Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 133
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 133 :Kinh thành
Tiểu Quả vừa mới chạm vào người, Tráng Tráng liền tỉnh dậy. Nhưng tay nàng đã đặt lên người cậu rồi, sao có thể dừng lại giữa chừng được?
Thế là…
“Hahahahahahahahaha…”
Tiếng cười của Tráng Tráng làm bầy chim sẻ ngoài cửa sổ giật mình bay tán loạn.
“Mẹ, mẹ, con dậy rồi. Haha, tha cho con đi, haha…”
Tráng Tráng cười đến mức thở không ra hơi. Tiểu Quả đếm ngược ba, hai, một rồi mới chịu buông tay.
“Để xem con còn dám giả vờ ngủ nữa không, nhóc con.”
Đúng vậy, cậu vốn đã tỉnh khi Tiểu Quả gọi lần đầu tiên rồi. Khi đó, mắt cậu đảo qua đảo lại, môi mím chặt, nhịp thở cũng nhanh hơn khi nàng đến gần. Rõ ràng là đang giả ngủ.
“Con còn non lắm, chưa đủ trình đấu với mẹ đâu.”
Sau khi khẽ véo cái mũi nhỏ của Tráng Tráng, Tiểu Quả quay lại ngồi xuống bàn, để cậu tự thay quần áo.
Tráng Tráng khịt mũi. Mẹ đúng là lợi hại thật…
Cạch! Cạch! Cạch!
Có tiếng gõ cửa. Tiểu Quả đoán là đến để bảo họ chuẩn bị lên đường.
Quả nhiên, khi cửa mở ra, đã thấy Quan Tây đứng bên ngoài.
“Đến lúc phải đi rồi.”
Tiểu Quả gật đầu tỏ ý đã sẵn sàng. Quan Tây chính là quan sai đã phát lương thực cho Tiểu Quả. Suốt dọc đường, người nói chuyện với nàng cũng là ông. Không lâu trước đây, khi trò chuyện, nàng đã hỏi tên ông, nếu không suốt chuyến đi này chắc nàng chỉ có thể gọi “đại ca”.
Chuẩn bị xong xuôi, Tiểu Quả mang hành lý cùng Tráng Tráng trở lại xe ngựa đang đỗ trước cửa.
“Mẹ, kinh thành trông như thế nào ạ?”
Tráng Tráng nhớ rằng Tiểu Quả từng nói hôm nay sẽ đến kinh thành. Không biết kinh thành trông như thế nào nhỉ? Có giống với thôn làng của họ không?
Tiểu Quả lắc đầu.
“Mẹ cũng không biết, nhưng kinh thành hẳn là rất phồn hoa, người ở cũng đông hơn.”
Cả Tiểu Quả lẫn nguyên chủ đều không có ký ức gì về kinh thành. Chỉ dựa vào những gì từng xem trên tivi, nàng nghĩ kinh thành hẳn là náo nhiệt, xe ngựa qua lại tấp nập. Đó chính là ấn tượng của nàng về kinh thành.
Tráng Tráng thì vô cùng mong chờ. Rất nhiều tác giả trong những cuốn sách cậu đọc đều sống ở kinh thành. Biết đâu cậu sẽ gặp được họ? Nếu được, cậu nhất định sẽ xin chữ ký!
Tráng Tráng cứ dán mắt nhìn ra ngoài. Thấy cậu hưng phấn đến mức muốn nhảy ra khỏi cửa sổ, không còn để ý đến việc gì khác, Tiểu Quả liền lấy vàng mã trong tay cậu, rải dọc đường.
Quả đúng như Tần An Minh dự đoán, số vàng mã mà Tiểu Quả cầm theo gần như đã hết hơn nửa. Chỉ còn lại một xấp để dành đốt cho mộ mới. Trong tay nàng giờ chỉ còn một ít, đủ rải nốt quãng đường còn lại. Nếu dùng tiết kiệm, hẳn sẽ đủ đến khi tới mộ tổ.
Xe ngựa chạy rất nhanh. Tráng Tráng nhìn dọc đường, rất nhanh đã phát hiện cổng thành của kinh thành.
“Mẹ, mẹ, mau xem, đó có phải là kinh thành không?”
Tráng Tráng phấn khích kéo tay Tiểu Quả, gọi nàng nhìn ra ngoài.
Tiểu Quả vén rèm nhìn ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt nàng là một cổng thành cao lớn, uy nghi. Từng hàng binh sĩ cầm giáo và khiên đứng trong lầu thành, sắc mặt nghiêm nghị, quan sát dòng người qua lại.
Bên dưới lầu thành, cánh cổng son đỏ rộng mở, trông như gương mặt đang mỉm cười chào đón khách từ các nơi đến. Trước cổng, các quan binh mặc giáp đứng canh gác, ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhìn chằm chằm vào dân chúng vào thành.
Tiểu Quả và Tráng Tráng đều cảm thán. Kinh thành quả nhiên khác hẳn những cổng thành và cửa huyện mà họ đã đi qua trước đó. Chỉ nhìn thôi đã khiến người ta kính sợ.
Trong lòng Tiểu Quả tràn đầy mong đợi. Chỉ riêng cổng thành đã hùng vĩ đến vậy, vậy bên trong sẽ ra sao?
Xe ngựa tiếp tục tiến lên. Nhìn từ xa đã thấy đồ sộ, đến gần lại càng choáng ngợp. Lúc này, Tiểu Quả ngẩng đầu nhìn cổng thành, cảm giác như nó kéo dài vô tận.
“Mẹ, đây thật sự là kinh thành sao ạ?”
