Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 82
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 82 :Ngủ Rồi
Những buổi huấn luyện và thi đấu cường độ cao cộng thêm đêm thức trắng hôm qua khiến Giang Đề ngủ một giấc cực kỳ sâu.
Khi tỉnh dậy thì trời đã về chiều, ánh nắng yếu ớt còn vương ngoài cửa sổ.
Cậu mở mắt nhìn khung cảnh hoàng hôn mờ dần, trong lòng bỗng trống rỗng một cách khó hiểu.
Mặt trời còn chưa kịp thấy mà sao đã đến tối rồi?
"Khụ... Khụ khụ..." Giang Đề ho khan mấy tiếng, cơn đau rát lan xuống cổ họng.
Đúng lúc ấy có một bàn tay ấm áp vươn tới khẽ xoay mặt cậu lại.
"Ừm? Tỉnh rồi à?"
Giang Đề xoay người bất ngờ đối diện với một đôi mắt sâu lắng như suối nước nóng.
Trần Hiệt đang tựa đầu giường, chân phải co lại, trên đùi đặt một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.
Sách đã đọc quá nửa, chắc hẳn là đã chờ rất lâu rồi.
Giang Đề nhìn anh quên cả hô hấp rồi lại ho thêm mấy tiếng.
Trần Hiệt gấp sách đặt lên gối rồi đứng dậy xuống giường.
"Anh đi lấy nước với thuốc cho em."
Cổ tay trái của anh đột nhiên bị giữ lại.
Trần Hiệt quay đầu thấy cậu bạn trai nhỏ của mình đang nằm trên gối, mắt lim dim cùng vẻ mặt mơ màng, hàng mi hơi cụp xuống.
Rõ ràng là chưa tỉnh hẳn, vẫn còn chút ám giường chưa tan.
Vì vậy giờ anh không thể đi được.
Khóe môi Trần Hiệt khẽ cong, anh lại ngồi xuống, tiếp tục đọc sách.
Giang Đề nheo mắt có vẻ hài lòng, vẫn ôm lấy cổ tay anh, ngoan ngoãn tựa vào ngủ thêm một chút.
Khi tỉnh lại lần nữa thì bầu trời đã hoàn toàn chìm vào đêm.
Giang Đề tắm rửa rồi lục trong tủ lấy ra một bộ đồ sạch để thay.
Vừa đúng lúc Trần Hiệt bước vào, tay cầm cốc thuốc bắt gặp cảnh cậu còn chưa kịp mặc áo.
Ánh mắt anh bất giác dừng lại trên tấm lưng trắng mịn của chàng trai và cả phần eo mảnh khảnh kia nữa, anh nhớ rõ khi chạm vào thì mềm mại đến mức khiến người ta không nỡ buông, ngón tay khẽ siết lại sẽ để lại những vệt đỏ tàn nhẫn.
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực phía sau, Giang Đề kéo cổ áo lên quay đầu lại.
"......"
Khuôn mặt lập tức đen xì, cậu vội mặc áo vào, tuyệt đối không cho người kia cơ hội lợi dụng.
Trần Hiệt bật cười khẽ: "Uống thuốc đi."
Giang Đề chần chừ: "...... Đắng."
"Hử? Bạn học Giang lại làm nũng với anh đấy à?"
"Làm nũng cái đầu anh, đưa đây."
Giang Đề uống thuốc theo cách vô cùng dứt khoát, cầm cả nắm thuốc ném vào miệng, rồi ngửa đầu uống cạn nước trong ly một hơi.
Uống xong cậu lè lưỡi l**m môi.
Trần Hiệt cười khẽ, đôi mắt ánh lên nét cười: "Còn đắng không?"
"......"
Không đắng nữa. Có vị mật ong.
Trần Hiệt bước tới đặt ly xuống bàn rồi hai tay khẽ nâng lấy cổ cậu, đôi mắt hoa đào khẽ nhấp nháy, giọng nói trêu chọc: "Cho phép bạn học Giang làm nũng với bạn trai. Bạn trai rất thích, cũng rất hưởng thụ."
Giang Đề liếc anh một cái lạnh lùng: "Không đời nào."
Trần Hiệt chỉ cười không đáp.
Không sao cả. Dù sao bạn nhỏ này của anh lúc nào mà chẳng đang âm thầm làm nũng với anh cơ chứ.
"Cốc cốc cốc." Có tiếng gõ cửa.
Giọng Triệu Bắc Nam vang lên bên ngoài: "Bé Đề, xe tới rồi."
Trăm phần là Giang Đề không muốn về nhưng cậu biết sớm muộn gì cũng có ngày này.
Trần Hiệt tiễn cậu ra cửa, thuận miệng trêu: "Bạn học Giang không định dẫn anh về ra mắt ba mẹ à?"
