A Lê - Chương 49
topicA Lê - Chương 49 :
Cửa sổ gỗ hầu như không cách âm, và khi cánh cửa vang lên, chàng đã nghe rất rõ rồi.
Phùng thị ở trong bếp nấu cơm, A Hoàng chạy ra sân sau gặm rau trong vườn rau, Hồ An Hòa được lệnh đi xem, trong sân chỉ còn lại một quả lê.
Hôm nay là ngày quỳ thủy đầu tiên của nàng, cơ thể có chút không khỏe, Phùng thị không cho nàng làm việc, chỉ cần nàng nghỉ ngơi ở bên cạnh.
Tiểu nhị nhìn thấy A Lê đang đọc sách dưới mái hiên, hô một tiếng, “Cô nương, ta là tiểu nhị của Yến Xuân Lâu, đến tìm Tiết công tử và Hồ công tử, Vi chưởng quầy chúng ta có việc cần thương lượng, có tiện mở cửa không?”
Trong nhà chỉ có một cô nương A Lê, Tiết Duyên lập tức biết người hắn gọi là A Lê, sợ A Lê bị dọa, ngay cả thắt lưng cũng không kịp thắt, vội vã ra khỏi cửa.
Tiểu nhị đứng ở cửa, nhìn Tiết Duyên quần áo không chỉnh tề, nhất thời kinh ngạc.
Tiết Duyên quay đầu vỗ vai A Lê bảo nàng vào phòng, sau đó mới đi mở cửa cho hắn, nhưng không cho vào, chỉ dựa vào khung cửa hỏi, “Có chuyện gì?”
Tiểu nhị cúi đầu, mắt không chớp, “Chưởng quầy chúng ta nói qua ngày thứ ba, chuyện làm ăn có thành hay bại cũng nên bàn bạc, nhưng ông vẫn còn có chút nghi vấn, hi vọng ngài có thể phối hợp giải quyết.”
Tiết Duyên nhéo nhéo sống mũi, trong lòng có dự cảm, nhíu mày hỏi, “Nghi vấn gì?”
Tiểu nhị cung kính đáp, “Vi chưởng quầy nói, phương pháp ngài đưa ra quả thật có hiệu quả, nhưng có một điều, liệu hương vị của nước sốt có bị hỏng trong quá trình vận chuyển hay không, khiến cho bánh gạo cuộn được làm ra cuối cùng không đủ tươi. Vì vậy, chưởng quầy của chúng ta muốn mời ngài đến Yến Xuân Lây thử ngay tại chỗ.”
Những lời này đúng như Tiết Duyên dự đoán, chàng tức giận hừ cười một tiếng, nhưng không thể nói chuyện với một tiểu nhị, chỉ có thể gật đầu nói, “Được.”
Tiểu nhị cười, “Vậy ta sẽ về trước, chờ các ngài ở Yến Xuân Lâu.”
Tiết Duyên đưa mắt nhìn hắn đi ra ngoài, sau đó đóng sầm cửa lại.
Bữa sáng là canh ngô do Phùng thị làm, màu vàng đẹp mắt, mềm và bùi trong miệng, rất bổ dưỡng cho dạ dày.
Trên bàn cơm, Tiết Duyên nói lại lời lúc nãy của tiểu nhị với Hồ An Hòa, sau đó âm thầm nói, “Vi Lợi là một lão già xảo quyệt, ông ta buộc hai cọng râu nhỏ kia thôi là ta biết ngay ông ta muốn làm cái gì. Để lâu như vậy mới cho chúng ta chờ trả lời, bây giờ còn làm chuyện ruồi bu này, đơn giản là muốn mài sạch sự kiên nhẫn của chúng ta, sau đó nhân lúc chúng ta nóng nảy thì ép giá.”
Hồ An Hòa “A” một tiếng, ngơ ngác nói, “Lão già bại hoại này thật đúng là rất xấu.”
Hắn xoa xoa tay, lại hỏi, “Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì giờ?”
Tiết Duyên lạnh lùng nói, “Có thể làm sao nữa, đi từng bước xem từng bước thôi, thấy thủ đoạn nào thì phá thủ đoạn đó, để xem cuối cùng ai thắng được ai.”
Hồ An Hòa nhìn sắc mặt của Tiết Duyên không tốt, trong lòng hơi sợ, hắn quấy mì trong chén, bỗng nhiên nói, “Ngươi đừng nóng vội, hãy tha thứ cho hắn vì không dám làm nhiều chuyện quá phận với chúng ta.” Nói đến đây, Hồ An Hòa lo lắng một chút, đưa tay vỗ vỗ vai Tiết Duyên, “Cha ta là Hồ huyện lệnh!”
