Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 121
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 121 :Tình yêu ngọt ngào
Sau buổi họp báo, mạng xã hội lập tức dậy sóng.
[Sớm biết giới giải trí đen tối, nhưng không ngờ lại đen đến mức này.]
[Giới giải trí là sàn diễn của danh lợi, mà đã là danh lợi thì khó tránh khỏi dơ bẩn.]
[Giải trí Ngải Mỹ mau giải tán đi! Tất cả những ai liên quan xin mời vào tù ăn cơm nhà nước!]
[Xem xong buổi họp báo rồi, tôi thấy nên ủng hộ Giản Văn Khê. Cảm thấy cách làm của y không hề sai.]
[Không sai à? Bạn chắc chứ?]
[Mọi người nghĩ Giản Văn Khê sẽ rút khỏi giới giải trí không?]
[Thật ra thì trước giờ Giản Văn Khê vốn đâu có chính thức bước chân vào showbiz? Toàn hoạt động dưới tên Giản Văn Minh thôi mà. Có điều, sau này không biết liệu y có thể dùng thân phận thật để ở lại giới giải trí không.]
[Nói thật thì, nếu y có thể kéo đổ được Giải trí Ngải Mỹ, thì coi như lập công lớn rồi còn gì. Đến giờ đã có bốn nghệ sĩ từng ký hợp đồng với công ty đó lên tiếng, còn những người không dám nói thì chắc chắn còn nhiều hơn nữa.]
[Nhưng nếu đến nước này mà Giản Văn Khê lại chọn rút lui, vậy thì đúng là trở thành một truyền kỳ rồi. Mà... không hiểu sao tôi cứ thấy có gì đó kỳ kỳ.]
[Tưởng như là hồi kết, nhưng thực ra buổi họp báo này chỉ là khởi đầu thôi. Cuối cùng kết cục ra sao, ai mà biết được. Cứ chờ xem đi!]
Chuyện anh em tráo thân phận tạm thời đã hạ màn, nhưng trong thời gian ngắn chắc chắn vẫn chưa thể có kết quả rõ ràng. Hề Chính và bố mẹ Giản không thể ở lại Hoa Thành mãi, nên quyết định quay về nước Y.
Hề Chính có thể ở lại thêm vài ngày, nhưng bố mẹ Giản thì phải lập tức lên đường. Tuy ban đầu chuyến đi đến Hoa Thành là ngoài dự tính, nhưng vì biết tình hình nghiêm trọng nên chỉ mất vài tiếng là đã sắp xếp ổn thỏa để khởi hành. Vấn đề là - công việc bên phía công ty bên kia đã chất đống, đang chờ họ xử lý.
Cả hai đều là kiểu người cuồng công việc, dù có chuyện lớn đến mấy cũng không thể ngăn họ nghĩ tới công việc mỗi ngày.
Trước khi rời đi, bố mẹ Giản rủ Chu Đĩnh ăn một bữa cơm thân mật.
Ấn tượng của họ về Chu Đĩnh không thể tốt hơn được nữa.
Chàng trai này - thật sự không thể tìm ra nổi một điểm nào để chê!
Chu Đĩnh khác với Hề Chính. Hắn là ngôi sao tuyến đầu, là một trong những cái tên đang nổi đình đám trong giới giải trí. Trong cơn bão lần này, ảnh hưởng đến hắn thậm chí còn nghiêm trọng hơn. Thế nhưng hắn vẫn luôn kiên định, không hề dao động, trước sau như một, ở bên cạnh giúp đỡ gia đình họ.
Việc hắn dám công khai đứng ra vào thời điểm nhạy cảm như vậy, không chỉ vì tình cảm dành cho Giản Văn Khê, mà còn bởi hắn thực sự là người có nghĩa khí.
Đối với một người đàn ông mà nói - hai điều này đều vô cùng đáng quý.
