Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 83
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 83 :Trai Tân
Thời gian thoáng qua rồi lại hết một ngày.
Giang Đề tận mắt nhìn thấy Trần Hiệt ngồi ngay bên cạnh mình, đọc xong hẳn một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng vậy mà vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Đến lúc ấy cậu mới hoàn toàn hiểu ra đúng là người này không nghe ra ám chỉ của mình, và quan trọng hơn là... Chẳng hề sốt ruột.
Giang Đề nằm trên giường, hai tay chống cằm cau mày đầy uất ức. Hay là... Mình chủ động luôn nhỉ?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên là tay cậu đã làm theo.
Đúng lúc Trần Hiệt chuẩn bị lật trang thì anh chợt cảm thấy có bàn tay luồn đến bên hông mình, nghịch ngợm cuốn vào thắt lưng.
Làm hành động này mà vẻ mặt Giang Đề lại lạnh tanh, tóc mái còn vểnh lên một lọn như thể thách thức.
Trần Hiệt dừng một nhịp rồi cầm tay cậu nhét lại chăn, giọng bình thản: "Đừng nghịch."
Giang Đề: "?"
Cậu nheo mắt bắt đầu nghi ngờ đánh giá người đàn ông này. Thật sự không hiểu hay là... Không làm được?
Đến mười một giờ đêm, Trần Hiệt gấp sách tắt đèn, chui vào chăn. Bình thường anh chẳng bao giờ ngủ sớm đến vậy, chỉ là gần đây có bệnh nhân nhỏ bên cạnh nên đành chịu.
Nhưng chưa nằm được bao lâu là bệnh nhân nhỏ kia đã bò qua gối đầu lên ngực anh.
Ngay sau đó có một nụ hôn khẽ chạm lên môi anh, lạnh buốt mà mềm mại.
Hiếm khi Giang Đề ngoan thế này. Tim Trần Hiệt khẽ động, anh đưa tay giữ sau gáy cậu, hôn sâu hơn.
Giữa nụ hôn ấm áp, yết hầu anh bỗng bị ngón tay ai đó chạm khẽ.
... Chạm thì chạm mà còn ấn ấn làm gì nữa?
Cảm giác đó khiến Trần Hiệt khô họng, vô thức nuốt mấy lần, chân cũng khẽ co lại.
Giang Đề nhận ra phản ứng đó nên càng tinh nghịch hơn, vừa hôn vừa luồn tay vào áo anh, vẽ theo đường cơ bụng rắn chắc.
Trần Hiệt hít một hơi thật sâu. "Đừng nghịch nữa, ngủ đi." Giọng anh khàn khàn mang theo mệnh lệnh.
Nhưng Giang Đề chẳng nghe. Cậu chỉ cười, môi trượt dần xuống hôn lên nơi yết hầu yếu ớt kia.
"ĐM..." Trần Hiệt bật ra một tiếng rủa khẽ, bị k*ch th*ch đến mức hơi run, nhưng nhiều hơn cả là khó nhịn.
Anh dụi mắt đột ngột xoay người, giữ lấy cậu nhóc đang làm loạn đè xuống dưới mình.
Bàn tay anh kẹp lấy cằm Giang Đề hơi nâng lên rồi cúi xuống hôn mạnh, rất sâu, nóng bỏng gần như muốn nuốt người kia vào. Tay còn vân vê vòng eo đang đỏ lên dần dần.
Bị anh hôn đến choáng váng, Giang Đề thở không kịp, vừa ho vừa run: "Đợi... Đợi chút..."
Trần Hiệt lập tức buông ra.
Trong bóng tối, Giang Đề rúc vào lòng anh th* d*c xen vài tiếng ho khẽ.
Trần Hiệt bật đèn kéo cậu ngồi dậy, hai tay vuốt nhẹ hai bên má, giọng khẽ trách mà đầy thương xót: "Chỉ hôn thôi mà cũng mệt thế à, còn dám trêu nữa không Giang Tiểu Đề?"
Giang Đề đỏ bừng cả mặt, nửa vì ngượng nửa vì ho đến nghẹt thở.
Cậu tức, vừa xấu hổ vừa ấm ức. Rõ ràng là đã hết sốt mà lại quên mất chứng viêm phế quản vẫn chưa khỏi hẳn.
