Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 122

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 122 :Ở lại nhà anh đi

Trước đây, khi xem phim tình cảm, Giản Văn Khê không tin chỉ một nụ hôn mà có thể kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ.

Giờ thì anh tin rồi.

Hơn nữa, Chu Đĩnh hôn còn rất dịu dàng, tử tế. Môi không sưng chút nào, chỉ có đầu lưỡi hơi tê.

Bài hát chủ đề còn chưa vang lên, đèn trong rạp đã bật sáng. Hai người vội vàng đeo khẩu trang, đứng dậy mặc lại quần áo. Chu Đĩnh còn cố tình quay đầu nhìn ra phía sau một cái.

Nghe nói trong rạp chiếu phim đều có lắp camera.

Nhưng tối như vậy, chắc là không nhìn rõ mặt hắn với Giản Văn Khê.

Suốt buổi chiếu, rạp chỉ có khoảng bốn, năm người. Những ai hay đi xem phim đều biết, dãy ghế cuối là chỗ thường được dùng để làm mấy chuyện riêng tư trong bóng tối. Vậy nên khi những người kia đứng dậy ra về, ai cũng liếc mắt nhìn về phía sau.

Chu Đĩnh sợ bị nhận ra, bèn kéo Giản Văn Khê ngồi xuống lại.

Hắn nghe có một giọng nữ nói với bạn trai:

"Áo cũng cởi hết."

Chu Đĩnh ngửi thấy mùi hoa hồng phảng phất, quay đầu liếc Giản Văn Khê một cái. Đôi mắt phượng của anh ánh lên một lớp sương mỏng, đen láy mà rực sáng. Có vẻ vì dính lấy nhau quá lâu, Giản Văn Khê không chịu nổi nữa, đôi mắt đã hoe đỏ.

Mà đâu chỉ có mắt là ướt.

Giản Văn Khê cảm thấy mặt sau của mình cũng đã ướt đẫm.

Đợi mọi người ra hết, một cô nhân viên vào dọn dẹp. Chu Đĩnh liền kéo tay anh rời khỏi phòng chiếu.

Gió lạnh bên ngoài thổi qua khiến cả người dịu lại đôi chút. Tâm trạng Chu Đĩnh rất tốt, nắm chặt tay Giản Văn Khê, ánh mắt nhìn anh tràn đầy yêu thương và cưng chiều.

Xem phim xong cũng đã hơn năm giờ, trời bắt đầu tối hẳn. Bà nội Chu gọi điện đến, hỏi khi nào bọn họ về tới.

Chuyện hai anh em trao đổi thân phận đã ầm ĩ khắp nơi, đám trưởng bối nhà họ Văn dĩ nhiên cũng biết. Hơn nữa, họ còn theo dõi trọn vẹn buổi phát sóng trực tiếp. Sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, bà ngoại Văn lại càng thêm quý mến Giản Văn Khê.

Bà cảm thấy anh là người có tình, có nghĩa, không ham danh lợi.

Có thể một mình đơn độc bước vào doanh địch, lại có thể giữa lúc vinh quang đầy mình mà dứt khoát buông tay. Chỉ riêng phần khí phách ấy thôi, đã không phải ai cũng có được.

Chuyện Chu Đĩnh và Giản Văn Khê yêu nhau vốn đã quá nổi tiếng, gần như ai cũng biết. Bây giờ lại xảy ra việc thế này, bà nội Chu cũng lo lắng rằng những rối ren dạo gần đây sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của hai người họ.

Để thể hiện gia đình hoàn toàn ủng hộ mối quan hệ này, lần này bà ngoại Văn gọi cả bố Chu Đĩnh lẫn ông bà Chu đến gặp mặt.

Coi như chính thức giới thiệu Giản Văn Khê với người nhà bên này.

Nhà họ Chu và họ Văn giống nhau, từ đời trước đã là những người có tư tưởng cởi mở. Đối với chuyện yêu đương của Chu Đĩnh, họ chỉ có một yêu cầu duy nhất: chính hắn phải thật lòng yêu thích.

Tuy chưa từng gặp Giản Văn Khê ngoài đời, nhưng người nhà họ Chu đều rất tán thành anh.