Hề Chính và Giản Văn Khê thực ra cũng rất xứng đôi. Từ trước tới nay, bố mẹ Giản vẫn luôn nghĩ rằng hai người họ có thể bên nhau dài lâu. Nhưng giờ đây họ lại lựa chọn ly hôn, khiến bố mẹ Giản không khỏi suy nghĩ và phân tích lại - có lẽ là vì hai người quá giống nhau, đều cứng đầu và lạnh lùng.
Nghĩ như vậy thì thấy, Chu Đĩnh lại càng hợp với Giản Văn Khê hơn. Văn Khê tính tình điềm đạm, ít nói, không giỏi bày tỏ cảm xúc. Còn Chu Đĩnh thì chín chắn, cẩn trọng, ôn hòa, chưa từng vướng vào scandal nào. Hắn có phần giống với Văn Khê, nhưng đồng thời cũng rất khác - là người có thể bổ sung, bù đắp cho anh.
Hôn nhân lý tưởng nhất không phải là hoàn toàn giống nhau, mà là âm dương hòa hợp - trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, bổ khuyết cho nhau.
Ăn cơm xong, Chu Đĩnh và Giản Văn Khê đích thân đưa bố mẹ Giản ra sân bay.
Trên đường vào sân bay, những tấm poster quảng cáo của Giản Văn Khê vẫn chưa bị tháo xuống. Gương mặt anh xuất hiện khắp nơi, đặc biệt là đoạn quảng cáo hợp tác giữa anh và Chu Đĩnh vẫn đang phát liên tục trên màn hình lớn.
Tạm thời xem ra, mọi chuyện vẫn chưa bị ảnh hưởng gì nghiêm trọng.
Bố mẹ Giản nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng không khỏi cảm khái.
Thật ra, họ vẫn hy vọng Văn Khê có thể tiếp tục ở lại giới giải trí. Không phải vì danh tiếng hay tiền bạc, mà chỉ đơn giản bởi họ từng nhìn thấy ánh hào quang rực rỡ của con trên sân khấu. Họ cảm thấy, một viên minh châu như vậy, đáng lẽ nên được nhiều người nhìn thấy.
Huống chi Chu Đĩnh cũng đang hoạt động trong ngành.
Nếu cả hai cùng ở lại làm việc, một cộng một thậm chí có thể lớn hơn hai. Chưa chắc đó đã là điều không tốt.
Tuy vậy, Văn Khê có suy nghĩ riêng, họ cũng không can thiệp quá sâu. Chỉ đặc biệt căn dặn một điều duy nhất: chuyện giữa nó và Chu Đĩnh.
"Tiểu Chu là người tốt, lại đối xử với con rất tốt. Hai đứa yêu nhau thì hãy ở bên nhau cho đàng hoàng nhé." Trước khi lên máy bay, mẹ Giản dịu dàng dặn dò Văn Khê. "Lần này là con tự chọn, bố mẹ đều mong con được hạnh phúc. Khi nào rảnh, nhớ dẫn Tiểu Chu sang nước Y chơi, bố con cũng muốn gặp lại nó nhiều hơn."
Giản Văn Khê gật đầu, sau đó quay sang nhìn Chu Đĩnh. Bố Giản lúc này kéo Chu Đĩnh ra một góc, nhỏ giọng nói chuyện riêng với hắn. Cuối cùng, ông bất ngờ đưa tay ra bắt tay, còn vỗ nhẹ lên vai hắn, như một lời gửi gắm đầy tin tưởng.
Tiễn bố mẹ xong, Văn Khê hỏi:
"Hôm nay anh không có lịch trình phải không?"
Chu Đĩnh gật đầu cười:
"Em muốn đi đâu?"
Giản Văn Khê kéo mũ áo khoác lông vũ lên, giọng nhẹ nhàng:
"Đi theo em."
Chu Đĩnh hơi khựng lại một chút, rồi cũng kéo mũ lên, im lặng đi theo anh rời khỏi nhà ga.
Hai người không lái xe, chỉ đi xe buýt công cộng. Trước tiên là tuyến 28, sau đó là tuyến 16. Cứ thế, họ lên xe một cách tùy hứng, ngồi đến tận bến cuối rồi lại đổi tuyến khác, lần lượt ngồi từ đầu đến cuối.
