Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 84

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 84 :Giờ Có Thể Gọi Là Chồng

Tối hôm đó, sau bữa cơm.

Giang Đề và Trần Hiệt chen nhau trong phòng.

Một người ngồi xếp bằng trước TV chơi game, người còn lại ngồi trước máy tính tìm kiếm gì đó.

Bỗng nhiên bên ngoài có gió gào thét, sấm sét đan xen.

Trần Hiệt đang nằm thoải mái trên ghế đắm chìm trong màn hình điện thoại nên hoàn toàn không để ý đến biến hóa của thời tiết.

Giang Đề ném tay cầm game, chân trần chạy đi đóng cửa sổ sát đất rồi kéo kín rèm.

Sự cố mất điện ở căn cứ trước đây đã để lại cho cậu chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn, mỗi lần gặp bão lớn đều căng thẳng sợ hãi.

Cậu tưởng rằng chỉ cần đóng cửa sổ kéo rèm là có thể trốn khỏi cơn bão này.

Bỗng nhiên một tiếng sét như xé nát mười bức tường vang lên chói tai, dữ dội đến mức khiến người ta khó chịu.

Bàn tay đang nắm tay cầm của Giang Đề hơi cứng lại.

Cậu hít sâu một hơi, tắt TV quay sang Trần Hiệt.

Trần Hiệt hoàn toàn không nhận ra chuyện gì đang xảy ra, ngẩng đầu hỏi: "Sao thế?"

Giang Đề nhấc một chân rồi ngồi lên người anh, đối mặt với anh.

"Có sấm."

Trần Hiệt dừng lại, đặt điện thoại xuống ôm lấy cổ Giang Đề cúi xuống hôn cậu. Bàn tay còn lại tự nhiên trượt vào trong áo sơ mi của Giang Đề.

Nhẹ nhàng trấn an.

Ngón tay anh chạm nhẹ vào vòng eo mảnh khảnh của chàng trai khiến cậu khẽ run lên.

Cơ thể Giang Đề hơi run, đầu ngón chân cũng co lại.

Trần Hiệt dùng đầu lưỡi chạm vào răng của Giang Đề, nói: "Muốn thử nhảy bungee không?"

Tai Giang Đề nóng bừng.

Cậu nghĩ: "Làm gì mà khoa trương vậy? Em tuyệt đối không tin mấy thứ vớ vẩn này."

Trần Hiệt biết cậu sẽ không tin nên bế cậu lên sải bước đi về phía giường.

Ngoài cửa sổ, mưa gió sấm chớp vẫn không hề suy giảm mà càng lúc càng dữ dội.

Bảy tháng sau.

Sân vận động số một của Liên Minh.

Nam Châu EOG và Tokyo Kabushiki DND kéo mở màn cuối cùng của vòng loại khu vực châu Á trong giải đấu vòng loại thế giới.

Hai đội mất trọn năm tiếng đồng hồ, kéo tỉ số thành 3–3.

Ván cuối của BO7, đôi bên đều đã kiệt sức.

Sau nửa tiếng tạm nghỉ thì trận đấu bắt đầu lại.

Tần Thư mặc một bộ sườn xám đỏ, búi tóc tinh xảo, tay không bước lên sân khấu.

Đây là bộ trang phục thứ ba trong đêm nay của cô, cũng coi như đã nể mặt mấy tên tiểu quỷ.

Ván cuối đánh thế nào đây?

Cả đội EOG chỉ suy nghĩ ba giây rồi bốn người hàng đầu tiên nhất trí chọn bốn vị tướng cận chiến có lưỡi lê.

Giang Đề ở lượt chọn thứ năm, rất đau đầu.

"Tôi không có xạ thủ dùng lưỡi lê."

Trần Hiệt nhàn nhạt nói: "Có."

"Con nào?"

"Tắc kè hoa."

