Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 123
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 123 :Chúc phúc cho đôi tân nhân
Giản Văn Khê cảm thấy bản thân ngày càng yêu Chu Đĩnh nhiều hơn.
Càng tiếp xúc, anh lại càng phát hiện ra Chu Đĩnh có rất nhiều phẩm chất đáng quý, mà gia đình của hắn lại càng khiến người ta thêm yêu mến.
Việc anh từng ly hôn, trước đây đã công khai trong buổi họp báo. Người nhà họ Chu và họ Văn chắc chắn đều biết chuyện này, vậy mà theo quan sát của anh, dường như cả hai bên đều không hề để tâm.
So với phía Hoa Thành, thì bên nước Y lại nghiêm khắc hơn nhiều về chuyện đó. Người bình thường thế nào thì anh không rõ, nhưng những người như Chu Đĩnh - xuất thân danh giá, điều kiện ưu tú, lại là con nhà quyền thế hoặc giàu có - thì thường sẽ không chọn một Omega từng ly hôn làm bạn đời.
Nhưng yêu một người là như vậy, sẽ ngày càng cảm thấy đối phương hoàn hảo không tì vết.
Hiện tại, Giản Văn Khê đối với Chu Đĩnh chính là cảm giác ấy.
Trong lòng anh, Chu Đĩnh là một người đàn ông hoàn hảo không góc chết, bất kể nhìn từ phương diện nào cũng khiến anh hài lòng. Chu Đĩnh trong mắt anh thật sự quá tốt, đến mức khiến anh dấy lên một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt.
Cùng với tình yêu.
Giản Văn Khê cảm thấy đêm nay bệnh trạng của mình đặc biệt nghiêm trọng - bứt rứt, trằn trọc, trong ngoài đều ướt át, rối loạn.
Không giống như trước kia. Trước đây, anh rất ghét sự yếu ớt về mặt sinh lý của Omega, chẳng hạn như kỳ ph*t t*nh, hoặc sau khi trưởng thành nếu không được đánh dấu trong thời gian dài thì cơ thể sẽ trở nên hỗn loạn. Anh vẫn luôn cố gắng né tránh, thậm chí cố tình phớt lờ điểm yếu ấy, đôi khi còn hy vọng bản thân là một Alpha.
Nhưng hiện giờ, những triệu chứng thuộc về Omega ấy lại khiến tim anh đập nhanh không ngừng.
Anh biết chắc rằng Chu Đĩnh sẽ tới.
Chính vì biết, nên lại càng hồi hộp, càng thêm hưng phấn.
Toàn thân như bị thiêu đốt.
Anh đã hoàn toàn mở lòng, cơ thể cũng không còn kháng cự.
Chu Đĩnh hỏi dồn, nhưng anh không trả lời. Cơ thể nóng rực khiến anh chỉ khao khát có một dòng nước mát dội xuống, xoa dịu cơn khát cháy bỏng.
Nhưng nơi này là nhà họ Văn, nhà cũ cách âm lại chẳng tốt, khiến anh có phần sợ hãi.
Vì thế, anh chỉ mím chặt môi, quay đầu sang chỗ khác. Trong bóng tối, Chu Đĩnh dường như vẫn có thể nhìn rõ nét mặt của anh.
"Sao lại không nói gì?" Chu Đĩnh hỏi.
Anh vẫn im lặng. Chu Đĩnh bật cười khẽ.
Giữa họ có một sự ăn ý vô hình, cả hai đều biết rõ chuyện gì sắp xảy ra.
Ngay sau tiếng cười ấy, Chu Đĩnh cũng không nói thêm gì nữa.
Sự im lặng của hắn khiến bầu không khí càng trở nên căng thẳng, nặng nề hơn.
Chu Đĩnh cứ thế đứng trong bóng tối, chăm chú nhìn anh, không nói một lời. Rồi bất ngờ vén áo thun của anh lên, chui thẳng vào bên trong. Giản Văn Khê bất chợt ngửa cổ ra sau, hai tay ôm lấy đầu hắn.
Pheromone của Chu Đĩnh là mùi cây bách. Trước đây, Giản Văn Khê từng nghĩ mùi hương ấy hẳn sẽ lạnh lẽo, sắc bén, mang theo cảm giác buốt giá và đau đớn. Nhưng thứ anh ngửi được từ người Chu Đĩnh lại hoàn toàn ngược lại - đó là một mùi hương ấm áp, vẫn mang đặc trưng của Alpha, song xen lẫn chút gay gắt và quyến rũ, dễ dàng k*ch th*ch mọi giác quan.