Thời tiết hôm nay thật đẹp. Trời nắng nhẹ, không khí ấm áp. Chu Đĩnh nghiêng người lại gần Văn Khê, tay khẽ chạm tay, sau đó chậm rãi nắm lấy tay anh.
Mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Lần đầu tiên, tâm trạng của họ nhẹ nhàng đến thế.
Lần đầu tiên trong đời, họ yêu nhau một cách thuần khiết - không còn ràng buộc, không còn gánh nặng.
Tình yêu chân thành, có lẽ nên mang dáng hình như vậy - bình dị, mộc mạc, như bao người bình thường khác.
Chu Đĩnh vốn rất quen thuộc với Hoa Thành, thỉnh thoảng lại giới thiệu cho Văn Khê những nơi họ đi ngang qua: nhà thờ mang phong cách Trung cổ, sân vận động, phủ Thân vương, công viên Nhân dân...
Khi ngồi đến tuyến xe buýt số 9, Chu Đĩnh chỉ tay ra ngoài cửa sổ:
"Phía trước là trường trung học cũ của anh. Em có muốn ghé qua không?"
"Được chứ." Giản Văn Khê gật đầu.
Chu Đĩnh lập tức kéo tay anh đứng dậy. Nhưng vì hắn quá cao, mà không gian phía sau lại thấp, thế là đầu va thẳng vào thanh chắn trên xe buýt.
Giản Văn Khê giật mình, vội đưa tay che đầu cho hắn, vừa lo lắng vừa buồn cười. Mấy hành khách xung quanh bắt đầu xôn xao, không ít người quay đầu nhìn họ.
Chu Đĩnh lập tức kéo Văn Khê ra chỗ cửa xe đứng đợi.
Nhưng vẫn chậm một bước.
Một cô bé lấy hết dũng khí, dè dặt hỏi:
"Xin lỗi... hai người có phải là Giản Văn Minh với Chu Đĩnh không ạ?"
Chu Đĩnh đang đeo khẩu trang, nghiêng đầu nhìn Văn Khê. Giản Văn Khê nheo mắt lại, trả lời dứt khoát:
"Không phải."
Đúng lúc đó xe dừng. Cửa vừa mở, Chu Đĩnh nắm tay Giản Văn Khê, quay đầu nói với cô bé:
"Em ấy không phải Giản Văn Minh. Em ấy là Giản Văn Khê."
Nói xong liền dắt tay Văn Khê bước xuống xe.
Cửa xe đóng lại. Cô bé áp mặt vào cửa kính, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hai người.
Chu Đĩnh bật cười, vẫn nắm chặt tay Văn Khê:
"Đi thôi."
"Chúng ta bây giờ dễ bị nhận ra vậy sao?" Giản Văn Khê hỏi. Rõ ràng cả hai đã che chắn rất kỹ.
"Vì mắt em quá dễ nhận ra. Ngoài em ra, chẳng ai có đôi mắt phượng đẹp như vậy cả." Chu Đĩnh dắt anh đứng đợi vài chiếc xe điện chạy qua, rồi mới cùng nhau băng qua đường.
Ban đầu, hai người định ghé lại trường cấp ba cũ của Chu Đĩnh, nhưng vẫn đang trong giờ học, bảo vệ không cho vào.
Họ đành đi một vòng quanh trường, sau đó Chu Đĩnh dẫn Văn Khê rẽ vào một con hẻm nhỏ, tìm đến quán ăn quen thuộc ngày xưa. Vừa kéo khẩu trang xuống, bà chủ quán đã nhận ra họ ngay lập tức.
Cơm còn chưa ăn xong, bạn bè và người quen của bà chủ đã kéo đến vây quanh quán xem mặt. Cả mấy người hàng xóm cũng không bỏ lỡ cơ hội, lũ lượt kéo sang hóng chuyện.