Mắt Giang Đề sáng lên, ừ đúng rồi, hình thái thứ hai của tắc kè hoa chính là tay cận chiến dùng lưỡi lê.

Cạch một tiếng, EOG khóa tướng ở lượt thứ năm.

Thế là ngay khi vào trận, năm tuyển thủ của Tokyo Kabushiki DND nhìn thấy đối phương cầm năm cái lưỡi lê cười nham hiểm nhìn họ. Trong một khoảnh khắc làm cả đội đều im lặng.

Hai mươi lăm phút sau ————

"Xin chúc mừng EOG thành công giành được tấm vé cuối cùng đến Paris, Pháp để tham gia giải đấu thế giới!!"

"Ô hô~~~"

Năm chiếc tai nghe bị ném lên bàn, giữa tiếng reo hò như núi lở, toàn đội EOG cúi chào khán giả.

Ngày hôm sau họ thu dọn hành lý vui vẻ lên chuyến bay đến Paris.

Trên máy bay, Triệu Bắc Nam phát hiện Tần Thư đang chăm chú dùng điện thoại trò chuyện với một người đàn ông.

"Christian? Christian là ai?" Triệu Bắc Nam nhìn chằm chằm khung chat của Tần Thư hỏi.

Tần Thư lạnh nhạt trả lời: "Bạn trai cũ của tôi."

Trần Hiệt nói: "Nếu tôi nhớ không lầm, hắn ta còn có một thân phận khác."

Đầu óc Giang Đề khựng lại một chút: "Thân phận gì?"

Trần Hiệt nâng ngón tay, nhẹ nhàng vuốt lên đôi môi hồng nhạt trời sinh của chàng trai.

"Trợ lý huấn luyện đương nhiệm của BNZ." Anh nói.

"Ồ hô, thì ra là hắn." Time bật cười lạnh.

Đội tuyển BNZ này bọn họ biết, một đội khá lâu đời ở châu Âu.

Chỉ là không ngờ huấn luyện viên của bọn họ lại có mối quan hệ dây dưa này với Tần Thư.

Soạt soạt soạt, mấy ánh mắt đồng loạt bắn về phía cô.

"Vậy nên nếu lần này lên sàn thế giới hai đội gặp nhau thì chẳng phải là... Tiền nhiệm đấu tiền nhiệm, trận chiến thể diện của tiền nhiệm à?" Cloud hỏi.

Tần Thư gật đầu: "Biết vậy là được. Dám thua trận thì người đầu tiên chị đây không tha chính là mấy đứa đấy."

Các tuyển thủ: "......"

Đã đến tháng mười hai, sắp đón năm mới mà còn xen cả một dịp lễ quan trọng nhất của phương Tây — Giáng Sinh.

Vì vậy EOG vừa xuống máy bay liền cảm nhận được bầu không khí lễ hội ùa vào mặt.

Họ là một trong những đội đến Paris sớm nhất, vì thế hai ngày đầu ở khách sạn, quản lý để họ nghỉ ngơi thả lỏng và điều chỉnh múi giờ.

Múi giờ thì dễ thôi, quan trọng là phải đi dạo cho hết phong tục và cảnh sắc Paris bản địa.

Trong đội người biết tiếng Anh và tiếng Pháp không nhiều, may thay Trần Hiệt lại là một trong số ít đó.

Hai ngày ấy đội trưởng không còn là đội trưởng mà là cái máy phiên dịch di động của cả đội, bị họ lôi đi khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ nổi tiếng tại địa phương.

Tiêu tiền thì không tránh khỏi, dù sao cũng là kinh đô thời trang.

Cuối cùng bọn họ phát hiện rồi hùa nhau mua một đống đồ thời thượng về, đến khi mặc lên người mình ở khách sạn thì...

Chó quê vẫn là chó quê.

Quê một cách độc đáo, quê một cách an nhiên.