"Lúc nó học đại học, tôi đã giục yêu đương rồi. Gặp được người hợp, bất kể là trai hay gái, Alpha hay Omega đều được. Vậy mà bao nhiêu năm trôi qua, nó chẳng có nổi một mối tình. Đến mức tôi còn nghi ngờ nó định sống độc thân suốt đời." Bà nội Chu nói. "Vậy mà nó lại bảo trong lòng đã có người, gặp ở nước ngoài. Tôi còn tưởng kiểu này thì chẳng khác gì mò kim đáy bể. Ai ngờ lần này nó bảo yêu là yêu thật. Tôi nghe Chu Như nói, chính là người nó thích từ hồi nhỏ. Mọi người nói xem, nếu không phải là duyên phận thì là gì?"

Cảm giác ấy... cứ như là định mệnh đã khắc sâu vào tận cốt tủy.

"Tôi từng gặp đứa nhỏ đó rồi." Bà ngoại Văn mỉm cười nói. "Diện mạo đẹp, khí chất cũng rất tốt, nhìn qua là biết Tiểu Đĩnh thật lòng thích nó."

Mọi người đang trò chuyện rôm rả thì chị họ của Chu Đĩnh, Chu Như, từ trong phòng chạy ra, nắm chặt điện thoại nói:

"Đến rồi, em ấy nói sắp tới cửa! Con thay mặt cả nhà ra cổng đón!"

Bà nội Chu nghe vậy cũng mỉm cười đứng dậy, cùng Chu Như ra ngoài.

Trong số những người háo hức muốn gặp Giản Văn Khê, không ai nôn nóng bằng Chu Như. Cô còn đặc biệt bay từ nước ngoài về chỉ để gặp anh.

Cô chạy đến trước cổng lớn thì thấy một chiếc xe đang chầm chậm tiến lại gần. Chu Như đứng bên cửa, vẫy tay cười tươi.

Xe vừa dừng lại, chưa kịp để tài xế mở cửa thì Chu Đĩnh đã bước xuống trước:

"Chị!"

Chu Như cười rồi ôm lấy hắn một cái, ánh mắt lập tức hướng về phía trong xe. Khi tài xế mở cửa, liền thấy một chàng trai trẻ tuổi cực kỳ đẹp trai bước xuống.

Trên người là áo khoác đen, bên trong mặc áo len cổ cao màu nâu. Kiểu tóc gọn gàng, gương mặt trắng trẻo, thần thái sáng sủa khiến người ta nhìn là ấn tượng ngay.

Một vẻ ngoài khiến người ta ngẩn ngơ, khí chất cũng đặc biệt xuất chúng.

Chu Đĩnh cười, vươn tay kéo Giản Văn Khê lại:

"Giới thiệu chút, đây là chị họ anh, Chu Như."

Giản Văn Khê mỉm cười chào. Chu Như vừa nhìn vừa cười, nói:

"Chị xem như nửa bà mối của hai người đó."

Giản Văn Khê hơi sửng sốt, Chu Như liền cười giải thích:

"Năm đó chị với em cùng tham gia một trại hè. Nếu không phải chị kéo Chu Đĩnh đi theo, thì làm gì có cơ hội gặp nhau? Không có chuyện đó thì sao có được duyên phận như hôm nay?"

"Đừng đứng ngoài trời lạnh thế." Bà nội Chu khoác áo choàng ra tới, nói:

"Mau dẫn Văn Khê vào nhà đi, ngoài này lạnh lắm."

"Cháu chào bà ạ." Giản Văn Khê lễ phép cúi chào.

Bà nội Chu mỉm cười gật đầu:

"Hình như so với lần trước gặp, cháu gầy đi một chút rồi."

Tài xế mang lễ vật giao cho cô giúp việc trong nhà. Chu Đĩnh vừa bước vào vừa hỏi:

"Hôm nay trong nhà có bao nhiêu người vậy chị? Sao ngoài sân đỗ nhiều xe thế?"

"Đừng để bị dọa nhé, ai đến được là đến hết rồi đấy." Chu Như cười nói.

"Dọa em thì không sao, chỉ mong đừng dọa Văn Khê là được." Chu Đĩnh cười nói.

Chu Như nghe vậy liền quay đầu lại trêu:

"Ối giời ơi, lo cho vợ đến vậy cơ à?"

Băng qua mấy lớp sân, cuối cùng họ cũng đến sân trong. Vừa bước vào đã thấy hơn chục người, cả nam lẫn nữ, tất cả đều quay lại nhìn Giản Văn Khê.