Giang Đề im lặng một lúc rồi nói: "Nếu anh không sợ bị đánh thì cứ đến."
Trần Hiệt: "......"
⸻
Chiếc xe đến đón Giang Đề dừng lại trước một căn nhà nhỏ kiểu Âu.
Từ cửa sổ nhìn vào, ánh đèn sáng rực khiến cậu hơi ngẩn người.
Sao lại về đây?
Bước xuống xe đẩy cửa đi vào phòng khách là mùi thức ăn thơm nức lan tỏa.
Mẹ cậu bước ra đón, gương mặt đầy vui mừng: "Cuối cùng Tiểu Đề cũng về rồi! Mau rửa tay ăn cơm, tối nay mẹ làm toàn món con thích nhất đấy."
Giang Đề hơi nghiêng đầu liếc qua bàn ăn phía xa.
Thấy trên bàn là cả một bữa tiệc thịnh soạn.
Thấy ba cậu đang mở rượu, dường như định ăn mừng điều gì đó.
Còn cả bình hoa ly trắng trên bậu cửa sổ, nở rộ trong gió.
Khung cảnh ấy vừa xa lạ vừa khiến người ta thấy hoang mang.
Mẹ Giang giúp cậu cởi áo khoác rồi dẫn đến bàn ăn, bắt ngồi xuống.
"Nào, tối nay ba mẹ cùng chúc mừng con giành được chức vô địch."
Mẹ gắp liên tục thức ăn vào bát cậu, ba thì rót rượu đầy ly.
Giang Đề có phần khó xử khẽ nhíu mày: "Hai người gọi con về là để làm gì?"
Ba mẹ nhìn nhau rồi cùng đặt ly xuống, vẻ áy náy hiện rõ trên mặt.
Mẹ Giang mỉm cười gượng gạo: "Ba mẹ chỉ muốn xin lỗi con. Ngần ấy năm qua mà ba mẹ đã không làm tròn trách nhiệm, chưa bao giờ chăm sóc con cho tốt."
Giang Đề im lặng.
"Còn chuyện trước đây không cho con tham gia E-Sports ... Mẹ thừa nhận khi ấy mẹ thực sự coi thường nghề này, nghĩ nó chẳng có tương lai cũng không tin con có thể đạt được thành tích gì."
"Khi đó mẹ với ba đã bàn với nhau để con tự lo hai năm, chờ đến khi con chịu khổ đủ rồi sẽ đưa con quay lại trường. Nhưng không ngờ con lại giỏi hơn ba mẹ nghĩ rất nhiều."
Mẹ Giang nói một tràng dài vốn tưởng có thể khiến con trai cảm động đôi chút.
Không ngờ Giang Đề lại cúi đầu chăm chú nghịch điện thoại như thể chưa từng nghe thấy một chữ nào.
Không khí lập tức trở nên ngượng nghịu.
Mẹ Giang lúng túng nhìn sang chồng.
Ba Giang nhíu mày giọng trầm xuống: "Con định giận ba mẹ đến bao giờ nữa? Chuyện của Thư Tâm năm đó, nói cho cùng là ba mẹ nợ con bé hả? Hà tất gì con phải vì một người ngoài mà hận cả ba mẹ ruột đến tận bây giờ chứ?"
Động tác lướt điện thoại của Giang Đề khựng lại.
Cậu ngẩng đầu, mí mắt hờ hững nâng lên, ánh mắt lạnh lẽo: "Nếu không nhắc con còn quên mất. Chẳng phải hôm qua nói chị ấy cũng sẽ tới à?"
"......" Ba Giang bị nghẹn, giọng chột dạ: "Ba có mời nhưng nó không đến."
Giang Đề chẳng buồn vạch trần.
Hai người này trước sau vẫn thế, bề ngoài đạo mạo bên trong giả dối.
Năm xưa giúp đỡ người ta cũng chẳng phải vì lòng tốt mà để lấy danh tiếng đẹp.
Sau khi ly hôn ai cũng ngại bỏ tiền ra tiếp tục giúp.
Thật ra họ nói không sai, họ chẳng nợ Thư Tâm cái gì thậm chí còn từng có ơn.
Nhưng họ đã xem nhẹ vị trí của cô gái ấy trong lòng Giang Đề.
Họ không biết rằng suốt những năm tháng trưởng thành cô đơn nhất, chính Thư Tâm là người đã cùng cậu đi qua.
Khi ấy Giang Đề vẫn luôn giới thiệu với người khác rằng Thư Tâm là chị ruột mình. Rồi một ngày chị gái ấy lại bị chính ba mẹ cậu ruồng bỏ.
Từ đó, mọi chuyện bắt đầu trượt dài không cách cứu vãn. Giang Đề chán học, trốn học, oán hận ba mẹ rồi bỏ nhà đi lao vào thế giới E-Sports...