Ngày nghỉ cuối cùng họ ngồi uống cà phê ở quán ven đường, tình cờ gặp một người đưa thư cưỡi ngựa kéo xe.

Người đưa thư cố ý dừng lại, hỏi họ có viết thư cho ông già Noel chưa? Không viết thì sắp không kịp rồi.

Một nhóm otaku E-Sports đến từ phương Đông sao có thể tin chuyện này?

Nhưng lúc ấy không khí đến rồi, thế là họ thật sự viết một bức thư giao cho người đưa thư.

Triệu Bắc Nam vừa viết vừa hỏi: "Ông già Noel hiểu tiếng Trung không?"

Time trả lời: "Ông già Noel mà không biết tiếng Trung thì không dùng Google Translate được à?"

Triệu Bắc Nam: "......"

Giang Đề là người duy nhất khi cầm bút giấy lên thì hứng thú tụt sạch, thậm chí một chữ cũng không muốn viết.

Nhưng khi thấy Trần Hiệt cũng viết, hơn nữa chữ đẹp, phóng khoáng, là kiểu chữ viết tay tiếng Anh chuẩn chỉnh.

"Anh ước gì thế?" Cậu hỏi.

Thật ra cũng chẳng hy vọng biết được, ai lại nói điều ước của mình cho người khác chứ?

Ai ngờ Trần Hiệt vừa gấp giấy lại bỏ vào phong bì vừa chẳng hề giấu giếm mà trả lời: "Ước cho Giang Tiểu Đề của anh được như ý muốn, điều gì mong đều có."

Giang Đề có tin không?

Cậu tin.

Khóe miệng không nhịn được cong lên: "Nhưng em còn chưa ước."

Trần Hiệt xoa mặt cậu: "Vậy bây giờ có thể ước thử."

Giang Đề nhìn người đàn ông này, ánh mắt rất sáng.

Một lúc sau cậu cầm bút lên nghiêm túc bắt đầu viết thư cho ông già Noel.

Chữ của chàng trai không quá đẹp nhưng thắng ở mỗi nét đều thật lòng.

Dĩ nhiên cậu cũng không trắng trợn đòi ước không công.

Vì điều này mà ở cuối thư Giang Đề còn đặc biệt hứa với ông già Noel rằng nếu ông giúp cậu đạt được ước mơ, tương lai Giáng Sinh đến Trung Quốc thì cậu nhất định sẽ giúp ông leo rank.

Cho dù là server EU hay quốc tế, cậu đều có thể dễ dàng gánh.

À mà đúng rồi, không được đi qua ống khói, bởi vì căn cứ của EOG không có ống khói chỉ có thể đi qua cửa chính.

Viết xong thư Giang Đề bỏ giấy vào phong bì, trịnh trọng giao cho người đưa thư.

Nhưng đúng lúc này cậu chợt nhớ ra một chuyện.

"Anh."

"Hử?"

Giang Đề cau mày: "Vừa nãy anh nói hết điều ước của anh rồi, vậy không phải sẽ không linh sao?"

Nếu điều ước của Trần Hiệt mất linh thì điều ước của cậu cũng không thành được.

Trần Hiệt thấy Giang Tiểu Đề của anh nghiêm túc lo lắng như vậy, đáng yêu đến mức không chịu nổi, anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi cậu.

Cho dù xung quanh có đồng đội và người qua đường.

"Yên tâm, ông già Noel không hiểu tiếng Trung."

"Còn em ước gì?"

Trên con phố rực rỡ huyền ảo của đất khách, bàn tay Trần Hiệt giấu trong ống tay áo măng tô, chỉ chìa ra một ngón tay thon dài âm thầm móc vào tay Giang Đề.

"Không thể nói. Không thể nói."

Lỡ đâu ông già Noel đang dùng Google dịch theo thời gian thực thì sao?

..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....

Cũng hợp không khí Giáng Sinh phết he =))

5/12/2025

#DevilsNTT