Từng đối mặt với hàng trăm ống kính máy quay mà không hề run sợ, vậy mà lúc này, Giản Văn Khê lại cảm thấy có chút căng thẳng.

Những người trong sân ai nấy đều toát lên khí chất quyền quý, giàu sang. Tuy ai cũng nở nụ cười thân thiện, nhưng ánh mắt đều kín đáo đánh giá anh từ đầu đến chân.

Trên đời này, ai mà chẳng yêu cái đẹp. Mà Giản Văn Khê lại sở hữu một vẻ ngoài khiến bất kỳ ai yêu anh cũng là điều hoàn toàn hợp lý.

So với trên truyền hình, ngoài đời anh còn trắng hơn, đường nét khuôn mặt tinh tế hơn, vóc dáng gần như hoàn hảo, khí chất lại nổi bật khác thường.

Đứng cạnh Chu Đĩnh, lại khiến người ta cảm thấy... người vốn luôn được khen là đẹp trai như Chu Đĩnh, lần này dường như có phần lép vế.

Thế nhưng đến khi dùng bữa, không ai nhắm vào Giản Văn Khê hay lôi chuyện riêng của anh ra bàn tán, cứ như thể anh là một thành viên rất đỗi bình thường trong đại gia đình này vậy.

Đây là lần đầu tiên Giản Văn Khê thật sự cảm nhận được không khí của một gia đình lớn - ấm áp, náo nhiệt, chan hòa. Anh dần hiểu vì sao Chu Đĩnh lại có được phẩm chất như hôm nay.

Cũng chỉ có một gia đình giàu có, hài hòa và cởi mở như vậy, mới có thể nuôi dạy nên một người đàn ông tốt như Chu Đĩnh.

Dùng cơm xong, mọi người tản ra mỗi người một hướng. Chu Đĩnh thì trực tiếp dẫn Giản Văn Khê về phòng mình.

Giản Văn Khê nghỉ ngơi một lúc, sau đó gọi điện cho em trai mình - Giản Văn Minh.

Đã hai ngày rồi anh chưa gặp Giản Văn Minh. Tối qua Hề Chính đến nhà, nó không xuất hiện. Hôm nay bố mẹ trở về nước Y, Giản Văn Minh cũng không lộ mặt, chỉ nói là đang đi chơi với bạn.

Cuộc gọi kết nối được, nhưng vẫn không ai bắt máy.

Giản Văn Khê nhìn chằm chằm vào màn hình, hàng lông mày khẽ nhíu lại.

Lúc này, ở phía Giản Văn Minh, điện thoại rung lên hai lần liên tiếp. Theo mỗi đợt rung, nó trượt dần về phía mép bàn. Một bàn tay thò ra từ trong chăn kéo điện thoại lại. Chăn bị vén lên một góc, để lộ Giản Văn Minh đang lầm bầm trong tiếng thở mệt nhọc:

"Điện thoại của tôi... nó reo rồi..."

Tay cậu đột nhiên run lên một cái, khiến chiếc điện thoại rơi thẳng xuống sàn. Dây sạc giữ lại được một chút, nhưng cuối cùng nó vẫn rơi đánh "rầm" lên sàn gỗ.

Sàn nhà lộn xộn, quần áo vứt ngổn ngang - áo khoác, áo len nằm rải rác khắp nơi. Chỉ còn một chiếc q**n l*t trắng vẫn còn mắc nơi mắt cá chân của Giản Văn Minh.

Chu Đĩnh thấy Giản Văn Khê nhíu mày thì hỏi: "Không gọi được à?"

"Không ai nghe máy." Giản Văn Khê đáp.

"Chắc là đang chơi với bạn thôi." Chu Đĩnh nói, rồi ngồi xuống bên cạnh anh. "No chưa?"

Giản Văn Khê gật đầu.

"Có căng thẳng không?"

Anh lại khẽ cười, tiếp tục gật đầu.

Chu Đĩnh chống hai tay xuống giường, nghiêng đầu nhìn anh cười một lúc, rồi cúi sát lại định hôn.

Giản Văn Khê nghiêng người né tránh.

Ở nhà họ Văn, bên ngoài đông người, anh thấy có chút ngượng ngùng.

Chu Đĩnh liền dụi đầu vào vai anh, khẽ hôn nhẹ lên má.

Giản Văn Khê định đánh trống lảng sang chuyện khác, nhưng Chu Đĩnh lại như dính lấy người anh, cứ bám mãi không buông, nũng nịu không dứt.