Mỗi lần nhớ lại là thái dương của ba Giang lại đau nhói. Nếu biết trước ông thà cắn răng cũng phải tài trợ cho Thư Tâm học đến đại học.
"Thôi, đừng nhắc nữa." Mẹ Giang vội vã làm dịu bầu không khí cố gắng hòa giải. "Tiểu Đề, lần này ba mẹ gọi con về là còn có chuyện khác muốn hỏi."
Bà ngập ngừng một chút rồi dè dặt: "Con... Đang yêu à?"
Ngón tay Giang Đề khẽ run, giọng lạnh nhạt: "Ừm."
"Vậy..."
"24 tuổi, là nam, tên Trần Hiệt."
Không gian bỗng im phăng phắc.
Mẹ Giang sững sờ còn gương mặt ba Giang thì đen kịt như sắp giông bão.
Nhưng có lẽ vì sợ tổn thương cảm xúc con, dù trong lòng cuộn sóng thì họ vẫn cố gắng kiềm chế.
Mẹ Giang dịu giọng: "Con lớn rồi, chuyện yêu đương mẹ không phản đối. Nhưng con nói cho mẹ biết tại sao lại là Trần Hiệt vậy?"
"Trùng hợp thôi."
"......"
Cuối cùng Ba Giang cũng không nén nổi, đập bàn: "Con có yêu ai thì ba mặc, nhưng... Con không thể yêu con gái à?"
Giang Đề ngồi ngả ngớn, chân vắt ra mang dáng vẻ tùy tiện: "Ba, ba kỳ thị nam nam à?"
Một câu khiến ba Giang suýt sặc.
"Ba không kỳ thị, ba chỉ... Chỉ là không thể chấp nhận việc con trai mình yêu đàn ông!"
Giang Đề gật đầu: "Vậy thì chịu thôi, chuyện đã thế rồi."
Mặt ba Giang xanh lét, gân cổ nổi lên.
Mẹ Giang đỡ trán, kiên nhẫn nói: "Con trai, mẹ không quan tâm con thích nam hay không, mẹ chỉ sợ... Con còn nhỏ nên chưa hiểu rõ thế nào là tình yêu thật sự."
Ánh mắt Giang Đề lạnh dần.
"Mấy người trong đội con đều là con trai, ở chung suốt ngày, con thật sự chắc rằng mình thích đàn ông à?"
"Ở cùng mái nhà, có người đối xử tốt với con, con rung động nhưng con có chắc đó là tình yêu chứ không phải chỉ là cảm kích hay lệ thuộc ư?"
"Con à, phải bước ra ngoài, nhìn rộng hơn. Thế giới này đâu chỉ có mỗi E-Sports và đội con."
Mẹ Giang nói với vẻ dạy dỗ nghiêm nghị, giọng điệu đạo mạo tự tin như thể mình đang ban lời chỉ giáo.
Giang Đề nghe mà thấy phiền tận óc.
Nói trắng ra, chẳng qua là không chấp nhận việc con trai mình yêu đàn ông.
Cậu lạnh giọng: "Nói xong chưa? Xong rồi thì con đi."
"Đợi đã——" Mẹ Giang vội giữ tay cậu lại, "Được rồi, mẹ không nói nữa."
Giang Đề bị kéo ngồi xuống.
Mẹ Giang nhìn cậu đầy cẩn trọng: "Mẹ chỉ muốn hỏi hai câu cuối thôi, được không?"
Giang Đề cụp mắt.
"Câu thứ nhất, Trần Hiệt... Đối xử với con có tốt không?"
Cậu im lặng một thoáng xong khẽ nói: "Rất tốt."
Trên thế gian này chẳng ai tốt với con hơn anh ấy.
"Câu thứ hai... Hai đứa tiến triển đến đâu rồi?"
"Ngủ rồi." Giang Đề buột miệng.
"Cái gì?" Mặt ba Giang tái mét, bật dậy quát lớn: "Con... Con dám để đàn ông làm cái chuyện đó với mình à!"
Giang Đề không buồn đôi co nữa đứng dậy bỏ đi. Mặc mẹ Giang cố giữ thế nào cũng vô ích.
Ra đến cửa là cơn gió lạnh quất thẳng vào mặt.
Cậu khụy người xuống, bám lấy cột điện ho dữ dội.
Không chỉ ho mà còn buồn nôn. Dạ dày quặn thắt, nhưng dù cố thế nào vẫn chỉ nôn khan.
Đến khi cổ họng rát buốt, mũi nghẹt, mắt cay xè, đầu óc choáng váng và thế giới trước mắt bắt đầu xoay tròn đảo lộn.
Thì bất ngờ có một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy cậu từ phía sau, kéo về.
Cậu ngã vào vòng tay quen thuộc, hơi ấm, mùi hương, tất cả đều thân thuộc.