Còn pheromone của anh là mùi hoa hồng - có khi lạnh nhạt, nhàn nhạt như sương sớm, có khi lại nồng nàn, nóng rực như lửa cháy.
Giây phút này, hương hoa hồng và mùi cây bách hòa quyện vào nhau, không còn phân biệt rõ ràng. Chu Đĩnh phóng thích pheromone của mình, dốc toàn lực tấn công về phía anh.
Trên đời mỗi người đều có điểm yếu riêng. Chu Đĩnh là kiểu người "cuồng ngực", còn Hề Chính thì lại mê mẩn một nơi khác.
Giản Văn Minh cảm thấy sở thích đó của Hề Chính thực sự quá kỳ quái.
Ngực thì còn hiểu được, dù ngực nam giới chẳng có gì nổi bật, nhưng điểm ấy thì cậu vẫn thấy hợp lý.
Ai mà không từng bú sữa mẹ lúc còn nhỏ cơ chứ?
Nhưng sở thích của Hề Chính thì cậu thật sự không thể hiểu nổi.
Sau buổi họp báo, lẽ ra Hề Chính phải quay về nước Y ngay mới phải...
Trong buổi họp báo vừa qua, bọn họ cũng đã công bố rằng Giản Văn Khê và Hề Chính đã ly hôn từ lâu. Tuy Hoa Thành và nước Y cách nhau khá xa, tin tức chưa chắc lan rộng đến mức đó, nhưng việc nhà họ Giản và nhà họ Hề chính thức chấm dứt quan hệ thông gia vẫn ít nhiều tạo nên dư chấn - đặc biệt là với Tập đoàn Đại Khê, mức độ ảnh hưởng khó đoán.
Vậy mà Hề Chính lại chẳng hề tỏ ra vội vàng. Hắn nói với Giản Văn Khê rằng đã trở về nước Y, nhưng thực tế thì vẫn còn đang ở lại Hoa Thành.
Lý do là vì... hắn đang bận làm một chuyện khác.
Giản Văn Minh cảm thấy tình thế thật nguy hiểm. Nếu không phải Hề Chính quá lớn, thì với thân phận là một Alpha, cậu vốn không như Omega có thể dễ dàng ướt át như vậy. E rằng cậu đã sớm không chịu nổi mà ngã quỵ ngay bên mép giường rồi.
Nhưng hai Alpha với nhau cũng đâu phải không thể làm gì - từ sáng sớm đến tận nửa đêm, hai người quấn quýt không rời, giờ này đã qua mười hai giờ, mới chịu ngồi dậy ăn chút gì đó.
Hề Chính sẽ về vào ngày mai, mà cậu thì lại không nỡ.
Tục ngữ nói chẳng sai: con đường nhanh nhất để kết nối với nhau, chính là thông qua thể xác. Cảm giác hiện tại của cậu dành cho Hề Chính gần như vậy, sau một ngày một đêm thân mật, cậu thấy bản thân ngày càng khó rời xa người kia.
Dù sao thì... cậu cũng đã sướng đến mức không còn sức lực mà chối từ nữa. Mà cậu vốn không phải kiểu người ngoài mặt thì phủ nhận, trong lòng lại mong chờ. Cậu là kiểu rõ ràng, thẳng thắn: thích là thích, muốn là muốn.
Cậu còn muốn tiếp tục sướng thêm nữa kìa.
Tiếc là bên Hoa Thành vẫn còn việc chưa xử lý xong, cậu vẫn chưa thể về nước Y ngay được.
Lúc nhân viên phục vụ mang đồ ăn khuya đến, Hề Chính liền bưng cả mâm lên giường.
Giản Văn Minh lồm cồm ngồi dậy, nhăn mặt than:
"Đau chết tôi rồi."
"Đừng có giả vờ làm nũng." Hề Chính cười nhạt, "Mới thế mà đã kêu. Vừa nãy chỉ hơi cọ một chút đã rên rồi."
"Tôi đang nói chuyện anh cắn tôi đấy!" Giản Văn Minh tức tối nói. "Anh nhìn cổ tôi xem!"
Cả vùng cổ dưới của cậu chi chít những vết bầm, dấu vết rõ mồn một.
Hề Chính đúng là chẳng hiểu nổi cái gì gọi là thương hoa tiếc ngọc.
Ngay cả Hề Chính nhìn cũng thấy rợn người, không rõ mình đã làm gì mà khiến người ta ra cái dạng này.
Rõ ràng hắn đã kiềm chế lắm rồi. Lần này Giản Văn Minh rất phối hợp, đâu có giống mấy lần trước cứ giằng co nửa muốn nửa không, khiến hắn phải mạnh tay.
