Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 131

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 131 :Tắm nước nóng
Trans và edit: Little Jasmine

Trên đường đi, họ gần như không dừng lại. Có lẽ Tiểu Quả hơi quá nhạy cảm, nhưng nàng cảm thấy đoàn người đang vội vã tiến về kinh thành.

Buổi trưa, họ chỉ nghỉ tạm tại chỗ, ban đêm mới vào các huyện thành. Tiểu Quả tin rằng Huyện lệnh lo nàng không chịu nổi, nếu không e rằng đến ban đêm họ cũng chẳng cần vào huyện, cứ nghỉ tạm ở đâu đó là xong.

Sở dĩ nàng nghĩ vậy là vì Huyện lệnh thường xuyên sai người tới hỏi thăm tình hình của nàng, hỏi xem nàng có mệt không, có cần dừng lại nghỉ ngơi không. Mỗi ngày ít nhất cũng bốn, năm lần như vậy.

Tiểu Quả cảm thấy đến sớm một chút, về nhà sớm một chút cũng chẳng có gì không tốt nên cứ nghe theo ý họ.

Tại kinh thành.

“Bệ hạ.”

Sáng sớm, Giang Đan Hà đã được triệu đến tẩm điện của Thiệu Chiến. Thiệu Chiến nhìn người đến muộn, thong thả ngồi xuống, rồi nói:

“Ngồi xuống ăn đi.”

Thiệu Chiến cũng biết còn sớm, cả hai đều chưa dùng bữa, vậy thì ăn cùng nhau cũng được. Dù sao đã rất lâu rồi họ mới lại ngồi chung một bàn.

Giang Đan Hà gật đầu, bước tới ngồi xuống.

Cung nữ nhanh chóng dâng món ăn lên. Giang Đan Hà đợi Thiệu Chiến động đũa trước rồi mới bắt đầu ăn.

Thiệu Chiến để ý thấy hành động ấy, trong lòng không khỏi buồn bực. Trước kia, hai người đâu cần phải câu nệ như vậy. Nhưng bây giờ……

Cả hai đều giữ thói quen tốt là ăn không nói chuyện.

Sau bữa ăn, họ chuyển sang chính điện. Hôm nay là ngày nghỉ, không cần thượng triều.

Đây cũng là ngày hiếm hoi Thiệu Chiến được nghỉ ngơi. Hắn ngồi trên long ỷ, bất lực nói với Giang Đan Hà vẫn còn đứng:

“Sao ngươi ngày càng xa cách vậy?”

Giang Đan Hà sững người. Hắn biết Thiệu Chiến đang nói về mình.

“Bệ hạ, quân thần vốn có phân biệt rõ ràng…”

Một tiếng thở dài vang lên. Giang Đan Hà ngẩng đầu nhìn người đứng ngược sáng kia, từ hắn toát ra một cảm giác cô độc. Giang Đan Hà không khỏi thắc mắc: vì sao sau khi đăng cơ, hoàng đế lại trông mệt mỏi hơn trước?

Như đọc được suy nghĩ của Giang Đan Hà, Thiệu Chiến lắc đầu, ánh mắt mơ hồ:

“Trước kia, điều ta muốn chỉ là báo thù. Nay đại sự đã thành, ngồi lên ngôi cửu ngũ, lại chẳng thấy chút vui mừng nào.”

Đứng trên đỉnh cao, xưa nay vốn cô độc.

Giang Đan Hà không biết phải an ủi thế nào, càng không biết đưa ra lời khuyên gì. Từ xưa đến nay, hoàng đế đều là như vậy, hắn có thể làm được gì?

Thấy Giang Đan Hà vẫn đứng ngây ra như khúc gỗ, không tiếp lời, Thiệu Chiến cũng khó mà diễn tiếp, càng khó nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ đành tiếp tục, chậm rãi dẫn vào trọng điểm.

“Nếu ngươi về nhà, ta sẽ ra sao?”

Thiệu Chiến cố tình tỏ vẻ đáng thương, thậm chí tự xưng “ta” thay vì dùng “trẫm”. Nhưng Giang Đan Hà nghe xong thì nổi giận, hóa ra nói vòng vo nãy giờ chỉ là muốn giữ hắn lại.

Hắn nhìn Thiệu Chiến vẫn đang diễn kịch. Trong khoảng thời gian này, đối phương đã dùng đủ mọi cách, từ uy h**p đến hứa hẹn, giờ lại dùng khổ nhục kế?

Đáng tiếc, chiêu này không có tác dụng với hắn.

“Bệ hạ.”

Giang Đan Hà chắp tay, quỳ một gối, nghiêm túc nhìn Thiệu Chiến. Hắn không nói thêm, nhưng Thiệu Chiến đã hiểu rõ quyết định của hắn.

Xem ra chỉ còn nước chờ Tần Tiểu Quả tới. Thiệu Chiến nheo mắt, thầm nghĩ.

Sau khi rời cung, Giang Đan Hà đi thẳng tới thao trường. Xem ra hắn phải nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Giải quyết xong sớm thì mới có thể về nhà sớm. Kéo dài thêm nữa, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhờ lần dò xét của hoàng đế, kế hoạch của Giang Đan Hà được đẩy nhanh. Ngày đêm hắn đều ở thao trường, thậm chí không có thời gian tìm Lý Thủ Cát, vô tình cho người kia được nghỉ ngơi mấy ngày.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Cùng với đoàn xe, Tiểu Quả và Tráng Tráng cuối cùng cũng đến một thị trấn nhỏ không xa kinh thành. Trời đã tối, người ngựa đều kiệt sức sau mấy ngày đường, nên Huyện lệnh Lưu ra lệnh nghỉ lại qua đêm.