Phòng ngủ yên ắng ấm áp. Giang Đề co ngón chân nhỏ giọng nói: "Nhưng... Mai bọn họ về rồi."
Trần Hiệt bật cười: "Anh biết. Không cần vội."
Cậu đảo mắt, bực bội đẩy anh ra.
Ờ, đúng rồi, chỉ có mỗi anh là thản nhiên còn cứ như mình là kẻ nôn nóng vậy.
Cậu xoay lưng lại dứt khoát quay đi tặng cho Trần Hiệt cái gáy lạnh tanh.
Trần Hiệt nhìn, im lặng rồi vòng tay ôm lấy người đang dỗi.
Một lúc sau Giang Đề lại trở mình, kéo áo anh, vành tai đỏ rực ấp úng: "Ừm... Thật ra... Không hôn cũng được."
Không hôn thì không sợ bị nghẹt thở nữa.
Trần Hiệt bật cười khẽ gật đầu tỏ vẻ rất tán thưởng trí tuệ của bạn nhỏ.
"Nhưng mà," Anh nói, "Vẫn không được vận động mạnh."
Giang Đề bĩu môi: "Cái này tính là vận động mạnh chắc?"
Trần Hiệt đáp tỉnh rụi: "Em từng nhảy bungee chưa?"
Giang Đề: "..."
Không... Không đến mức... Giống bungee chứ?!
⸻
Đêm ấy Giang Đề vẫn là trai tân chính hiệu.
Hôm sau khi đồng đội từ đảo trở về thì ai nấy cũng tặng cậu quà lưu niệm.
Giang Đề chẳng thiết tha gì, chỉ ôm gối trong phòng mà phát điên.
Mọi người lại tưởng Trần Hiệt đã hành cậu mệt lử nên đồng loạt trêu: "Đội trưởng đúng là nam thần sức mạnh số một của EOG!"
Trần Hiệt nghe mà bình thản nhận danh hiệu đó, dù thực tế anh còn chưa ăn được Giang Đề một miếng nào.
Đội được nghỉ một tháng nên mọi người còn định tổ chức thêm chuyến du lịch tập thể.
Bệnh của Giang Đề cũng gần khỏi nên có thể đi cùng. Cậu nghe nói là lập tức thu dọn hành lý ngay trong đêm, ngoan ngoãn chờ sáng lên đường.
Kết quả sáng hôm sau kéo vali xuống thì chỉ thấy đuôi xe buýt đang rời đi.
"???"
"???"
"??????"
Cậu suýt nữa đập vali mắng trời thì một cánh tay vòng qua eo, bế bổng cậu lên đặt phịch xuống ghế phụ của ô tô.
Trần Hiệt nghiêng người giúp cậu thắt dây an toàn.
"Đi đâu đấy?" Giang Đề hỏi.
"Về nhà anh."
"Về làm gì?"
"Du lịch."
Giang Đề cau mày: "Ở nhà mà gọi là du lịch à? Em không—"
Khoan... Về nhà họ Trần?
Cậu lập tức ngồi nghiêm chỉnh, mở gương vuốt tóc rồi lôi điện thoại ra tra: "Lần đầu đến nhà bạn trai nên làm gì?"
"... Nhưng mà, em chưa chuẩn bị quà cho bác trai bác gái."
Trần Hiệt khởi động xe, thong thả lên đường: "Mẹ anh nói con dâu chính là món quà bà mong nhất."
Giang Đề lạnh lùng kéo khẩu trang che mặt giấu đi nhiệt độ đang lan lên tận tai.
⸻
Nhà họ Trần lớn hơn Giang Đề tưởng. Nằm trong khu biệt thự cao cấp, mỗi căn đều trị giá cả trăm triệu. Nhưng khác với những căn nhà kiểu Tây xung quanh thì nhà họ Trần lại là một tòa viện cổ phong cách Trung Hoa, có hồ nước, cầu đá, non bộ.
Điều kỳ lạ là chẳng phải dịp lễ mà khắp nơi lại treo đèn lồng đỏ, người làm vườn người quét sân đều mặc đồ đỏ rực.