"Do da em quá non thôi." Hề Chính nhún vai. "Chứ tôi có sao đâu, em thử cắn lại hoặc véo tôi xem?"
Giản Văn Minh trừng mắt nhìn hắn, chẳng buồn nói nữa.
Người này không chỉ mặt dày, mà da cũng dày nốt.
"Ngày mai mấy dấu này liệu có kịp tan không?" Giản Văn Minh vẫn thấy lo lắng.
Hề Chính đưa đũa cho cậu, giọng điềm nhiên:
"Kịp hay không thì cũng chẳng thay đổi được gì."
"Nhưng ngày mai tôi phải gặp anh trai đấy, lỡ anh ấy thấy thì sao?" Giản Văn Minh chau mày "Tôi đã hai ngày không về rồi, chắc chắn anh ấy đang lo."
Hề Chính chậm rãi nói:
"Người lớn cả rồi, có mấy dấu hôn thì làm sao? Anh trai em có hỏi thì cứ bảo là do bạn trai hôn. Dù gì sớm muộn gì cũng phải nói ra mà..."
"Không được!" Giản Văn Minh nghiêm mặt. "Bây giờ chưa được nói!"
Cậu cảm thấy thời điểm này vẫn chưa thích hợp.
Mối quan hệ giữa cậu và Hề Chính vốn không đơn giản. Cậu lo nếu lộ ra, anh trai cậu nhất định sẽ phản đối kịch liệt.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh phải ngồi đối diện, nghiêm túc nói chuyện với anh mình, cậu đã thấy muốn nổ tung tại chỗ.
Ban đầu rốt cuộc tại sao lại bị Hề Chính "tóm" đi như vậy, cậu cũng không rõ. Nhưng đến bây giờ, cậu đã thật sự rơi vào tay đối phương rồi.
Yêu cái Alpha bá đạo, mạnh mẽ, lại gợi cảm đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Chỉ cần nghĩ đến thôi, tim cậu đã thấy ngứa ngáy.
Nhưng hai người đã lăn lộn trong khách sạn suốt một ngày một đêm, giờ sức lực thật sự chẳng còn bao nhiêu, cơn ngứa ngáy ấy cũng đành phải đè xuống.
Bụng lại đói cồn cào, cậu nghiêm túc ngồi ăn cơm.
Ăn được một lúc, Hề Chính dọn khay thức ăn xuống, rót cho cậu một ly nước rồi đưa qua:
"Em định bao giờ quay lại nước Y?"
"Chắc phải đợi thêm một thời gian nữa, chờ bên Giải trí Ngải Mỹ xử lý xong mọi việc đã."
Hiện tại bọn họ vẫn đang trong quá trình kiện tụng với Giải trí Ngải Mỹ.
Còn cả vụ Tần Tự Hành - gã đó có chỗ dựa không nhỏ, bằng chứng rành rành mà vẫn ngoan cố không nhận, nhà gã lại còn thuê cả đội luật sư đỉnh cấp để giúp gã rửa tội.
Hề Chính nói:
"Nếu em muốn duy trì mối quan hệ âm thầm này, tôi cũng không phản đối. Nhưng phải chuẩn bị tâm lý, tôi không định l*m t*nh nhân trong bóng tối với em mãi. Nếu em không chủ động nói với anh trai em, vậy thì tôi sẽ nói."
Giản Văn Minh ngớ ra:
"...Anh định nói kiểu gì?"
Cậu thật sự không tưởng tượng nổi nên mở miệng ra sao trong tình huống đó.
"Tôi biết em lo." Hề Chính nói. "Nhưng không nhất thiết cứ phải thành khẩn đến mức một trăm phần trăm sự thật. Đôi khi một lời nói dối thiện ý, lại tốt cho cả đôi bên."
Cái con cáo già này lại bắt đầu giở trò rồi.
Giản Văn Minh gật đầu, giọng cảnh giác:
"Anh nói tiếp đi."
"Ví dụ như." Hề Chính thong thả nói. "Em không thể nói với anh em là chúng ta đã tiến triển tới mức nào..."
Mặt Giản Văn Minh lập tức đỏ bừng:
"Anh ấy đâu có hỏi mấy chuyện đó!"
Hề Chính cong khóe môi cười nhẹ:
"Cậu ấy chắc chắn sẽ hỏi chúng ta bắt đầu từ khi nào. Mà em cũng không thể thật thà khai ra là lúc em đến nhà tôi thì chúng ta liền dính lấy nhau. Càng không thể nói chuyện tôi từng ép buộc em. Đương nhiên, nếu em định chia tay, thì cứ đổ hết lên đầu tôi cũng được, nói là do tôi cưỡng ép. Nhưng nếu em muốn tiếp tục đi cùng tôi, thì cũng nên biết suy nghĩ giúp tôi một chút chứ."