Lúc này, Chu Đĩnh hoàn toàn giống như đã buông bỏ mọi phòng bị, như một chú chó săn nhỏ cứ quấn quýt lấy người ta.

Khi ăn cơm, mọi người đều uống một chút rượu. Hơi thở của Chu Đĩnh lúc này vẫn còn phảng phất mùi rượu, mang theo hơi nóng.

Giản Văn Khê lại có làn da đặc biệt nhạy cảm. Kiểu chạm nhẹ, như có như không ấy khiến anh cảm giác như có luồng điện chạy rần rần khắp người.

Trong phòng khách nhỏ bên ngoài, Chu Như bước vào, đảo mắt nhìn một vòng rồi hỏi:

"Tiểu Đĩnh và Văn Khê đâu rồi mẹ? Về rồi à?"

"Hai đứa lên phòng Tiểu Đĩnh rồi." Mẹ cô đáp.

Nghe vậy, Chu Như liền định đi theo, nhưng mẹ cô kéo lại:

"Con định làm gì vậy?"

"Con qua tìm hai đứa tám chuyện chút. Tối nay hai đứa còn về không?"

Mẹ cô kéo cô ngồi xuống lại:

"Hai đứa nó yêu nhau vất vả lắm mới có chút thời gian riêng tư, con định làm bóng đèn à?"

Bà nội Chu cười nói:

"Nếu vậy thì Tiểu Như, con đi hỏi thử xem tối nay hai đứa nó có về không."

Bà ngoại Văn hỏi:

"Văn Khê bây giờ đang ở đâu?"

"Hình như đang ở khách sạn ạ." Ai đó đáp.

"Không chuyển qua ở cùng Tiểu Đĩnh sao?" Chu Như hỏi.

"Chưa đâu." Bà nội Chu nói. "Xem ra hai đứa vẫn chưa tiến triển tới mức đó..."

Nghe vậy, Chu Như liền cười nói:

"Con nói rồi mà. Nãy con ngồi cạnh Văn Khê, thấy em ấy cứ như đang trong thời kỳ ph*t t*nh vậy, sau gáy đỏ bừng cả lên, nhìn mà giật mình."

Vừa nói, cô vừa cười:

"Thế thì để bà mối như con đi giúp hai đứa một tay."

Nói rồi cô chạy về phía phòng Chu Đĩnh.

Lúc này, Chu Đĩnh đang ôm chặt Giản Văn Khê từ phía sau, má còn tựa lên cổ người ta. Nghe tiếng gõ cửa bên ngoài, hắn lập tức nhảy xuống giường, giật mình hỏi:

"Ai đấy?"

"Là chị đây." Chu Như đáp. "Chị vào được không?"

Chu Đĩnh liếc nhìn Giản Văn Khê, thấy anh hơi nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ đang ửng đỏ.

Hắn bước ra mở cửa. Chu Như đứng đó, cười tươi rói nhìn hắn:

"Không làm phiền hai người chứ?"

Chu Đĩnh liếc cô một cái, ánh mắt vừa bực vừa buồn cười. Chu Như nhìn lướt qua hắn rồi nhìn vào trong, nơi Giản Văn Khê đang đứng cạnh giường, vẻ mặt lúc này mang theo chút bối rối mơ màng khiến người ta nhìn mà ngẩn ngơ.

Cô bật cười:

"Bà nội bảo trời cũng tối rồi, hai đứa lại có uống chút rượu, thôi thì hôm nay đừng về nữa, cứ ở lại nhà ngủ đi."

Không đợi Giản Văn Khê kịp phản ứng, Chu Như nói tiếp:

"Ngày mai mấy dì sẽ đến, đặc biệt đến để gặp hai đứa đấy. Nếu hôm nay về rồi thì mai lại phải quay lại nữa. Nhà có dư phòng, đã chuẩn bị sẵn hết cả rồi."

Vừa nói, cô vừa vỗ nhẹ lên vai Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh quay đầu nhìn Giản Văn Khê, môi mấp máy:

"Em thấy sao...?"

Giản Văn Khê khẽ gật đầu.

Chu Như lập tức xoay người đi sắp xếp phòng. Vì là nhà mình, Chu Đĩnh cũng không nói rõ hai người có ngủ chung hay không.