Người kia ôm cậu chặt, bàn tay khẽ xoa sau gáy, giọng nói trầm thấp dịu dàng dỗ dành: "Giang Đề, không sao rồi. Có anh ở đây."
Giang Đề ngẩng đầu, cằm tựa lên vai anh, th* d*c liên hồi.
Rồi giữa từng hơi thở đứt quãng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
⸻
Đêm đó sau khi trở về từ nhà, Giang Đề lên cơn sốt cao.
Một cơn sốt kéo dài suốt ba ngày ba đêm.
Khi cậu tỉnh lại thì trời đã rực nắng. Toàn bộ căn cứ im ắng, trống trải.
Cậu mở điện thoại nhìn nhóm chat chiến đội, 99+ tấm ảnh phong cảnh biển đảo hiện lên. Tất cả mọi người đã đi du lịch team building, chỉ còn lại mình cậu bị bỏ lại.
Cạch!
Cửa phòng tắm khẽ mở, Trần Hiệt bước ra, trên người chỉ mặc mỗi chiếc quần dài, cơ bắp rắn chắc đường nét gọn gàng.
Giang Đề chui tọt vào chăn chỉ ló mỗi một chỏm tóc nhỏ.
Ừ, còn lại với cậu là tên chó lợn đáng chết này.
Trần Hiệt vừa tắm xong, mùi sữa tắm trái cây giống hệt cậu thoang thoảng trong không khí. Anh cúi người lật chăn ra, áp má vào trán Giang Đề để kiểm tra nhiệt độ.
Tốt rồi, không sốt nữa.
Vừa cúi xuống liền chạm phải gương mặt nhỏ nhăn nhó khó chịu.
"Làm sao thế?"
Giang Đề giơ điện thoại lên: "Nếu giờ đi liền thì còn kịp ra đảo không?"
Trần Hiệt không trả lời, chỉ cúi xuống hôn cậu.
Môi kề môi, hơi thở hòa trộn, đầu lưỡi dây dưa, những âm thanh mơ hồ bị nghiền vụn trong cổ họng, yết hầu không ngừng chuyển động.
Đến khi Giang Đề đỏ mặt th* d*c thì Trần Hiệt mới chịu buông, mũi khẽ cọ vào mũi cậu, giọng trầm thấp: "Không muốn ở lại với anh, chỉ hai người thôi à?"
"......"
Tai Giang Đề đỏ ửng hừ khẽ: "Anh chờ ngày này lâu rồi phải không?"
Trần Hiệt khẽ bật cười, ngón tay lướt qua dấu đỏ trên cổ cậu, giọng nhàn nhạt mà ám muội: "Ừ, bị em phát hiện rồi."
Ánh mắt nóng bỏng của anh khiến tim Giang Đề như bốc cháy. Cậu vô thức liếc qua vai anh, vai rộng ngực săn, những múi cơ ẩn hiện dưới làn da trắng mịn, từng đường nét vừa mạnh mẽ vừa quyến rũ chết người.
Người đàn ông này, mỗi khi cởi áo ra là cả một dã thú ẩn mình mãnh liệt, nguy hiểm khiến người ta vừa sợ vừa bị hút lấy.
Giang Đề không dám nghĩ tiếp đành nhắm chặt mắt.
Trần Hiệt vẫn giữ lý trí, dù gì bạn nhỏ vẫn chưa khỏe hẳn.
Anh đứng dậy: "Nằm ngoan, anh đi lấy đồ ăn."
Giang Đề không đáp, chỉ lén nhắn cho Triệu Bắc Nam hỏi bao giờ bọn họ về.
Câu trả lời: Hai ngày nữa.
Hai ngày. Đúng là thời gian chẳng đợi ai.
Mười phút sau Trần Hiệt bưng khay cơm trở lại ngồi xuống cạnh giường, vừa đút vừa trêu: "Há miệng."
Giang Đề lười biếng ăn từng miếng, bỗng nhỏ giọng nói: "Ngày mai... Được rồi."
Trần Hiệt dừng tay: "Gì cơ?"
Tai Giang Đề đỏ bừng, gương mặt lạnh tanh mà giọng lại thấp đến mức gần như thì thầm: "Ngày mai được."
Đôi đũa trong tay Trần Hiệt khựng lại một giây.
Sau đó anh chỉ mỉm cười, tiếp tục đút cơm như chẳng có chuyện gì.
Giang Đề: "?"
Tên chó lợn này... Không hiểu ẩn ý của mình sao?
Thôi, kệ. Hiểu hay không tùy anh. Dù sao qua ngày mai... Thì cơ hội cũng chẳng còn nữa đâu.
Đừng để đến lúc đó rồi mới hối hận, đồ chó nhà anh.
..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....
Một ngày đẹp trời thích hợp để cằm bách :VV
10/10/2025
#DevilsNTT