Hề Chính nghiêng đầu, giọng mang theo ý cười:
"Dù là em chọn tôi trước, nhưng với tính cách đơn thuần của em, rõ ràng là một người vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu còn gì..."
Giản Văn Minh nhướng mày:
"Ai vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu?"
Hề Chính bật cười:
"Ngốc nghếch đáng yêu đâu phải khuyết điểm. Tôi chính là thích em vì điểm đó - vừa ngốc lại vừa ngọt, bị tôi tóm rồi."
Tên này thật sự rất biết cách nói lời đường mật.
Giản Văn Minh hơi đỏ mặt, nhưng không phản bác nữa.
Hề Chính tiếp tục nói, giọng dịu đi:
"Em là người thế nào, tôi hiểu. Anh trai em còn hiểu rõ hơn. Chuyện giữa hai ta, xét cho cùng là do tôi chủ động, mưu tính cũng nhiều hơn."
Lời này khiến trong lòng Giản Văn Minh dịu lại đôi chút.
"Anh em chắc chắn sẽ không trách em đâu, có khi còn thấy em bị tôi "gạt" mà xót cho ấy chứ." Hề Chính nghiêng người tới gần, thấp giọng cười nói. "Vậy em nói xem, em có nên xót tôi một chút, giúp tôi nói vài lời không?"
"...Thế tôi phải nói giúp thế nào?" Giản Văn Minh hỏi rất nghiêm túc.
Hề Chính không trả lời ngay, mà bò tới sau lưng cậu, vòng tay ôm từ phía sau, hai tay nhẹ nhàng siết lấy tay cậu, cằm tựa lên vai cậu, giọng dịu dàng nói:
"Chuyện này dễ lắm. Hai anh em các em gặp chuyện lớn như vậy, tôi chủ động ra mặt hỗ trợ - em phải cảm động chứ? Trước kia anh trai em vốn chẳng có ấn tượng tốt gì về tôi, lần này chắc cũng phải thay đổi rồi. Em không cần nói là em theo đuổi tôi đâu, anh em tám phần sẽ không tin. Chỉ cần mơ mơ hồ hồ nói là không hiểu sao mà tụi mình đến với nhau là được rồi. Quan trọng nhất - tuyệt đối không được nói chúng ta đã lên giường. Giữ lại một chút giới hạn, chuyện phát sinh từ tình cảm, nhưng dừng lại ở lễ nghĩa, hiểu không?"
Giản Văn Minh bật cười:
"Anh nói câu đó mà không thấy đỏ mặt à?"
"Em chẳng phải bảo mặt tôi rất dày sao?"
Giản Văn Minh quay người lại, đưa tay nắm lấy mặt Hề Chính. Nhưng da mặt hắn không hề mềm như tưởng tượng, cũng chẳng dễ bóp, thế là cậu chuyển sang nắn tai. Không ngờ Hề Chính lại có phản ứng, liền đè cậu xuống giường:
"Anh nghĩ từ bao giờ?"
Hề Chính cong môi cười:
"Tôi mà không nghĩ, thì em mới phải khóc ấy. Nói nghiêm túc, giờ không làm gì em đâu."
Hắn kéo Giản Văn Minh nằm xuống, siết nhẹ một cái:
"Bố mẹ em thì còn dễ nói chuyện. Tôi cảm giác hai vị trưởng bối đó có vẻ khá thiện cảm với tôi. Nhưng cho dù là họ hay anh trai em, em cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần cho tình huống xấu nhất."
Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào mắt Giản Văn Minh, nghiêm túc nói:
"Nếu họ phản đối hai ta, em không được mềm lòng. Không được nói chia tay với tôi."
Áo ngủ trên người Hề Chính khẽ mở, để lộ cơ ngực rắn chắc, thân hình cường tráng khiến người ta không khỏi bị hút mắt. Trên người hắn còn mang theo hương tuyết tùng ấm áp, không gay gắt mà dìu dịu dễ chịu - thứ mùi thơm dễ khiến lòng người mềm ra, càng ngửi càng thấy khó rời.
"Kỳ thật em đổ hết lỗi lên đầu tôi cũng được." Hề Chính nói, giọng rất nhẹ. "Cùng lắm thì tôi cắt đứt với họ, tôi không sao cả. Chỉ là... tôi thương em, không muốn vì chuyện này mà em với anh trai em hay bố mẹ em xảy ra mâu thuẫn."