Hắn nghĩ, lần đầu Văn Khê đến ngủ lại nhà mình, để em ấy ngủ riêng một phòng là phải rồi... ít nhất thì bề ngoài cũng nên như vậy.

Chính vì trong lòng mang theo vài ý nghĩ không đứng đắn nên Chu Đĩnh cảm thấy đêm nay thật sự khó chịu.

Người trong nhà lần lượt ra về, ai cũng xách theo một bát gì đó. Chu Như bất chợt quay sang hỏi Chu Đĩnh:

"Sao mặt em đỏ vậy?"

Mọi người nghe thế đều quay lại nhìn hắn. Quả nhiên, mặt Chu Đĩnh đang đỏ ửng lên.

Bản thân Chu Đĩnh cũng thấy người mình nóng ran, liền cởi một cúc áo ra, nói:

"Chắc do uống rượu thôi."

Kỳ thực trong lòng hắn thấy bức bối, chỉ muốn mắng thầm: trong nhà sao ai cũng thích hóng chuyện thế, lạnh như này rồi mà còn chưa chịu đi ngủ nữa.

Cuối cùng, hắn đưa Giản Văn Khê về phòng ngủ, còn bản thân thì sang phòng khách. Cả sân dần dần yên tĩnh. Hắn nằm gối đầu lên tay một lúc, rồi lại bật dậy, đi qua đi lại trong phòng.

Mãi đến nửa đêm, gần mười hai giờ rưỡi, hắn mới nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra ngoài.

Sân trong tối om, chỉ có ánh đèn mờ từ hành lang hắt ra chút sáng. Sân nhà cũ, lại có cây bách cao lớn che rợp, ban đêm mùa đông trông càng thêm lạnh lẽo.

Hắn đi đến trước phòng Giản Văn Khê, thử đẩy cửa, mới phát hiện cửa đã khóa trái từ bên trong.

Hắn vẫn chưa chịu từ bỏ, lại đẩy thêm hai lần nữa nhưng vẫn không mở được.

Hắn cũng không dám gõ cửa đánh thức Giản Văn Khê, dù sao chuyện này cũng là do mình ôm tâm tư không đứng đắn. Lỡ làm em ấy bực thì hậu quả khó mà lường.

Đứng một mình ngoài cửa trong gió lạnh suốt một lúc lâu, hắn chỉ thấy bản thân chẳng khác gì một gã đàn ông thiếu thốn sinh lý, thật sự có chút xấu hổ.

Sớm biết vậy, chi bằng quay lại khách sạn. Giờ bố mẹ Giản cũng về hết rồi, trong khách sạn chỉ còn hai người bọn họ, muốn làm gì chẳng được.

Đàn ông có d*c v*ng lại thêm chút liều lĩnh, Chu Đĩnh nghĩ càng lúc càng bứt rứt, liền móc điện thoại ra gọi cho Giản Văn Khê.

Điện thoại được kết nối, Giản Văn Khê hỏi:

"Chuyện gì?"

"Mở cửa cho anh." Chu Đĩnh trầm giọng nói. "Nhanh lên."

Giản Văn Khê bật cười trong điện thoại.

"Còn cười được nữa à..."

Hắn chưa nói hết, đầu dây bên kia đã ngắt máy. Chu Đĩnh siết chặt điện thoại, đang định gọi lại thì cửa phòng đã mở.

Hắn mừng rỡ trong lòng, lập tức lách người vào trong, vừa vào đã ôm lấy thân thể mềm mại thơm ngát trước mặt.

Hương hoa hồng dịu nhẹ và ấm áp lan tỏa khắp người, khiến người ta mê say.

Sao lại có thể thơm đến mức này chứ?

Cơ thể Giản Văn Khê dường như cũng bị luồng pheromone ấy làm nóng lên. Chu Đĩnh bế bổng anh lên, một tay đóng cửa lại, vừa hôn vừa bế thẳng lên giường.

Đây là phòng của hắn, nơi hắn đã sống bao nhiêu năm, quen thuộc từng ngóc ngách như lòng bàn tay.

"Nhớ anh hả?" Nghĩ đến việc mình đứng ngoài trời lạnh căm suốt một lúc lâu, giọng Chu Đĩnh mang theo chút giận dỗi. Hắn cắn nhẹ lên cổ Giản Văn Khê, khẽ hỏi:

"Trên người sao lại thơm như vậy, còn nóng rực nữa... hửm? Có phải là đang nhớ anh không?"