Bị hắn vỗ mạnh một cái như vậy, tay Tiết Duyên run lên, thức ăn trong muỗng tràn ra mu bàn tay.
A Lê nhìn hai người, mặc dù không biết Hồ An Hòa líu lo nói gì, nhưng nàng cũng vui vẻ cong môi.
Tiết Duyên lau nước mì dính trên tay, thấp giọng mắng một câu ngu xuẩn, nhưng ồn ào như thế mà đã khiến sự bực tức trong lòng đã tan biến đi không ít.
Lúc đến Yến Xuân Lâu, vừa mới qua giờ Thìn, người nghênh đón bọn họ vẫn là tiểu nhị kia, Vi chưởng quỹ ra vẻ thần bí trốn đi, không chịu lộ diện.
Tiểu nhị cười khanh khách khom người chỉ về một hướng, “Dầu muối tương dấm đều đã được chuẩn bị cho các ngươi rồi, làm phiền dời bước đến phòng bếp.”
Tiết Duyên gật gật đầu, dẫn A Lê đi qua, nhìn bóng lưng của hai người, Hồ An Hòa cảm thấy mình quá dư thừa, nhưng lại không có chỗ nào để đi, nên cũng vui vẻ đuổi theo.
Yến Xuân Lâu là một tửu lâu lớn, phòng bếp chia làm hai gian, phòng bếp lớn làm thức ăn nóng, bếp nhỏ làm thức ăn lạnh. Vi chưởng quỹ coi như là người khá khó tính nên đã dọn dẹp căn bếp nhỏ và để lại cho một mình bọn họ. Tiết Duyên cẩn thận nhớ kỹ những lời Phùng thị dặn dò, nói rằng nữ nhi gia không được nhúng vào nước lạnh trong khoảng thời gian này, sẽ có chuyện xảy ra, chàng không dám để A Lê vất vả, công việc rửa rau, thái rau đều tự làm, A Lê ở bên cạnh chỉ dạy, động tác Tiết Duyên vụng về, nhưng cũng quen sau khi làm nhiều.
Hồ An Hòa đứng ở một bên, nhìn hai người bận trước bận sau, không có chỗ để tay chân. Hắn cũng muốn hỗ trợ, nhưng cắt củ cải thì run rẩy sợ cắt tay, Tiết Duyên ghét bỏ cực kỳ, đánh hai ba cái rồi đuổi hắn ra ngoài.
Hồ An Hòa nhìn cánh cửa đóng chặt, sờ sờ mũi, lại sờ sờ trong túi chỉ còn lại mấy đồng, xoay người đi vào đại sảnh, chuẩn bị gọi bình hoa nhài rẻ nhất.
Nhưng mông vừa chạm vào băng ghế, liền nhìn thấy người mà cả đời này không muốn gặp nhất từ cửa bước vào.
Hầu Tài Lương.
Hầu Tài Lương vẫn là dáng vẻ thanh niên tài tuấn, phong lưu phóng khoáng, một tay quạt gấp một thân áo bào trắng, trông có vẻ mẫu mực. Bên cạnh là một nữ nhân dáng vẻ tươi sáng, trông cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi, mặt trắng môi đỏ, trời lạnh mặc một bộ váy lụa mỏng, trên vai lại khoác một chiếc khăn choàng lông cừu nhỏ, đi tới đánh mông xoay eo, lắc lư yểu điệu.
Một tay nàng nắm lấy cánh tay của Hầu Tài Lương, nhẹ giọng nhỏ giọng nói chuyện nũng nịu, hai người cúi đầu thì thầm, nhìn rất ân ái.
Nữ nhân này Hồ An Hòa biết, Tam di nương mà Hầu Tài Lương mới mang vào nhà mấy tháng trước, họ Thạch, là mỹ nhân nổi danh ở địa phương.
Hầu Tài Lương, một nam nhân già hai mươi bốn tuổi, đã bỏ ra rất nhiều tiền để cưới một tiểu thiếp xinh đẹp như vậy, đương nhiên là sủng ái như châu như báu, muốn gì cho nấy.
Hồ An Hòa cúi đầu lấy tay che mặt, làm bộ không nhìn thấy, hắn nhớ tới nữ tử mới gặp mấy ngày trước, rồi lại so sánh Thạch di nương trước mắt, trong lòng âm thầm oán thầm, toàn mấy cô nương tham tiền, toàn thích trang sức nhiều, nhưng khí chất này sao lại tệ thế nhỉ.