Giản Văn Minh không nói gì. Hề Chính liền đưa tay kéo nhẹ tai cậu.
Thân thể của Giản Văn Minh đúng là kiểu khiến người ta chẳng thể rời mắt, tỉ lệ gần như hoàn hảo, thân trên gọn gàng, eo thon, chân dài, rõ là mạnh mẽ mà lại mềm dẻo. Hề Chính đặc biệt mê cái khí chất vừa lạnh nhạt vừa thong dong của cậu, không xấu hổ cũng chẳng né tránh, giống hệt một Alpha thực thụ.
Giản Văn Minh lúc này đang suy nghĩ. Nếu cậu thật sự nói rõ với anh mình... anh ấy có thể tha thứ không? Có thể vì thương em trai mà gạt bỏ thành kiến với Hề Chính không?
Dù sao thì, đây là lựa chọn của cậu. Kể cả hậu quả, cũng là cậu phải tự mình gánh lấy.
Ngày mai Hề Chính sẽ quay về nước Y rồi. Lần này có lẽ phải xa nhau khá lâu.
Có lẽ, trong khoảng thời gian ấy, cậu có thể tìm ra cách giải quyết chuyện này.
"Ăn no chưa?" Hề Chính đột nhiên hỏi.
Giản Văn Minh cảnh giác quay đầu lại:
"Anh lại định làm gì?"
Hề Chính từ trên giường đứng dậy, kéo lại vạt áo ngủ:
"Thử lại lần nữa."
Giản Văn Minh lập tức cuộn tròn trong chăn:
"Đã năm lần rồi đấy! Anh còn là người không? Cũng phải cho tôi nghỉ một chút chứ!"
"Chờ tôi về nước Y rồi, muốn nghỉ bao lâu cũng được. Bây giờ..."
Hắn cúi người xuống, giọng khàn khàn:
"Tôi không tin không thể khiến em..."
Phần sau còn chưa nói hết, Giản Văn Minh đã chẳng nghe rõ nữa, bởi vì Hề Chính đã chui thẳng vào trong chăn rồi.
Sáng hôm sau.
Bà nội Chu cùng các dì trong nhà đều đã dậy. Nhưng khác với thường ngày, cả nhà yên tĩnh một cách lạ thường, yên đến mức chưa từng có.
Chu Đĩnh nói Giản Văn Khê không khỏe, dặn mọi người đừng làm phiền để anh nghỉ ngơi.
Hôm nay trời âm u, se lạnh, có vẻ như sắp có tuyết rơi.
Năm nay tuyết rơi nhiều hơn mọi năm, dù ngôi nhà cũ đã được sửa sang bên trong, nhưng khi đông đến vẫn lạnh hơn so với những căn nhà khác. Người già sống lâu năm trong nhà thì quen rồi, nhưng Giản Văn Khê chắc không chịu nổi.
"Nó không sao chứ?" Bà nội Chu lo lắng hỏi. "Bên này nhiệt độ có đủ không? Có lạnh quá không? Có cần mời bác sĩ Trương tới khám không? Trong nhà còn có thuốc cảm và thuốc hạ sốt nữa."
Chu Đĩnh đáp: "Không cần đâu bà, để em ấy ngủ thêm một chút."
"Bữa sáng cũng không ăn à?"
"Để cháu mang vào cho." Chu Đĩnh nhận khay bữa sáng, đợi mấy dì trong nhà rời đi rồi thì nhỏ giọng nói với bà nội Chu:
"Đừng để ai tới chỗ con ở bên này, không tiện."
Bà nội Chu hơi sững người, ngẩng đầu nhìn Chu Đĩnh, phát hiện trên cổ hắn dù đã mặc áo len cổ cao, nhưng vẫn không che hết mấy vết ửng đỏ.
Chu Đĩnh mang bữa sáng vào phòng, vừa bước vào đã ngửi thấy hương thơm tràn ngập không gian.
Hắn lo người khác nhận ra mùi pheromone của Giản Văn Khê, nên từ sáng đã cố gắng phóng thích nhiều pheromone của mình để át đi, nhưng vẫn không thể hoàn toàn che được mùi hoa hồng - ngọt ngào pha chút hơi tanh nhẹ.
Đó là thứ hương khiến người ta mê mẩn mất cả trí.
Giản Văn Khê đang nằm trên giường, vẫn còn mê man.
Lần đầu bị đánh dấu vĩnh viễn như thế, Giản Văn Khê thực sự không chịu nổi.
Nếu biết trước thế này, hắn đã không cố nhịn lâu đến vậy. Kiêng quá lâu, một lần giải phóng quá lớn.