Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1453
topicHắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1453 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (154) - Hết arc 11
Hòa Ngọc từng chút, từng chút một truyền năng lượng vào cây chổi.
Tuy cây chổi bị sứt mẻ chỉ phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, thế nhưng nó vẫn rất tích cực hấp thụ năng lượng để tăng tốc quá trình phát nổ.
Những người khác nhìn thấy đều ngây người.
Hòa Ngọc không quay đầu lại: "Mọi người xác định không định phòng vệ một chút sao?"
Mọi người: "?"
Chết tiệt, thiếu chút nữa thì quên mất!
Mặc dù hiện tại họ đều rất mạnh, năng lực chiến đấu của bản thân cũng cực cao, nhưng một khi phó bản bị nổ tung, uy lực là không tưởng.
Ngay lập tức, tất cả các trang bị phòng vệ đều được đeo hết lên trên cơ thể.
Trong lúc đó, Trảm Đặc còn hét lên: "Hòa Ngọc, Hòa Thần, cậu nhớ mang theo chúng tôi, phó bản nổ tung không phải là chuyện nhỏ đâu, nó sẽ làm mọi người cũng nổ tung luôn đấy."
Lăng Bất Thần không nói gì, im lặng đứng phía sau Hòa Ngọc.
Mà đến khi cậu ấy đứng im, Trấn Tinh cũng vừa mới đến gần.
Khuôn mặt của hai người không biểu tình gì mà nhìn nhau, lại đồng thời ăn ý dời ánh mắt đi, nhìn thao tác của Hòa Ngọc.
Cây chổi xoay tròn càng lúc càng nhanh, cho đến khi đột ngột...
"Bùm!"
Nó đã phát nổ.
Trong khoảnh khắc, trời đất đổi chỗ, cả thế giới sụp đổ.
Đoàn Vu Thần và những người khác trực tiếp bị vụ nổ làm cho sững sờ, hai mắt đen lại, trong khoảnh khắc đó, thậm chí họ còn không biết họ là ai.
"Ầm ầm!"
Nước biển eo biển Gama càng mãnh liệt hơn, dường như long trời lở đất, cũng giống như nước biển dâng lên trời, mây trắng rơi xuống đất, thế giới sụp đổ, trật tự bị rối loạn, mọi thứ đang bị phá hủy...
Lúc đầu cũng chỉ nhìn thấy cảnh tượng này một lần ở trạm trung gian, không biết nó đang sợ như vậy. Chỉ bây giờ họ ở trong đó, họ mới biết cảm giác rúng động này.
Một đoàn người bám lên người Hòa Ngọc.
Không có cách nào, trong trường hợp này, nếu không bám lấy "Thần" thì họ không thể nào chịu nổi.
Một lỗ đen khổng lồ xuất hiện trước mặt họ, giống hệt lỗ đen mà Eugene đã biến mất...
Hòa Ngọc cười khẩy.
Quả nhiên, ở đây có một con đường có thể rời khỏi phó bản, chỉ là hệ thống đã đóng cửa với họ, chỉ mở ra cho Eugene.
Hòa Ngọc quay đầu lại, vươn tay bắt lấy một mảnh chổi vụn, mảnh vỡ tỏa ra ánh sáng xanh lam. Sau khi bắt được, cậu bỏ nó vào trong ba lô, đồng thời xoay người nói: "Đi thôi, nên đi tìm người rồi."
Đoàn Vu Thần và Trảm Đặc ôm chặt lấy Hòa Ngọc không buông tay, Quỳnh thở hồng hộc: "Hòa Thần, mang chúng tôi đi cùng với."
Họ không thể chịu được bầu không khí khủng khiếp khi thế giới sụp đổ này.
Nhưng Hòa Ngọc lại đột nhiên dừng lại, con ngươi của Nguyên Trạch co lại, cao giọng nói: "Phó bản sắp sụp đổ rồi, Hòa Thần, đi nhanh đi!"
Hòa Ngọc không nhúc nhích, quay đầu nhìn về phía sau.
Cách Đới trầm mặc hồi lâu, lẳng lặng đứng ở nơi đó, không nhúc ích. Gã thấy cậu quay đầu lại, cười với cậu: "Mọi người đi đi, tôi dừng lại ở đây thôi, vĩnh biệt.
P/s: V tưởng lần này lại bỏ bom cả nhà iu không đăng kịp hết arc này trong hôm nay dị mà vẫn kịp nè, tiềm năng con người là vô hạn….ಥ‿ಥ
* Vậy là chặng hành trình này đã sắp tới hồi kết, chỉ còn 1 arc cuối cùng nữa là chúng ta chạm đến kết cục cuối cùng rùi, có chút tiếc nuối ha ( ;´ - `;) hay sốp chậm lại cho nó dài hơn ta, ahihi (¬‿¬)(¬‿¬)(¬‿¬)
* Giỡn hoi giỡn hoi, mấy nay V cũng hơi bận nên ra chương có hơi nhỏ nhọt nhưng mà chương vẫn sẽ được ra đều mỗi ngày và trong tuần này chúng ta sẽ hoàn chính văn (chắc là vậy…)
* Mọi người yên tâm hong có kết thúc nhanh vậy đâu, chúng ta còn tận 12 ngoại truyện cũng rất đáng mong chờ đó nhoa (˘⌣˘) ♡ (˘⌣˘)