Một người thì như con yêu tinh, một người thì giống con khỉ.
Nhưng Hầu Tài Lương còn thích con khỉ kia như thế, quả thật là nồi nào úp vung nấy, không phải cùng ruột thì sao không vào cùng một nhà được chứ.
Nhưng mặc dù Hồ An Hòa cố gắng vùi đầu trốn, nhưng vẫn bị Hầu Tài Lương trong nháy mắt đã bắt được, gặp mặt kẻ thù hết sức tức giận, hắn ta cười lạnh một tiếng, túm cổ tay Thạch di nương đi về phía Hồ An Hòa, sau đó không chút khách khí ngồi xuống, gõ bàn nói, “Ê, đây không phải là Hồ công tử sao, sao lại ở đây?”
Thạch di nương thông minh, thấy Hầu Tài Lương làm khó dễ, vội vàng họa theo nói, “Hồ công tử, ngưỡng mộ đã lâu.”
Hồ An Hòa miễn cưỡng bỏ tay che mặt xuống, ha ha một tiếng rồi giả vờ trầm ngâm, “Thật trùng hợp nhỉ, Hầu huynh.”
Hắn đã học dáng vẻ đó từ Tiết Duyên, ở chung đã lâu cũng nắm giữ một chút tinh túy, cũng giống như đúc. Hầu Tài Lương nhìn thấy dáng vẻ đó của hắn liền tức giận, hừ lạnh một tiếng nói, “Là thật trùng hợp nhỉ, Hồ huynh quý nhân có việc bận, có thể gặp ngươi một lần cũng không dễ dàng gì. Mấy ngày nay, ta mặc dù người không ở Lũng huyện, nhưng cũng có thể nghe thấy đại danh của ngài, nghe nói ngươi cùng Tiết Tứ cùng mở một cửa hàng, làm ăn cũng không tệ lắm nhỉ? Hầu mỗ ở đây lên tiếng chúc mừng!”
Hắn ta chắp tay, ngoài miệng nói dễ nghe, nhưng trong mắt lại tràn đầy sự khinh thường.
Thạch di nương như con chim sáo, khóe mắt thoáng nhìn sắc mặt của Hầu Tài Lương, cũng theo đó cười giả trân phụ họa, “Chúc mừng chúc mừng!”
Hồ An Hòa mắng trong lòng, ta chúc mừng ngươi con khỉ khô nhà ngươi!
Hắn biết miệng lưỡi mình ngu ngốc, nếu thật sự ầm ĩ thì tuyệt đối sẽ không thắng được Hầu Tài Lương, nên hắn không thèm tám chuyện với hắn ta nữa, trực tiếp đứng lên nói, “Ta còn có việc, đi trước đây, nếu có cơ hội, sau này chúng ta sẽ cùng nói chuyện.”
Ngay sau đó, Hầu Tài Lương cũng đứng lên, quay đầu cười hỏi, “Hồ huynh lại muốn đến cửa hàng sao, thật là tận tụy, Hầu mỗ bội phục.”
Hồ An Hòa cước bộ không ngừng, Hầu Tài Lương không chịu buông tha, lại nói, “Nhưng thứ ta càng bội phục hơn chính là dũng khí của Hồ công tử, đều là sĩ nông công thương, hạ mình đi buôn bán. Ngươi thân là con của huyện lệnh, bày đặt không ngoan ngoãn đi con đường làm quan, mà lại muốn đi làm ăn, dũng khí này, người thường sao có thể có được.”
Thạch di nương che môi cười ha hả, “Lão gia nói sai rồi, cũng chẳng biết là dũng khí hay là ngốc khí nữa.”
Hồ An Hòa hít sâu một hơi, giơ tay chỉ vào Hầu Tài Lương nói, “Họ Hầu kia, ta khuyên ngươi nên lương thiện!”
Hầu Tài Lương nhướng mày, cũng không tiếp lời, tự nói, “Mấy ngày trước, Hầu mỗ đi Vĩnh Định huyện giúp vụ sai dịch, khinh người bất tài, được huyện lệnh Vĩnh Định khen ngợi, nói không chừng một ngày nào đó sẽ thăng chức, đến lúc đó còn mong Hồ công tử không so đo hiềm khích trước đây mà đến uống chén rượu mừng.”
Thạch di nương yêu kiều nói, “Lão gia lo nước quốc lo dân, nên phải gánh vác trọng trách lớn này.”
