Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 134

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 134 :Nơi này là chỗ nào vậy?
Trans và edit: Little Jasmine

Sau khi đi ra khỏi khu phố, Tráng Tráng mới chịu ngồi im, không hỏi nữa. Tiểu Quả liền cảm tạ trời đất vì nàng thật sự không thể bịa thêm được nữa rồi.

“Mẹ?”

“Hả?!”

Tiểu Quả cả người uể oải, đang dựa lưng nghỉ trong xe ngựa. Nghe Tráng Tráng gọi “mẹ”, tim nàng run lên một cái. Lại định hỏi gì nữa đây?

“Mẹ bị sao thế?”

Tráng Tráng lo lắng hỏi. Nghe vậy, lòng Tiểu Quả mềm hẳn ra. Thì ra nàng hiểu lầm con trai mình rồi.

“Mẹ không sao.”

Tiểu Quả dịu dàng đáp. Nhận ra ngồi thõng người thế này quả thật không được nhã nhặn cho lắm, nàng liền chỉnh lại tư thế, ngồi thẳng lên.

Vừa mới ngồi ngay ngắn, Tiểu Quả lại nghe thấy giọng của Tráng Tráng vang lên.

“Mẹ, cái học viện họ Lư gì đó là làm gì ạ?”

Nghe đến hai chữ “học viện”, Tiểu Quả lập tức thở phào nhẹ nhõm. Học viện họ Lư? Tên nghe đúng là hơi kỳ lạ.

Tiểu Quả thò đầu ra ngoài nhìn theo hướng Tráng Tráng chỉ.

“À, thì ra là chỗ đó.”

“Con à, chữ này đọc là ‘Đà’.”

May mắn là Tiểu Quả vừa hay biết đọc chữ này.

Tráng Tráng thử đọc to:

“Lư Đà học viện? Họ bán sách ạ?”

Rõ ràng cậu bé rất hứng thú với học viện đó.

“Không phải. Đó là nơi dạy học, có thầy giáo ở trong đó.”

Thấy học viện dần khuất xa, trong lòng Tráng Tráng có chút tiếc nuối.

“Năm sau con có thể nhập học rồi.”

Tiểu Quả xoa đầu Tráng Tráng, nhẹ giọng an ủi.

Nghe vậy, Tráng Tráng liền vui trở lại. Đúng rồi! Năm sau cậu sẽ được đi học viện, nhưng…

Vui được một lúc, Tráng Tráng chợt nghĩ đến chuyện khác. Nếu đi học viện, cậu sẽ không thể ngày nào cũng ở bên mẹ. Không được! Tuyệt đối không được!

Thấy xe ngựa dần chậm lại, Tiểu Quả đoán rằng họ sắp đến nơi. Nàng thu dọn hành lý, chuẩn bị xuống xe.

Tiểu Quả không hề nhận ra Tráng Tráng có gì khác lạ. Khi xe dừng hẳn, nàng dắt cậu xuống xe. Quan Tây vốn định gọi Tiểu Quả xuống, nhưng thấy hai mẹ con đã xuống rồi, ông liền quay lại phía trước đoàn xe.

Vừa xuống xe, Tiểu Quả quan sát xung quanh. Nơi này không có dân cư sinh sống, cũng chẳng thấy nhà cửa nào, chỉ có một khu đại trạch lớn, trên tường dán đầy giấy niêm phong. Cỏ dại và cây cối mọc um tùm xung quanh.

Tiểu Quả thoáng nghĩ liệu đây có phải là cựu trạch của nhà họ Giang hay không, nhưng ngay lập tức nàng tự bác bỏ. Không thể nào. Ai lại xây chính trạch* ở nơi hoang vắng thế này? Nơi này thích hợp làm từ đường** hơn.

*Chính trạch: nhà ở chính

**Từ đường: nơi để cúng bái tổ tiên = nhà thờ.

Càng nghĩ, Tiểu Quả càng chắc chắn. Khung cảnh và kiến trúc này chẳng phải rất giống từ đường sao? Nếu từ đường nhà họ Giang ở đây, vậy mộ tổ hẳn cũng ở gần.