Sau nhiều ngày lênh đênh, Tiểu Quả cuối cùng cũng được nằm trên một chiếc giường có đệm. Tráng Tráng theo sau nàng, lăn qua lăn lại trên giường đầy thỏa mãn. Nó thật sự không chịu nổi việc ngủ trên ván gỗ cứng nữa, giường vẫn là thoải mái nhất.

Lăn chán chê xong, Tiểu Quả mới nằm yên. Mấy ngày qua quả thực rất mệt. Những ngày đầu còn có thể nghỉ chân ở các huyện, nhưng càng gần kinh thành thì càng đi gấp. Nếu không phải ban đêm mọi người đều mệt rã rời, e rằng Huyện lệnh Lưu đã thúc giục đi tiếp, thậm chí chạy thẳng vào kinh thành trong đêm.

Ít nhất bây giờ, họ có giường mềm và nước nóng. Sau khi ăn tối xong, Tiểu Quả bảo tiểu nhị đun một thùng nước nóng lớn để tắm.

Đường xa vất vả, ngày mai lại vào kinh thành, dù thế nào Tiểu Quả cũng phải tắm cho mình và Tráng Tráng sạch sẽ. Ít nhất không thể để người đầy bụi bặm như thế mà đi ngủ được.

Hai ngày nay, ban ngày ngồi xe, ban đêm cũng ngồi xe, hoàn toàn không có thời gian tắm rửa. Tiểu Quả cảm thấy đầu tóc và người mình bẩn kinh khủng.

Tráng Tráng còn khó chịu hơn nàng, vì thằng bé ưa sạch. Nếu không phải nước trong không gian có hạn, nàng đã tắm cho nó từ lâu rồi.

Tiểu nhị rất nhanh đã đổ nước nóng vào thùng tắm. Tiểu Quả khóa cửa, mở bình phong, thử nước, hơi nóng hơn bình thường một chút, nhưng vừa đủ.

“Tráng Tráng, c** đ* đi, mẹ tắm cho con trước.”

Tiểu Quả bước ra, nhìn Tráng Tráng c** q**n áo rồi bế nó vào thùng tắm.

Vừa chạm nước, Tráng Tráng đã reo lên sung sướng, tay quẫy nước loạn xạ, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích.

Tiểu Quả không ngăn cản. Nàng biết mấy ngày không tắm chắc làm thằng bé khó chịu lắm, cứ để nó vui một chút.

Nàng kỳ cọ lưng cho nó, thoa xà phòng rồi gội đầu.

Một lúc sau, cậu bé trắng trẻo được quấn trong chăn, ngoan ngoãn ngồi yên để Tiểu Quả lau khô tóc.

“Mẹ, mẹ mau đi tắm đi, nước sắp nguội rồi.”

Tráng Tráng cầm khăn, định tự lau người để mẹ nhanh đi tắm, kẻo nước nguội lại dễ bị ốm.

“Không được, con tự lau không kỹ. Để mẹ làm. Nước chưa nguội nhanh vậy đâu, vẫn còn nóng. Không lau khô tóc sẽ đau đầu, dễ sinh bệnh.”

Tiểu Quả nắm tay nó, chỉnh lại đầu, tiếp tục lau tóc.

Tráng Tráng chưa bao giờ cãi lời Tiểu Quả, chỉ có thể thầm cầu mong tóc mau khô để mẹ đi tắm.

Tiểu Quả không biết nó nghĩ gì, thay liền hai chiếc khăn mới lau khô hẳn mái tóc, rồi giúp nó mặc đồ lót.

“Ngoan, chui vào chăn đợi mẹ, biết chưa?”

Nàng cầm quần áo thay, dặn dò, thấy con gật đầu rồi mới vòng qua bình phong.

Tiểu Quả thử nước, thấy vẫn còn ấm thì yên tâm c** đ*. Vừa xuống nước, hơi ấm lập tức bao trùm lấy nàng, khiến đầu óc lâng lâng.

Nàng không dám ngâm quá lâu, sợ nước nguội rồi lại ốm.

Tắm rửa sạch sẽ xong, Tiểu Quả mặc đồ sạch, quay lại giường lau tóc.

Tóc nàng vừa dài vừa dày, phải dùng tới bốn chiếc khăn mới lau khô.

“Mẹ, mau vào đây đi, ấm lắm.”

Thấy Tiểu Quả đặt khăn xuống, Tráng Tráng lập tức dịch sang một bên, nhường chỗ ấm áp mình vừa nằm cho mẹ.

Tiểu Quả không từ chối, nhanh chóng chui vào chăn nằm vào chỗ đó.

“Ấm thật!”

Nàng không nói quá. Quả thật rất ấm. Không ngờ Tráng Tráng lại có nhiều nhiệt như vậy, đúng là hợp với cái tên của nó, vừa ấm vừa khỏe.

*Tráng Tráng có nghĩa là khỏe mạnh, cứng cáp.

-------------------------------------------

J: Cảm ơn mn đã đọc và donate truyện ạ, e sẽ cố dịch để ra chương thường xuyên hơn ạ >