Hai người rất thân thiện, thoải mái chụp ảnh cùng mọi người. Bà chủ quán cười rạng rỡ:
"Hai cậu đúng là xứng đôi! Tôi ủng hộ hết mình!"
Giản Văn Khê bật cười đáp lại:
"Vậy thì cảm ơn cô."
Chu Đĩnh thật sự không ngờ rằng, sau khi buông bỏ mọi gánh nặng, Giản Văn Khê lại có thể nhẹ nhàng đến vậy.
Em ấy trở nên trẻ trung hơn, cởi mở hơn, dịu dàng hơn... Mỗi khi cười lên, thật sự vô cùng mê người.
Trong đời này, chưa từng có ai khiến Chu Đĩnh cảm thấy rung động đến thế.
"Em biết không?" Chu Đĩnh nói. "Năm đó lần đầu tiên anh gặp em, em mang hộp đàn, từ trên cầu thang đi xuống. Gần như ngay khoảnh khắc ấy, anh đã... nhất kiến chung tình. Hôm đó, khi đưa em bản nhạc, anh vốn định mượn cơ hội để tỏ tình. Nhưng em chỉ nói đúng một câu "cảm ơn", thế là anh... không thể mở miệng nổi. Cả ngày hôm đó, anh cứ ngẩn ngơ mãi. Rồi em đột nhiên biến mất, anh tìm khắp nơi, hối hận đến mức muốn chết. Những năm sau này, mỗi lần nhớ lại, anh không còn cảm nhận rõ rung động ban đầu nữa, chỉ còn lại tiếc nuối. Nhưng bây giờ - anh nhớ lại hết rồi."
Giản Văn Khê cười nhìn hắn, rồi khẽ nghiêng người, hôn nhẹ lên môi Chu Đĩnh qua lớp khẩu trang.
Chuyện hai người ra ngoài hẹn hò rất nhanh đã lan truyền từ vòng bạn bè lên mạng xã hội.
Từ sau buổi họp báo, Giản Văn Khê và Chu Đĩnh đều không lên tiếng thêm bất cứ điều gì. Dân mạng bắt đầu đồn đoán đủ kiểu: nào là họ đã ra nước ngoài để tránh bão dư luận, nào là đang vướng vào kiện tụng, cũng có người bảo họ đang ở ẩn trong nhà một thời gian...
Ai mà ngờ, giữa lúc bão tố như thế, hai người kia lại thản nhiên nắm tay nhau đi yêu đương, còn chạy khắp thành phố chơi như chẳng có chuyện gì xảy ra!
Chỉ xét theo lộ trình hành động được dân mạng tổng hợp, thì trong một ngày, họ gần như đi hết nửa thành phố. Có lúc không đeo khẩu trang, có lúc lại đeo, thậm chí còn bị fan đuổi theo.
[Trời đất, hai người này đúng là cặp tình nhân trẻ đang yêu đến cuồng nhiệt luôn rồi!]
[Chuyện lớn như vậy mà tình cảm vẫn mặn nồng thế này, tôi tin rồi - đây chính là chân ái!]
[Tôi chỉ bái phục đám người qua đường kia. Hai người che kín thế mà cũng nhận ra được!]
[Nhìn ánh mắt, dáng người, khí chất là biết thôi mà!]
[Chủ yếu là hai người này quá nổi tiếng, phối hợp với nhau cũng nhiều, nên dù có che mặt, tôi chỉ cần liếc một cái là nhận ra ngay!]
[Bỏ qua hết drama đi, chỉ cần nhìn trạng thái hiện tại của hai người - tôi mê rồi!]
[Giản Văn Khê đời trước chắc chắn đã cứu rỗi cả hệ Ngân Hà nên kiếp này mới thu phục được Chu Đĩnh. Mọi người nhìn thử Chu Đĩnh bây giờ mà xem - kiểu trai ngoan đang yêu, dịu dàng như bé ngoan ấy. Ai mà tin nổi chỉ vài tháng trước, người ta còn được gọi là nam thần băng sơn số một của giới giải trí cơ chứ?]