Tiểu Quả nắm tay Tráng Tráng, bước về phía trước. Lúc này, Huyện lệnh Lưu cũng xuống xe. Tiểu Quả liếc nhìn ông, ban ngày hiếm khi thấy ông rời khỏi xe như vậy.

Mặt Huyện lệnh Lưu đỏ hồng, trông như vừa được lợi lộc gì đó. Ông vươn vai, dù ghế ngồi có lót bông, ngồi lâu vẫn rất khó chịu.

Lúc này, có một viên quan bên cạnh đang báo cáo gì đó với ông. Tiểu Quả không chú ý, chỉ tập trung dắt Tráng Tráng quan sát địa hình xung quanh.

Vừa đi ra phía sau từ đường, nàng liền nhìn thấy giữa đám cỏ dại có một loạt gò đất nhô lên. Đây hẳn là mộ tổ.

Tiểu Quả định dắt Tráng Tráng quay lại xe ngựa. Biết được vị trí mộ là đủ rồi, nàng không định vào trong từ đường. Dù là ban ngày, nàng vẫn cảm thấy có chút bất an.

“Này, Giang phu nhân.”

Huyện lệnh Lưu gọi Tiểu Quả, người đang quay đầu rời đi.

Tiểu Quả dừng lại, bước về phía ông.

“Huyện lệnh, có chuyện gì sao?”

Huyện lệnh Lưu đảo mắt suy nghĩ xem nên nói thế nào, cuối cùng ho khan hai tiếng.

“Theo vị thầy phong thủy mà Hộ bộ Thượng thư tìm cho ta, hôm nay không phải ngày lành để an táng. Sáng mai mới là giờ tốt, cho nên đêm nay chúng ta phải ở lại đây, mọi việc sẽ tiến hành vào ngày mai.”

Huyện lệnh Lưu nói liền một hơi. Để tăng độ tin cậy, ông còn lôi cả Hộ bộ Thượng thư và thầy phong thủy ra làm bình phong. Phần Hộ bộ Thượng thư thì đúng là thật, không phải ông bịa. Chính vị Thượng thư đó đã báo tin cho ông. Dù thế nào đi nữa, ông cũng phải giữ Giang phu nhân lại đây. Mọi chuyện để ngày mai tính tiếp.

Dù cảm thấy có chút kỳ lạ, Tiểu Quả cũng không nói gì thêm. Những việc như thế này vốn phải xem ngày giờ. Không còn cách nào khác, nàng đành ở lại một đêm. Nhân tiện, nàng có thể dắt Tráng Tráng dạo quanh kinh thành, mua ít đồ mang về cho Tần An Minh, Như Ý và Dương thị. Dù sao đây cũng là kinh thành, người ở đó cả đời chưa chắc đã có cơ hội tới đây một lần. Giao thông không phát triển, đi lại mất hơn nửa tháng, mấy ai có cơ hội?

Lần này nàng tới được kinh thành cũng là do trùng hợp. Nếu không, e rằng cả đời nàng cũng không có dịp đến đây. Thứ nhất, nàng không có việc gì ở đây. Thứ hai, nàng cũng không có lý do gì để đến.

“Được.”

Thấy Tiểu Quả không truy hỏi nguyên do, Huyện lệnh Lưu thở phào nhẹ nhõm. Xem ra kế hoạch của ông đã thành công rồi.

“Hahaha.”

“Khụ, hôm nay cũng không có việc gì nhiều. Quan tài có thể đặt trong từ đường, sẽ có quan binh trông coi.”

Huyện lệnh Lưu nói ra sắp xếp của mình. Binh lính lập tức đưa xe ngựa tới trước cửa từ đường. Sau đó, một nhóm người bắt đầu khiêng quan tài, một người khác thì đi mở cửa từ đường.

Thấy mọi người làm việc gọn gàng, Huyện lệnh Lưu không khỏi hài lòng gật đầu. Không tệ, ai nấy đều rất biết điều!