Hồ An Hòa nghe hai người bọn họ ở đó một xướng một hòa tựa như hát đôi, trên trán gân xanh nhảy thẳng, xốc tay áo đi về phía hậu viện, không thèm để lại một câu nào.
Thạch di nương thò đầu nhìn bên kia, hỏi, “Lão gia, hắn làm gì vậy?”
“Quan tâm hắn làm gì.” Hầu Tài Lương sắc mặt không sợ, híp mắt nói, “Ta cùng hắn kết giao đã lâu, vất vả lắm mới bắt được hắn ở một mình, tuyệt đối không thể dễ dàng buông tha được. Ta không tiện đích thân ra tay, lát nữa ngươi đi hậu viện tìm hắn, châm chọc vài câu, coi như là không uổng công chuyến đi này.”
Thạch di nương đáp dạ, đôi ngực mềm đặt lên cánh tay của Hầu Tài Lương, “Lão gia ngài yên tâm, thiếp thân của ngài còn không tin được sao.”
Hầu Tài Lương nhếch môi vui vẻ, ôm eo nàng ta nói, “Chỉ thích ngươi vừa xinh đẹp vừa thông minh.”
Thạch di nương thẹn thùng cười cười, hai người kề vai nhau lên cầu thang.
Hồ An Hòa tức giận đến chết, cả trán đầy mồ hôi lao vào bếp.
A Lê ngồi trên ghế nhỏ ở cửa, đang cầm lá rau chọc con thỏ nhỏ trong lồng. Nước sốt đã chuẩn bị theo ý của Vi chưởng quầy xong nên để qua một bên, dù sao vận chuyển trên đường cũng phải để nguội, sau đó xào lên lại xem có bị ảnh hưởng đến hương vị không. Nàng không có chuyện gì trong bếp, nên Tiết Duyên bảo nàng ra ngoài nghỉ ngơi một chút, chàng lấy chút đường nâu đun một ít nước đường nâu cho nàng uống.
A Lê nhìn bóng dáng của Hồ An Hòa, quay đầu lại muốn chào hỏi hắn, nhưng lại bị vẻ mặt tức giận kia làm cho hoảng sợ.
Nàng kinh ngạc hỏi, “Ngươi sao thế?”
Hồ An Hòa bình nói, “Ta đang rất cay.”
Hắn gặp A Lê như gặp người thân, bụng đầy buồn bực ngồi xổm xuống đất, phụt phụt bắt đầu phun nỗi khổ chất chứa của mình. A Lê chỉ thấy miệng Hồ An Hòa há rồi đóng lại, nhìn một lúc lâu cũng không biết hắn đang nói cái gì, nàng chỉ đọc hiểu duy nhất một câu, “Chờ sang năm ta trúng cử, xem ta có b*p ch*t tên Hầu tiện nhân hắn không.”
Hồ An Hòa nói xong, ngửa mặt chờ nàng an ủi.
A Lê suy nghĩ một chút, rất nghiêm túc nói, “Ngươi thông minh như vậy, đọc sách nhiều nhất định có thể trúng cử.”
Chỉ một câu thôi mà đã khiến Hồ An Hòa thoải mái cả thể xác lẫn tinh thần, cười nói, “Miệng của Tiểu Lê Hoa chúng ta đúng là ngọt mà, hèn gì Tiết Duyên thích ngươi như thích tròng mắt của mình vậy.”
Hắn đứng lên vỗ vỗ góc áo, thở dài, rồi chỉ chỉ phòng bếp hỏi, “Tiết Duyên ở bên trong?”
Trong tay A Lê cầm lá rau, gật gật đầu.
Hồ An Hòa vui vẻ đẩy cửa đi vào, rống lên một tiếng, “Tiết Duyên, vừa rồi lại có người khi dễ ta!”
A Lê mờ mịt nhìn hắn trở tay đóng cửa lại, ớt treo ở cửa run lên hai cái vì động tĩnh lớn, nàng dụi dụi mắt, cảm thấy Hồ An Hòa hôm nay thật sự kỳ lạ. Trước kia khi nói chuyện với hắn, sợ nàng nghe không hiểu nên hắn luôn nói nhẹ nhàng, hôm nay hắn lại nói chuyện nhanh như cắt.
Nàng xoay người đi cho thỏ ăn, vừa nghĩ trong lòng, Hầu tiện nhân vừa rồi Hồ An Hòa nói là ai, hay là nàng nghe lầm?
Lúc Thạch di nương tìm tới thì A Lê đang định đứng lên phòng bếp tìm Tiết Duyên, nói cho chàng biết một tiếng, nước đường đỏ sẽ cháy mất.