Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 132
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 132 :Ta sẽ theo huynh
Trong phòng chỉ để lại một ngọn đèn dầu bên giường. Không ngủ được, Tráng Tráng cuộn mình trong vòng tay Tiểu Quả, nũng nịu đòi nàng kể chuyện cho nghe.
“Mẹ ơi, con muốn nghe kể chuyện.”
Từ khi rời nhà đến nay, Tiểu Quả chưa từng kể cho cậu nghe chuyện nào cả.
Nàng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Mẹ sẽ kể cho con nghe câu chuyện Cô bé quàng khăn đỏ nhé.”
Nghe xong chuyện, Tráng Tráng vẫn chưa buồn ngủ, trái lại còn cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn, cậu bé lại hỏi mẹ:
“Mẹ ơi, khi nào chúng ta mới được về nhà?”
Đi lâu như vậy, cậu bé bắt đầu nhớ những con vật ở nhà, cả cữu cữu nữa.
“Sắp rồi.” Tiểu Quả xoa đầu con, dịu dàng trấn an. “Ngày mai chúng ta sẽ tới kinh thành, lo xong việc an táng ông bà con. Sau đó chúng ta sẽ về thẳng nhà, không nghỉ dọc đường nữa, được không?”
Tráng Tráng vui vẻ gật đầu: “Tốt quá!”
“Mẹ…” Tráng Tráng bỗng nghĩ tới điều gì đó, giọng nói trở nên hơi buồn.
“Sao vậy?”
Tiểu Quả cúi đầu nhìn con, không hiểu cậu bé làm sao.
“Mẹ…” Tráng Tráng gọi thêm một tiếng nữa.
“Cha có được chôn chung với ông bà không ạ?”
Thật ra điều Tráng Tráng muốn hỏi là: vì sao cậu không thấy quan tài của cha mình.
Tiểu Quả sững lại. Đây đúng là một câu hỏi hợp lý. Giang Đan Hà chết trận, lẽ ra phải có mộ gió*. Nhưng khi đó, nguyên chủ quá hoảng loạn, chỉ lo chuyện an táng cho mẹ chồng mà bỏ sót việc này.
*Mộ gió: hay còn gọi là mộ chiêu hồn/mộ vọng, là nấm mộ giả được đắp bằng đất cát, không chôn cất thi thể mà chỉ là nơi tượng trưng để gia đình tưởng nhớ, thờ cúng người thân đã khuất mà không tìm thấy di hài (chết trên biển, mất tích, hy sinh nơi xa). (Nguồn: gg)
Sau đó lại phải lo lương thực, nên chuyện của Giang Đan Hà hoàn toàn bị quên lãng. Về sau nguyên chủ rời đi, đến lượt Tiểu Quả cũng quên mất. Mãi đến hôm nay, khi Tráng Tráng nhắc tới, nàng mới sực nhớ ra.
Thi thể của Giang Đan Hà không còn, chỉ có thể lập mộ gió. Nhưng chuyến đi này nàng không mang theo bất cứ đồ vật nào liên quan đến Giang Đan Hà, căn bản không thể chôn cất. Vậy phải làm sao đây?
Tiểu Quả thở dài bất lực. Dù có không quên thì cũng vô ích, vì chẳng còn lại thứ gì của Giang Đan Hà. Khi tin dữ truyền về, bà Giang gắng gượng ngồi dậy, trước lúc trút hơi thở cuối cùng đã đốt hết quần áo của con trai, nói rằng không thể để hắn bị lạnh.
Tiểu Quả không biết trả lời câu hỏi của Tráng Tráng thế nào. Khi Tráng Tráng còn đang chờ đợi câu trả lời, trong không gian yên tĩnh, cậu bé đã nhanh chóng thiếp đi. Tiểu Quả đắp chăn cho con rồi đứng dậy thổi tắt đèn.
Nhưng nàng lại không ngủ được. Ngày mai có thể chôn mộ cho Giang Đan Hà, nhưng nàng không chuẩn bị bất cứ thứ gì cho mộ của hắn. Tất cả đều là do nàng sơ suất, đã quên mất chuyện này.
Cả đêm đó Tiểu Quả ngủ không ngon, chỉ có thể nhắm mắt chờ đến trời sáng.
—
Ở phía bên kia, Giang Đan Hà trở về phủ của mình.
Vừa bước vào cửa, Giang Đan Hà đã thấy Lý Thủ Cát ngồi vắt chân trên ghế chờ y.
Hôm nay Lý Thủ Cát có chuẩn bị từ trước. Mấy ngày nay ngủ ngon, tinh thần sung mãn, hắn cố ý tới tìm Giang Đan Hà.
Nhưng Giang Đan Hà đang quá phiền muộn, chẳng buồn để ý tới Lý Thủ Cát ồn ào kia, chỉ lặng lẽ ngồi xuống phía đối diện.
Lý Thủ Cát suýt nữa thì ngã khỏi ghế. Hắn quay đầu nhìn Giang Đan Hà đang trầm tư: “Chỉ vậy thôi sao…?”
Hắn đã chuẩn bị tinh thần thức trắng đêm xem vải vóc, sao đối phương lại chẳng còn hứng thú nữa?
“Có chuyện gì xảy ra vậy?”
Lý Thủ Cát thu lại vẻ mặt lả lơi, nghiêm túc ngồi đối diện Giang Đan Hà. Chẳng lẽ trong doanh trại có chuyện? Hay là liên quan đến Hoàng đế?
Giang Đan Hà nhíu mày, nghiêm nghị nhìn Lý Thủ Cát. Khiến Lý Thủ Cát bất giác nghiêng người lại gần, căng thẳng.