Yêu nhau rồi, hai người có thể cùng nhau làm đủ thứ chuyện.
Ở bên Giản Văn Khê suốt mấy chục ngày, Chu Đĩnh gần như đã tưởng tượng lại toàn bộ những điều mình từng mong muốn trong tương lai.
Bỏ qua những điều không tiện nói trước mặt trẻ con, hắn chỉ muốn cùng Giản Văn Khê làm tất cả những việc nhỏ nhặt và đơn giản nhất của tình yêu. Nếu liệt kê ra, chắc có thể thành một danh sách dài cả chục mục. Trong đó, dĩ nhiên phải có: đi xem phim.
Vì sợ bị nhận ra, họ thường đợi đến khi phim bắt đầu mới vào rạp, và luôn chọn dãy ghế cuối cùng.
Nào ngờ hôm đó vừa bước vào, họ đã thấy hàng ghế cuối có một cặp đôi khác ngồi trước rồi.
Chu Đĩnh nhìn thấy, trong lòng hơi hụt hẫng.
Lúc đặt vé rõ ràng không thấy cặp này. Hệ thống chỉ hiện có ba người ngồi ở hàng giữa, ghế số 5 và 6.
Hai người đành lặng lẽ đi qua trước mặt cặp đôi kia, chọn một góc thật xa để ngồi, cố gắng kéo giãn khoảng cách.
Chu Đĩnh liếc mắt nhìn sang, phát hiện nam sinh trong cặp đôi kia cũng đang nhìn lại hắn.
Cả hai dường như đều có chút... oán thầm trong lòng.
Xem ra ai cũng hiểu rất rõ mục đích của việc ngồi ở hàng ghế cuối. Cùng là dân trong nghề - chính là ánh mắt đó, đều nhận ra nhau là "cùng đường, đồng đạo".
Chu Đĩnh cuối cùng vẫn là người biết chừng mực. Dù sao cũng là lần đầu yêu, kinh nghiệm không nhiều, nên cũng không dám quá buông thả. Huống chi bên cạnh còn có người khác, thôi thì... ngoan ngoãn xem phim vậy.
Bộ phim hắn chọn là một tác phẩm tình cảm, được đánh giá không tệ. Phim hay đấy, chỉ là các cảnh yêu đương hơi nhiều, hơi mãnh liệt.
Rạp phim ấm áp, xem được nửa phim thì bắt đầu thấy nóng. Hắn cởi áo khoác lông vũ, tiện tay tháo luôn khẩu trang.
Hắn nghiêng đầu nhìn Giản Văn Khê, thấp giọng hỏi:
"Nóng không? Cởi áo khoác ra đi."
Giản Văn Khê cũng tháo khẩu trang, cởi áo khoác rồi để sang ghế bên cạnh.
Khi Chu Đĩnh đang xếp lại áo khoác, ánh mắt vô tình liếc sang cặp đôi bên cạnh - và suýt thì nghẹn họng.
Hai người kia... đang hôn nhau.
Chu Đĩnh ngẩn người vài giây, hoàn toàn bất ngờ.
Con trai đang tuổi trẻ, làm sao chịu nổi loại cảnh tượng k*ch th*ch thế này? Hắn bắt đầu cảm thấy bối rối, ánh mắt lảng tránh, cố gắng dồn toàn bộ sự chú ý lên màn ảnh.
Không ngờ - trên màn ảnh cũng đang là cảnh hôn.
Lại còn là cảnh hôn giữa hai nam chính.
Vì là phân cảnh chia tay, nên bầu không khí vô cùng dữ dội, gần như muốn ăn tươi nuốt sống nhau.
Chu Đĩnh vừa xấu hổ, vừa thấy... rạo rực.
Hắn không ngờ cảnh quay lại rõ ràng đến mức đó. Phim là do hắn chọn, giờ không biết Giản Văn Khê có thấy ngượng ngùng không.
Nhưng hắn thì lại thấy ngứa ngáy trong lòng.
