn thành thép dùng khuỷu tay đánh vào bụng hắn, thấp giọng mắng, “Câm miệng.”
Hồ An Hòa bị đau mà im lặng, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Vi Thúy Nương, thầm cân nhắc ở trong lòng, trông Vi chưởng quầy như một lão già mập mạp, sao lại sinh ra một khuê nữ thẳng thắn bá đạo như vậy?
Vi Thúy Nương nhìn lướt qua hắn một cái, cũng không để ý nữa, chỉ nhìn Tiết Duyên nói, “Được phụ thân ta dặn dò, nói chuyện giá cả với Tiết công tử.”