Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 135

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 135 :Nghỉ ngơi trong cung
Trans và edit: Little Jasmine

Sắc đỏ và vàng, binh lính cầm vũ khí, thái giám cùng cung nữ… từng chi tiết ở nơi này đều đang nói cho Tiểu Quả biết: đây chính là hoàng cung!

“Hả?!”

Tiểu Quả hít sâu một hơi. Hoàng cung ư?

“Mẹ? Mẹ ơi?”

Tráng Tráng không hiểu Tiểu Quả bị làm sao. Chẳng phải chỉ vén rèm nhìn ra ngoài thôi sao? Sao đột nhiên trông như bị hóa đá vậy?

Bên ngoài kiệu, Quan Tây dường như nghe thấy tiếng kêu của Tiểu Quả, khóe môi ông khẽ cong lên.

Tim Tiểu Quả đập loạn xạ, tai ong ong, hoàn toàn không nghe được Tráng Tráng đang nói gì.

Trong đầu nàng chỉ còn toàn những câu hỏi: Phải làm sao bây giờ? Chuyện gì đang xảy ra? Vì sao lại đến hoàng cung?

Trời ơi, chắc nàng là người đầu tiên đi tìm chỗ nghỉ mà lại… vào thẳng trong cung quá!

"Có chuyện gì thế ạ? Mẹ ơi?”

Tráng Tráng tựa đầu lên vai Tiểu Quả, nhỏ giọng gọi nàng.

“Ngoan, mẹ nghe rồi.”

Tiểu Quả vẫn trong trạng thái hồn vía bay đi đâu mất. Vì sao lại đến hoàng cung? Hay là nàng nhìn nhầm? Có khi đây chỉ là một nơi tham quan giống thời hiện đại? Đúng rồi, kiểu điểm du lịch ấy!

…Không thể nào. Đây là thời cổ đại. Chỉ có hoàng cung mới có thể như thế này.

Tiểu Quả trấn an Tráng Tráng, lặng lẽ vén rèm lên một khe nhỏ, cẩn thận nhìn ra ngoài. Nàng phải thật cẩn thận. Trên phim ảnh chẳng phải nói nhìn ngó lung tung trong cung là đại kỵ sao?

Xe ngựa chạy trên con đường lát đá xanh. Tường cao che khuất ánh mặt trời. Dọc đường, cung nữ và thái giám vừa thấy kiệu liền vội vàng nép sang hai bên hành lễ.

Không, không phải vì chiếc kiệu.

Mà là vì Quan Tây.

“Rốt cuộc thân phận của Quan Tây là gì? Chẳng phải ông ấy chỉ là một quan nhỏ đi theo Huyện lệnh Lưu sao?”

“Quan Tây…”

Tiểu Quả thậm chí không dám nói lớn, chỉ có thể gọi tên ông bằng giọng thì thào.

Ban đầu Quan Tây còn tưởng mình nghe nhầm, cho đến khi ông liếc mắt sang bên, thấy từ trong kiệu thò ra nửa bàn tay nhỏ đang vẫy vẫy liên hồi, cố thu hút sự chú ý của ông.

“Có chuyện gì sao?”

Quan Tây giảm tốc độ, đi song song với kiệu.

“Đây… không phải là hoàng cung đâu nhỉ?”

Tiểu Quả ôm một tia hy vọng mong manh, mong Quan Tây sẽ nói điều nàng muốn nghe.

Quan Tây lắc đầu, mắt Tiểu Quả sáng lên. Nhưng còn chưa kịp cười, nàng đã nghe câu tiếp theo.

“Đây chính là hoàng cung.”

Sau cái lắc đầu ấy, Quan Tây thản nhiên nói ra sự thật tàn nhẫn, trực tiếp dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Tiểu Quả.

Tiểu Quả rụt người trở lại trong kiệu, ôm chặt Tráng Tráng vào lòng, bất lực nhìn lên nóc kiệu. Chuyện gì thế này? Rõ ràng là đi tìm chỗ nghỉ, sao lại chạy thẳng vào hang ổ của hoàng đế rồi?!

Đột nhiên, Tiểu Quả lại thò đầu ra, nhìn chằm chằm Quan Tây. Tráng Tráng bị nàng làm cho lắc lư trong lòng.

“Quan Tây, vì sao chúng ta lại đến hoàng cung thế?”

Nhà họ Giang rốt cuộc có hậu thuẫn gì chứ? Đến mức nàng còn có thể bước vào hoàng cung? Nàng sợ đến mềm cả chân lẫn bụng, chuyện này đâu phải đùa.

Quan Tây nhìn Tiểu Quả, khóe môi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Ông không nói gì, sải bước lên phía trước, chỉ để lại cho nàng bóng lưng.

“Này, này, Quan Tây!”

Thấy ông phớt lờ mình, Tiểu Quả càng thêm sốt ruột, nhưng nàng không dám lớn tiếng, chỉ có thể tiếp tục gọi khẽ.

Tên Quan Tây đáng chết này, rõ ràng nghe thấy mà vẫn giả vờ không nghe, cố tình làm lơ, dọa nàng sợ chết khiếp.

Không moi được gì từ ông, Tiểu Quả đành buông rèm, quay lại ngồi xuống.

Tráng Tráng mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn lên nhìn xuống, không hiểu rốt cuộc mẹ bị làm sao.

“Hoàng cung? Hoàng cung thì sao ạ?”

Tráng Tráng nhìn Tiểu Quả, thấy mẹ không trả lời mình liền ngồi ngoan ngoãn, không quấy rầy nàng. Lúc này, Tiểu Quả đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình.