Tiểu Quả dắt Tráng Tráng tránh sang một bên. Nàng nhìn cánh cửa từ đường, nhớ lại những gì Tần An Minh đã dặn dò.

Nàng mở túi, lấy ra nhang và đuốc lửa. Đợi quan tài được đặt xong, nàng sẽ vào trong thắp hương cho từng bài vị.

Tiểu Quả dẫn Tráng Tráng vào từ đường. Quan binh đặt quan tài xong thì đi ra ngoài.

Tiểu Quả thắp toàn bộ nhang, đưa cho Tráng Tráng. Cậu bé đã được dặn trước. Trước tiên, cậu cắm nhang trước bài vị ông bà. Sau đó, cậu cắm thêm vài nén trước từng bài vị trên bàn thờ trong từ đường. Chỗ nào không với tới, Tiểu Quả sẽ bế cậu lên để cắm.

Do đã lâu không có ai đến tế bái, từ đường cỏ mọc um tùm. Bài vị và bàn thờ đều phủ đầy mạng nhện và bụi bặm.

Tiểu Quả dẫn Tráng Tráng đến bài vị cuối cùng. Trong tay nàng vẫn còn mấy nén nhang. Nàng nhanh chóng dập tắt chúng.

Tiểu Quả đếm số nhang trong tay. Tổng cộng có ba mươi hai bài vị. Sau khi mỗi bài vị cắm một nén, trong tay nàng vẫn còn hơn phân nửa. Tiểu Quả đặt số nhang còn lại sang một bên, để mai dùng khi an táng.

Ban đầu, Tiểu Quả định đến kinh thành rồi mới làm bài vị cho hai vị trưởng bối nhà họ Giang. Không ngờ rằng, trước khi đến nơi đã cần dùng đến bài vị rồi.

Ở thôn làng, đa số người chết không có bài vị. Mất rồi thì chôn, dựng bia mộ là xong, không thờ bài vị trong nhà. Sau khi Giang lão gia qua đời, trong nhà không có bài vị. Giang lão phu nhân mất, nguyên chủ cũng không lập.

Nhưng bây giờ thì không được. Dù sao cũng đã vào từ đường, làm sao có thể không có bài vị để thờ cúng?

Chi bằng tìm một tiệm mộc, làm thêm hai cái sau.

Xác nhận không bỏ sót điều gì, Tiểu Quả dẫn Tráng Tráng ra ngoài.

Huyện lệnh Lưu đang đợi trước cửa. Thấy Tiểu Quả đi ra, ông liền bước tới.

“Phu nhân, hãy lên xe rồi trở về chỗ nghỉ ngơi trước. Ta còn có việc khác phải xử lý, sẽ không thể đi cùng được. Sáng mai sẽ có người đưa phu nhân tới đây.”

Nghe vậy, Tiểu Quả gật đầu. Dù sao ông cũng là quan viên, khó khăn lắm mới tới được kinh thành, nhất định phải tranh thủ tạo quan hệ với quan lại bản địa, tìm cơ hội để được điều về kinh thành.

Lần này, người đi cùng Tiểu Quả là Quan Tây. Tiểu Quả ngồi trong xe cùng Tráng Tráng, chờ xe lăn bánh.

“Mẹ, tiếp theo chúng ta đi đâu ạ?”

Tráng Tráng tò mò hỏi.

“Mẹ không biết chính xác là chỗ nào, nhưng họ sẽ đưa chúng ta đến nơi nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi xong, buổi chiều mẹ sẽ dẫn con đi dạo phố.”

Nghĩ đến việc được đi mua sắm, Tiểu Quả vô cùng vui vẻ. Ngay cả Tráng Tráng cũng phấn khởi không kém. Cậu bé muốn mua thêm thật nhiều sách!

Xe ngựa lắc lư trên đường. Tiểu Quả vén rèm nhìn ra ngoài. Càng đi, nàng càng cảm thấy có gì đó không đúng. Tuy nàng chưa từng đến kinh thành, nhưng kiến trúc lẫn màu sắc của nơi này có gì đó rất quen thuộc...

Nơi này là…!