Giang Đề ngạc nhiên: "Nhà anh có việc gì vui à?"
Trần Hiệt cười nắm tay cậu đi vào: "Việc vui á? Việc vui là em mà."
"?"
Cho đến khi cậu theo Trần Hiệt vào nhà, nghe tiếng mẹ Trần đứng trên cầu thang gọi ba Trần: "Ông Trần, bà nội để lại bộ bảo vật gia truyền thấy đâu chưa? Lát nữa tôi sẽ tặng cho con dâu của tôi."
Ba Trần thì đang đứng trong bếp tự tay đảo chảo, đáp lại: "Cái bộ trang sức kiểu nết na đoan trang của bà thì thôi đừng tặng, người nhỏ như Giang Đề đeo cũng chẳng vừa, cứ tặng bộ của nhà họ Trần cho tiện."
Mẹ Trần lườm lườm mắng: "Đừng có nhắc tới nhà các ông, tổ tiên nhà các ông làm võ tướng để lại một con dao gỉ mà cũng dám gọi là bảo vật gia truyền, để đó mà chặt xương heo của ông đi."
Ba Trần đưa đồ ăn cho giúp việc rồi cởi tạp dề, bẻ lại lời: "Đó không phải con dao gỉ, đó là thượng phương bảo kiếm. Thượng phương bảo kiếm biết không?Trên có thể giết bạo chúa, dưới có thể trừ gian thần. Thôi được rồi, nói nhiều cũng vô ích, bà là phụ nữ có hiểu gì đâu?"
Giang Đề: "..."
Trần Hiệt: "..."
Mẹ Trần còn định tranh luận thêm mấy câu với ông chồng ngốc nghếch của mình thì bỗng nghe thấy tiếng Trần Hiệt bất lực gọi: "Ba, mẹ."
Hai người đồng thời quay đầu lại.
Cặp vợ chồng vừa còn đấu khẩu chí chóe mấy giây trước, trong nháy mắt đổi nét mặt nhanh như diễn viên kỳ cựu.
Mẹ Trần mặc váy dài trang nhã mà vẫn phảng phất sắc đỏ vui tươi, dang hai tay chạy vội lên mấy bậc cầu thang: "Cục cưng ngoan của mẹ về rồi!"
Trực giác mách bảo Trần Hiệt rằng câu cục cưng ngoan ấy chắc chắn không phải đang nói với mình.
Vì mẹ anh chưa bao giờ tỏ ra nồng nhiệt đến thế với anh cả.
Quả nhiên giây tiếp theo người mẹ yêu dấu ấy đã dang tay ôm chầm Giang Đề.
Giang Đề bỗng dưng có thêm một người mẹ mới ngay tại chỗ, căng thẳng đến mức cứng đờ cả người, nét mặt ngẩn ngơ tay chân chẳng biết để đâu.
Mà sự nhiệt tình vẫn chưa dừng lại ở đó. Ba Trần trực tiếp nhét cho Giang Đề một phong bao lì xì to tướng, vừa cười vừa nói: "Tiểu Đề à, đã bước chân vào cửa nhà họ Trần rồi thì không được chạy nữa đâu nhé."
Giang Đề muốn gật đầu cũng không xong, lắc đầu cũng chẳng được, đành ngơ ngác nhìn sang Trần Hiệt cầu cứu.
Trần Hiệt lại thản nhiên đặt bàn tay l*n đ*nh đầu cậu, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết ấn xuống bắt cậu cúi đầu gật.
"Ba, mẹ, em ấy gật đầu rồi."
Ba mẹ Trần lập tức cười rạng rỡ, vui sướng như vừa thật sự cưới con dâu về nhà.
Giang Đề: "..."
...Tại sao lại có cảm giác mình vừa bị ép cưới ngay tại chỗ thế này?
****
Giang Đề chưa từng trải qua bầu không khí gia đình ấm áp như nhà họ Trần.
Nhà này ba người, sau bữa tối còn có hẳn một giờ cố định để cả nhà cùng trò chuyện.
Mẹ Trần thường ngồi trước TV xem phim dài tập,
ba Trần và Trần Hiệt thì ngồi cạnh nhau đánh cờ tướng.