Tráng Tráng vô cùng kích động. Kinh thành! Là kinh thành mà cậu chỉ thấy trong sách vở!
“Đúng vậy. Qua cổng này là chúng ta đã vào kinh thành rồi.”
Tiểu Quả vừa nói với Tráng Tráng thì xe ngựa đột nhiên dừng lại.
Nàng tò mò thò đầu ra ngoài xem chuyện gì xảy ra.
“Sao lại dừng lại rồi? Chẳng lẽ phải đăng ký sao? Nhưng những người phía trước đều đi thẳng vào mà?”
Tiểu Quả khẽ nhíu mày. Lúc này, người đứng ngoài kiệu dường như nhận ra sự nghi hoặc của nàng, liền tiến tới giải thích.
“Quân canh cổng thấy đoàn của chúng ta khá đông nên chặn lại hỏi lý do. Hỏi xong là có thể vào thành.”
Sau khi nghe Quan Tây giải thích, Tiểu Quả gật đầu. Quả thật, có kiệu, có quan tài, lại có binh sĩ hộ tống, nhất định phải kiểm tra rõ ràng.
Quan Tây vừa dứt lời, xe ngựa lại tiếp tục lăn bánh. Tráng Tráng vén rèm nhìn ra, bọn họ đi ngang qua các quan binh, chính thức bước vào kinh thành.
Thấy Tráng Tráng giữ rèm có phần mỏi tay, Tiểu Quả liền đưa tay giữ giúp. Tráng Tráng cười ngọt ngào với nàng, rồi lại say mê ngắm cảnh bên ngoài.
Vừa vào kinh thành, Tiểu Quả chưa cảm nhận được gì quá đặc biệt. Nàng chỉ nhận ra đường xá ở đây rộng hơn, bằng phẳng hơn và sạch sẽ hơn các huyện khác. Ngoài điều đó ra, nàng thật sự không thấy khác biệt là mấy.
Không khỏi có chút thất vọng. Không lẽ chỉ vậy thôi? Đây chính là kinh thành mà.
Tráng Tráng thì không nghĩ nhiều như vậy. Từ lúc vào thành, cậu đã mở to mắt nhìn khắp nơi, vui vẻ vô cùng, như thể đang tìm kiếm ai đó. Suy nghĩ trong đầu cậu hoàn toàn khác với Tiểu Quả.
Hai người không ai làm phiền ai, đều tranh thủ ngắm nhìn phố phường.
Khi xe ngựa đi sâu hơn vào trong thành, đường phố dần trở nên đông đúc. Dù đường rất rộng, nhưng cũng không đủ chứa dòng người tấp nập.
Lúc này, Tiểu Quả phát hiện thêm một điểm khác biệt. Người trong kinh thành quả thật rất đông. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng xe ngựa đã chậm lại. Tráng Tráng cũng bị đám đông thu hút.
Cuối cùng, xe ngựa cũng thuận lợi rời khỏi khu vực đó. Tiếp tục đi về phía trước, hai bên đường dần xuất hiện nhiều kiến trúc hơn.
Để đi cho thuận tiện, đoàn xe rẽ sang khu phía tây. Ban ngày nơi này ít người qua lại, chỉ ban đêm mới náo nhiệt, vì đây là khu cờ bạc.
Dọc đường treo rất nhiều biển hiệu. Các sòng bạc và kỹ viện đều đóng cửa. Ban ngày hầu như không có ai đi con đường này.
Tiểu Quả thu ánh nhìn lại, cúi đầu nhìn Tráng Tráng, thấy cậu dường như đang chăm chú nhìn các biển hiệu, nàng liền nhanh tay kéo cậu vào lòng. Từ khi nào đứa nhỏ này lại bắt đầu “xem cảnh” cùng nàng vậy?
“Mẹ, chỗ đó là nơi nào ạ?”
Tráng Tráng không hiểu vì sao Tiểu Quả lại kéo mình lại, nhưng lúc này cậu thật sự tò mò về nơi gọi là Túy Hương Các.
“Đó là quán rượu.”
Tiểu Quả bình thản đáp, vẻ mặt vô cùng chính trực.
Tráng Tráng hiểu ra, gật đầu.
“Thế còn Vĩnh Lạc Phường thì sao?”
Tráng Tráng chỉ vào một cửa tiệm khác, bên ngoài treo một tấm vải trắng, trên đó có mấy chấm đen to. Cậu tò mò nhìn Tiểu Quả.
Tiểu Quả giả vờ nhìn một cái rồi nghiêm túc nói:
“Họ bán cao. Người bệnh khỏi rồi thì sẽ vui vẻ.”
Tráng Tráng bừng tỉnh, vẻ mặt “thì ra là thế”. Trong lòng Tiểu Quả thầm xin lỗi.
Sau đó, Tráng Tráng cứ hễ thấy biển hiệu nào là hỏi. Tiểu Quả thì liên tục bịa đủ loại câu chuyện. Ngoài mặt nàng vẫn mỉm cười, nhưng trong lòng chỉ mong xe ngựa chạy nhanh hơn một chút.
“Mẹ, Như Yên Các là gì? Hồng Trần Viện là gì? Kỹ viện là gì…?”
“Họ… bán củi, bán đất đỏ, bán… gà…”
Nước mắt Tiểu Quả gần như muốn trào ra, thầm mắng trong lòng.
“Người xưa sao lại dám treo biển trắng trợn như vậy chứ. Kỹ viện? Ít nhất cũng nên đặt tên kín đáo hơn như mấy chỗ khác đi!”
Đây đúng là kinh thành. Người ở thành lớn quả nhiên có nhu cầu đa dạng hơn hẳn.