Ngay lúc đang thầm tiếc nuối, nếu không có cặp đôi kia ngồi bên cạnh, nói không chừng hắn đã tranh thủ hôn nhẹ Giản Văn Khê một cái rồi.
Hắn còn đang nghĩ đến đó thì bỗng cảm thấy lòng bàn tay nóng lên.
Cúi đầu nhìn, là tay Giản Văn Khê đang nhẹ nhàng đan lấy tay hắn, từng ngón, từng ngón một.
Chu Đĩnh sững người trong chốc lát, chỉ cảm thấy một luồng điện như chớp mắt đã lan truyền từ đầu ngón tay chạy khắp toàn thân.
Ngay cả lần đầu tiên nắm tay Giản Văn Khê, hắn cũng chưa từng có phản ứng mãnh liệt đến thế.
Toàn thân như bừng tỉnh một nửa, tim đập liên hồi. Hắn lặng lẽ quay đầu liếc nhìn Giản Văn Khê, thấy em ấy vẫn chăm chú nhìn vào màn hình lớn phía trước. Ánh sáng nhàn nhạt từ màn ảnh hắt lên gương mặt, mà biểu cảm ấy... dường như cũng mang theo chút bối rối.
Chu Đĩnh trở tay nắm lấy ngón tay của Giản Văn Khê, cả người hơi ngả ra sau tựa vào lưng ghế.
Bỗng dưng, cặp đôi ngồi bên cạnh đứng dậy. Người nam kéo tay người nữ rời đi, dáng vẻ như đang vội vã thoát thân.
Hai người kia vừa rời khỏi, Chu Đĩnh liền không nhịn được nữa.
Tựa như bao xúc động cùng gan liều từng bị hắn kìm nén bấy lâu, trong khoảnh khắc ấy đồng loạt trào ra.
Giờ thì được rồi. Giờ có cơ hội rồi. Mọi cảm xúc như đang gào thét trong lồng ngực, không thể dằn lại nổi.
Tim hắn đập nhanh đến mức chính hắn cũng chưa từng thấy thế bao giờ. Hắn khẽ ho một tiếng, rồi chậm rãi nghiêng người về phía Giản Văn Khê, từng chút một, càng lúc càng gần. Cho đến khi vai kề vai, hơi thở gần kề, thậm chí đã cảm nhận được hơi ấm trên gương mặt đối phương.
Hắn mím môi, nín thở, nghiêng đầu nhìn sang.
Lại thấy Giản Văn Khê đang nhìn hắn.
Ánh sáng trên màn hình lớn lúc sáng lúc tối, âm thanh khi trầm khi bổng. Trong phim, người yêu đang bật khóc - nhưng trong mắt hắn, giờ chỉ còn duy nhất một người là Giản Văn Khê.
Tim Chu Đĩnh như sắp nhảy khỏi lồng ngực. Hưng phấn lẫn căng thẳng cuồn cuộn trong lòng. Hắn không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ nhìn Giản Văn Khê, ánh mắt lướt từ đôi mắt xuống bờ môi, cổ họng khẽ giật, rồi chủ động nghiêng người tới gần.
Hơi thở giao hòa.
Chỉ đến khi đó hắn mới phát hiện - Giản Văn Khê cũng đang rất hồi hộp.
Hắn áp sát Giản Văn Khê, đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc anh, rồi tăng thêm độ sâu cho nụ hôn.
Trong phim vang lên tiếng violon dịu dàng, theo hình ảnh dần trống trải, một chiếc phà lặng lẽ trôi vào biển rộng. Âm nhạc bỗng dâng trào, trầm bổng như sóng cuộn.
Còn hai người họ thì đã quên sạch tất cả.
Cũng chẳng còn biết đoạn sau bộ phim nói gì.
Họ hôn nhau đứt quãng gần một tiếng đồng hồ, cả đoạn sau của phim, nội dung ra sao, họ đều chẳng nhớ nữa.
Chỉ biết rằng - tình yêu lúc ấy ngọt ngào đến mức khiến người ta muốn chìm đắm mãi mãi trong đó.