Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1452

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1452 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (153) - Số mệnh may mắn

Nghe thấy vậy, Trảm Đặc cũng trở nên lo lắng. 

Có phải Hòa Ngọc nói như vậy lại thành là đang nhắc nhở hệ thống Show sống còn không?

Hòa Ngọc lại cười, một nụ cười rạng rỡ, lông mày cong cong, nhưng khóe miệng lại lạnh như băng, ánh mắt dưới mắt kính sắc bén như dao, nhẹ nhàng nói: "Tôi chưa từng nghĩ tới sẽ mượn sức mạnh của hệ thống, cũng không nghĩ đến việc vào trạm trung gian."

Cậu chậm rãi đưa tay ra, cây chổi bay vào lòng bàn tay cậu.

Cây chổi này đã bị nước biển ăn mòn nặng, gần như sắp gãy vụn, nhưng khi nó nằm trong lòng bàn tay của Hòa Ngọc, nó ngoan ngoãn nằm gọn, còn cẩn thận không để những bộ phận bị ăn mòn của mình chạm vào Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc cụp mắt xuống, dùng ngón tay nhẹ nhàng v**t v* hai chữ Ly Trạm trên cây chổi.

Cậu đã suy nghĩ rất nhiều về phó bản này, cá lớn là phó bản đầu tiên. Trong phó bản đầu tiên, tại sao đôi mắt xanh không thể bỏ một tia ý thức vào trong trang bị của cậu?

Cây chổi này rất có linh tính.

Nó giống như biết lúc này cậu đang suy nghĩ cái gì, cây chổi phất nhẹ, giống như đang chào đón cậu.

Hòa Ngọc hít sâu một hơi, nắm chặt ngón tay, đầu ngón tay có chút trắng bệch, sau đó ngẩng đầu, cầm cây chổi trong tay, ánh mắt kiên định: "Còn nhớ phó bản chỉ lấy 500 trong số 1000 người hay không? Phó bản lấy mạng đổi mạng đó là dùng cách gì để lấy mạng đổi mạng?"

Quỳnh sững người một lúc, rồi cô ta trợn to hai mắt.

Trảm Đặc ở bên cạnh cao giọng nói: "Ý cậu là muốn... Trời ơi!"

Lấy 500 trong số 1000 người, Hòa Ngọc và Thành Chiêu được hưởng "combo huỷ diệt cả đôi" trong phó bản Trò chơi tiền tệ. Seattle và Lăng Bất Thần ở cùng một phó bản, cả hai đều thăng cấp, đồng thời, có một phó bản lấy mạng đổi mạng.

Mà cách để họ lấy mạng đổi mạng là...

Cho nổ một món trang bị, là trang bị do Ly Trạm để lại!

Kết quả là trực tiếp loại cả hai người, dẫn đến việc phó bản cũng bị nổ tung…

Nghĩ đến đây, tất cả mọi người đều hiểu ra Hòa Ngọc muốn làm gì. 

Họ nhìn Hòa Ngọc rồi nhìn cây chổi trong tay cậu, dường như cây chổi cũng biết điều đó, nó nhẹ nhàng xoa xoa lòng bàn tay của Hòa Ngọc như lời tạm biệt, sau đó bay lên, xoay tròn quanh hố đen nơi Eugene biến mất.

Nó lên xuống không ngừng, như thể đang nói...

Nó đã chuẩn bị xong rồi.

Hòa Ngọc mím môi, từ từ giơ tay lên, rót năng lượng vào cây chổi.

Lăng Bất Thần ở đằng sau cậu nhìn tất cả những điều này, cậu ấy đột nhiên có một ý tưởng rất kỳ lạ.

Cây chổi do Ly Trạm chế tạo ra xuất hiện bên cạnh Hòa Ngọc, người dọn dẹp đó đưa nó cho Hòa Ngọc, có phải là đã định trước là có ngày này hay không?

Nhân quả, đâu là nguyên nhân, đâu là kết quả?

— Số mệnh.

Hai từ này trong nháy mắt thoáng qua trong tâm trí Lăng Bất Thần, cậu ấy chậm rãi thở ra một hơi, rồi lại mỉm cười. 

Nếu mọi thứ đều là số mệnh, thì số mệnh đã định sẵn khiến cho cậu gặp được Hòa Ngọc, để họ gặp được Hòa Ngọc.

Quả là một số mệnh rất may mắn.