Hôm nay có thêm một Giang Tiểu Đề.
Vì thế hoạt động đánh cờ giữa hai người đàn ông đổi thành đánh bài.
Lúc đầu Giang Đề hơi ngại không dám thoải mái.
Sau đó mẹ Trần ngồi xuống bên cạnh, vừa cười vừa chỉ cách cho cậu, dạy cậu muốn đánh sao thì đánh vậy.
Ba Trần cũng cố tình nhường cho đứa nhỏ.
Kết quả sau khi ván bài kết thúc thì Giang Đề thắng được kha khá tiền.
Đến giờ nghỉ là ba Trần lấy máy ảnh ra, nhờ giúp việc chụp một tấm ảnh gia đình.
Mười phút sau Giang Đề đã thấy bài đăng mới toanh trên WeChat của mẹ Trần:
[Mẹ Trần: [pháo hoa][vui vẻ] Đây là một bước nhỏ của con trai nhưng là một bước lớn của nhà họ Trần! Cả nhà họ Trần cùng chia sẻ niềm vui với bạn bè~[hình ảnh]]
Giang Đề đỏ bừng mặt cho tới tận khi đi ngủ.
Sáng hôm sau Giang Đề dậy rất sớm. Không phải vì siêng mà là ở nhà người khác nên cậu ngại ngủ nướng.
Trần Hiệt đã đoán được nên mang khay bữa sáng vào sớm.
Giang Đề ngồi trên giường ngạc nhiên: "Ăn trong phòng thế này... Chú dì không để ý hả?"
"Không đâu. Họ đi rồi."
"Đi làm à?"
"Đi châu Âu nghỉ dưỡng."
"???"
Trần Hiệt cười xoa đầu cậu: "Ăn sáng hay là ngủ tiếp?"
Tất nhiên là... Ngủ tiếp rồi.
Thế là Trần Hiệt lại nằm xuống cùng Giang Đề ngủ bù đến tận trưa.
Khi tỉnh dậy lần nữa thì Trần Hiệt phát hiện Giang Tiểu Đề đã không còn trong chăn.
Sau khi tìm khắp nơi cuối cùng anh thấy người kia ngồi chồm hổm trên tường rào ngoài sân.
Chàng trai đang nghiêm túc giảng đạo lý cho mèo Lộ Lộ: "Con gái không được leo tường nguy hiểm thế này biết không? Nhỡ ngã thì sao?"
"Cái gì? Bên kia có con mèo đực à? Không được, nó xấu quá không xứng với con đâu."
"Thật đó, baba không lừa con. Ngắn nhỏ không tháo vát, nhìn là biết không được rồi, ba không đồng ý chuyện hôn sự này đâu."
Nói xong một tay Giang Đề ôm lấy Lộ Lộ, một tay chống lên tường nhẹ nhàng nhảy xuống đất.
Trần Hiệt đứng xa xa, tay đút túi quần tựa vào cột mà nhìn. Trong lòng thầm nghĩ tinh thần lẫn thể lực của bạn nhỏ này coi như hồi phục hoàn toàn rồi.
Mà nếu đã khỏe thế rồi... Thì cũng không nên uổng phí thời gian.
Anh lấy điện thoại ra mở app mua hàng trong thành phố, đặt vài món... Size lớn.
Vừa đặt xong là tin nhắn WeChat của mẹ liền bật lên:
[Mẹ: Mấy thứ con cần mẹ đều để sẵn trong ngăn kéo, đủ loại nhé, mẹ tự tay chuẩn bị cho hai đứa đấy~]
[Mẹ: Nhưng nhớ phải tiết chế, phải biết thương vợ con nghe chưa?]
[Mẹ: À, khỏi lo chuyện ăn uống, mẹ còn thuê cả chuyên gia dinh dưỡng, đến giờ sẽ tới nhà nấu riêng cho Tiểu Đề]
[Mẹ: Cho nên mẹ đợi tin vui của con nhé~[cười]]
Trần Hiệt: "..."
Anh gõ trả lời: "Tin vui gì cơ?"
[Mẹ: Một năm sinh hai đứa, được nhỉ con trai~]
Trần Hiệt: "......"
..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....
24/10/ 2025
#DevilsNTT