Rồi Giang Đan Hà nhìn Lý Thủ Cát… hắt xì liền ba cái.
Lý Thủ Cát lau mặt không cảm xúc, nhìn y bằng vẻ mặt vô cảm.
Giang Đan Hà hơi ngượng ngùng. Y đâu cố ý, cũng không biết vì sao lại đột nhiên hắt hơi ba lần.
Hơn nữa, phản xạ sinh lý thì làm sao kiểm soát được, đâu phải lỗi của y.
Cho dù có thêm mấy Lý Thủ Cát nữa, cũng không đấu lại được Giang Đan Hà da mặt dày. Lý Thủ Cát tự biết điều đó, hừ một tiếng rồi quay sang chỗ khác ngồi, chẳng buồn cãi với y.
“Nếu ta nhờ huynh thay ta quản lý quân đội, huynh thấy thế nào?”
Giang Đan Hà trầm giọng nói.
“Hả?!”
Lý Thủ Cát nhìn y đầy kinh ngạc. Giang Đan Hà đang nói cái gì vậy?
“Huynh thử đảm nhiệm chức Đại tướng quân xem. Ta tin vào năng lực của huynh, huynh rất phù hợp với vị trí đó.”
Mấy ngày nay Giang Đan Hà vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này. Chẳng phải Thiệu Chiến đang lo không có người kế nhiệm sao? Hắn sợ nếu Giang Đan Hà rời đi, bên cạnh sẽ không còn trợ thủ đáng tin. Hơn nữa…
Giang Đan Hà nhìn Lý Thủ Cát đang trợn mắt. Tuy trông không đáng tin, nhưng hắn là người có thể tin cậy, chưa bao giờ ngại việc gì, lại rất có chí tiến thủ. Nếu làm Đại tướng quân, hẳn sẽ là một vị tướng tốt.
Có kế hoạch rồi, Giang Đan Hà không còn buồn bực nữa. Chỉ cần đưa Lý Thủ Cát lên vị trí đó, Thiệu Chiến nhất định sẽ để y rời đi.
Càng nghĩ càng thấy khả thi, Giang Đan Hà nhìn Lý Thủ Cát bằng ánh mắt quan tâm mà trước giờ chưa từng có.
Lý Thủ Cát rùng mình: “Này, dừng lại đi. Ta đâu nói ta muốn làm.”
“Từ Phó tướng quân lên Đại tướng quân, chỉ là tăng thêm một bậc thôi. Đừng ngại, huynh làm được mà.”
Giang Đan Hà cảm thấy hắn đang ngượng bèn vội vàng an ủi.
Lý Thủ Cát trợn trắng mắt. Đại tướng quân cái gì? Ngại cái quái gì? Hắn có nói là hắn muốn làm đâu?
“Thôi đi. Ta không làm đâu. Huynh định để ta lại đây một mình sao?”
Lý Thủ Cát không muốn ở lại một mình. Hắn quen đi theo Giang Đan Hà rồi. Nếu người này về nhà, hắn tuyệt đối không ở lại đây một mình.
“Vậy huynh định làm gì? Theo ta về nhà chắc?”
Giang Đan Hà liếc Lý Thủ Cát, như thể hắn vừa hỏi một câu hết sức ngớ ngẩn.
“Đương nhiên!”
Lý Thủ Cát trả lời thẳng thắn. Từ khi nhập ngũ, hắn đã theo Giang Đan Hà. Lý Thủ Cát không có gia đình, trong lòng hắn, Giang Đan Hà chính là gia đình duy nhất. Nếu Giang Đan Hà về nhà, mặc kệ bị người ta nói là mặt dày hay vô liêm sỉ, hắn cũng sẽ theo tới cùng.
Dù sao mấy năm trong quân đội, hắn cũng tích cóp được không ít. Nếu thật sự cần, hắn sẽ mua một mảnh đất đối diện nhà Giang Đan Hà rồi dựng nhà ở đó.
Nhìn Lý Thủ Cát không biết xấu hổ, Giang Đan Hà bật cười. Xem ra người này định bám y cả đời rồi.
Lý Thủ Cát vẫn giữ tư thế “mặc kệ ngươi nói gì”, để Giang Đan Hà muốn nói sao thì nói. Hai người nhìn nhau trong im lặng. Cuối cùng, Lý Thủ Cát là người chịu thua trước, quay đầu đi.
Hắn không quan tâm bản thân có vô liêm sỉ hay không, hắn thực sự coi Giang Đan Hà là người nhà, mà còn là người duy nhất…
“Haizz…”
Tiếng thở dài bất lực của Giang Đan Hà vang lên…
—
“Tráng Tráng, Tráng Tráng.”
Tiểu Quả thức dậy lúc tờ mờ sáng. Hiếm khi nàng có một giấc ngủ tương đối yên ổn, tinh thần tốt hơn nhiều. Sau khi rửa mặt, tiểu nhị mang bữa sáng tới. Chỉ vài món như cháo, bánh bao và trứng, rất đơn giản.
Tiểu Quả đặt khay xuống, nhìn Tráng Tráng vẫn còn ngái ngủ. Nàng mỉm cười, bước tới rồi dùng tay chọc lét cậu bé. Nách là chỗ nhột nhất, không được đụng vào, đó là điều Tiểu Quả phát hiện ra khi tắm cho con.
“Tráng Tráng? Tráng Tráng?”
Với tư cách là mẹ, Tiểu Quả cho con cơ hội cuối cùng. Thấy Tráng Tráng hoàn toàn không có phản ứng, nàng vươn bàn tay ra:
“Hehe, đừng trách mẹ nhé…”