Kiệu tiếp tục tiến về phía trước. Với Tiểu Quả lúc này, mỗi giây trôi qua đều dài như một năm. Nàng ngồi không yên, cảm giác như dưới mông có gai. Nàng lại vén rèm nhìn ra ngoài.

Hoàng cung lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của nàng. Tiểu Quả ước chừng, diện tích này đủ chứa ba thôn Đào Hoa.

Giữa sự mong chờ lẫn kháng cự của Tiểu Quả, xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại.

Tiểu Quả không dám động đậy, nhưng tai thì vểnh lên nghe động tĩnh bên ngoài. Đồng thời, nàng không quên nhắc Tráng Tráng giữ im lặng, có chuyện gì thì để ngày mai nói.

Tráng Tráng gật đầu liên tục, tỏ vẻ đã hiểu, mím chặt môi rồi lại gật đầu với Tiểu Quả.

Tiểu Quả áp tai vào thành kiệu, lặng lẽ nghe ngóng.

“Quan Thống lĩnh khỏe chứ?”

Một giọng nói mềm mại vang lên.

“Tô công công, để ngài đợi lâu rồi.”

Giọng Quan Tây đáp lại.

Tiểu Quả dựa vào kiệu, lắng nghe cẩn thận. Quan Thống lĩnh? Vậy Quan Tây là thị vệ hoàng gia, không phải quan nhỏ? Nhưng vì sao một thống lĩnh cấm quân lại nhúng tay vào chuyện vặt thế này?

“Ta phụng mệnh ở đây đợi ngài. Người kia đang ở trong đó sao?”

Giọng Tô công công ngày càng tiến gần đến kiệu.

Tiểu Quả lập tức ngồi thẳng người, cố tỏ ra bình tĩnh.

Không lâu sau, giọng Quan Tây vang lên từ bên ngoài, kèm theo tiếng gõ nhẹ vào kiệu, ra hiệu cho Tiểu Quả xuống xe.

Tiểu Quả ghé sát tai Tráng Tráng thì thầm:

“Con đừng nói gì hết. Để ngày mai hẵng nói nhé.”

Sau khi chắc chắn Tráng Tráng đã hiểu, Tiểu Quả bế cậu xuống xe.

Thực ra cũng không đáng sợ như nàng tưởng. Bên ngoài không có nhiều người, chỉ có Tô công công, Quan Tây và vài binh sĩ. Không còn ai khác. Tiểu Quả thở phào nhẹ nhõm.

Nàng nhanh chóng liếc mắt nhìn quanh một vòng rồi cúi đầu xuống. Chuyện gì đang xảy ra nàng còn chưa rõ, nhất định phải cẩn thận.

“Vị này chắc là Tần phu nhân?”

Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng khẳng định. Tô công công đang âm thầm đánh giá Tiểu Quả, dường như rất hài lòng. Ông ta đặc biệt vừa ý sự chừng mực của nàng: khi vừa xuống xe, nàng không hề ngó nghiêng xung quanh mà ngoan ngoãn cúi đầu. Điều này khiến ông ta rất vừa lòng.

“Vâng.”

Tiểu Quả liếc nhìn Quan Tây một cái, rồi gật đầu thừa nhận thân phận.

Lúc này, Tô công công mới chú ý đến cái đầu nhỏ đen nhánh trong lòng nàng, không khỏi thốt lên:

“Đây là…?”

Tiểu Quả bị tiếng kêu làm giật mình, vội vàng nói:

“Đây là con trai ta, Giang Thanh Văn.”

Tráng Tráng nghe thấy tên mình thì ngẩng đầu lên nhìn một cái, rồi lại cúi xuống, chui vào lòng Tiểu Quả. Cậu bé làm theo lời mẹ dặn, không nhìn lung tung, cũng không nói lời nào.

Tô công công rõ ràng bị dáng vẻ đáng yêu của Tráng Tráng làm cho mềm lòng. Nhìn khuôn mặt quen thuộc ấy, ông ta buột miệng nói:

“Giống quá! Giống quá!”

Tiểu Quả ngơ ngác. Giống cái gì?

Quan Tây khẽ ho một tiếng. Tô công công lập tức hoàn hồn, biết mình suýt nói hớ. Ông ta vội vàng vỗ miệng mình mấy cái.

“Không có gì, không có gì. Hai mẹ con đi đường chắc đói rồi, nhanh đi dùng bữa thôi.”

Tiểu Quả mơ mơ hồ hồ đi vào trong phòng. Nàng ngồi trong một căn phòng vô cùng rộng rãi, xa hoa, nhìn các cung nữ nhỏ tuổi bưng món ăn lên, bày đũa đặt bát.

Trên bàn là đủ loại món ăn, mặn có, chay có; có thịt thú trên cạn, cũng có hải sản dưới biển.

Tiểu Quả hoàn toàn sững sờ. Sao cảm giác như… đây là cái bẫy vậy?

Tráng Tráng cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Cậu ngẩng đầu nhìn Tiểu Quả, ánh mắt đầy nghi vấn nhìn chằm chằm vào nàng.

Tiểu Quả đúng lúc cúi xuống, hai mẹ con nhìn nhau, trao nhau một ánh mắt biểu thị rằng người kia cũng không hiểu gì.

Hai mẹ con nhìn nhau đầy hoang mang. Nhưng trước mâm cơm thịnh soạn này, họ lại cùng đưa ra một quyết định chung.

Thôi thì cứ ăn trước đã, chuyện khác tính sau.