Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 108
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 108 :Hề Chính chính thức tuyên bố
Nữ trợ lý mím chặt môi, liếc mắt nhìn về phía giường bệnh. Bên cạnh, nữ hộ lý vẫn đang lau nước mắt. Cô ta khẽ ngẩng cằm ra hiệu, người hộ lý lập tức lặng lẽ lui ra.
Cô ta lại một lần nữa nhìn về phía giường bệnh.
Trên giường, Tần Tự Hành đã dán mắt vào màn hình điện thoại suốt hơn mười phút. Vẻ mặt u ám, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tuy Giải tríNgải Mỹ chưa đến mức phá sản, nhưng các cổ đông đều thiệt hại nặng nề, mà Tần Tự Hành lại là một trong những nhân vật chủ chốt đứng sau. Dính líu đến cũng là điều khó tránh.
Thế nhưng cô ta hiểu rõ, điều khiến Tần Tự Hành thật sự để tâm không phải là chuyện cổ phiếu, mà là hai anh em nhà họ Giản.
"Bọn họ đã ra tay trước." Tần Tự Hành lạnh lùng lên tiếng.
Còn chưa kịp nghĩ xem nên lợi dụng chuyện song sinh để công kích, thì bọn họ đã chủ động công khai trước rồi.
Cũng tại gã đã bỏ lỡ thời cơ. Gã bị thương ở nước Y, vừa về nước đã bị cơ quan chức năng triệu tập điều tra. Chưa kịp ổn định, cổ phiếu của Giải trí Ngải Mỹ lại rớt giá thê thảm, khiến tài sản cá nhân sụp đổ. Hết chuyện này tới chuyện khác dồn dập ập đến, gã đâu còn thời gian rảnh để xử lý hai anh em nhà họ Giản.
"Tin mới nhất, đạo diễn chương trình Tinh Nguyệt Chi Chiến đang tích cực thúc đẩy cả hai anh em cùng tham gia đêm công diễn chung kết." Nữ trợ lý báo cáo. "Một vài tài khoản truyền thông trực thuộc đài Giang Hải đã bắt đầu tung tin. Xem chừng là do tổ chương trình cố ý rò rỉ. Không rõ là đang cố tạo hiệu ứng truyền thông, hay thực sự đã quyết định như vậy."
Tần Tự Hành đặt điện thoại xuống, lạnh lùng nói:
"Bọn họ muốn công khai thân phận song sinh. Càng không giấu giếm, lại càng khiến người khác nghĩ họ chẳng có gì phải sợ, như thể đang dùng sự thật để dập tắt mọi nghi ngờ. Chỉ tiếc là, chọn công khai đúng vào lúc này chẳng khác nào tự mình xác nhận điều chúng ta vẫn luôn nghi ngờ - hai người đó từng tráo đổi thân phận."
Nữ trợ lý hỏi:
"Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?"
"Muốn vội vui mừng à? Không dễ vậy đâu." Tần Tự Hành lạnh giọng. "Giải trí Ngải Mỹ đổ sụp như một toà nhà bị đánh bom, biết đâu cũng có liên quan đến hai anh em đó."
"Hai người họ có bản lĩnh lớn đến vậy sao?" Nữ trợ lý tỏ vẻ nghi ngờ. "Thế lực gia tộc của họ đều ở nước Y mà."
"Cô quên Hề Chính rồi à? Hắn ta đâu phải loại người làm ăn đàng hoàng." Tần Tự Hành nói, giọng càng thêm lạnh lẽo. "Chẳng phải ở Hoa Thành vẫn còn tên Chu Đĩnh kia sao?"
Tần Tự Hành trầm ngâm một lát, rồi bảo:
"Cô tìm cách liên hệ với Tống Thanh, bảo ông ta đến gặp tôi. Giờ ông ta cũng bị chơi cho thê thảm như vậy, chắc chắn đang rất muốn tìm ra kẻ đứng sau."
Nữ trợ lý gật đầu:
"Vâng, tôi đi ngay."
Hiện tại chỉ dựa vào điện thoại thì không liên lạc được với Tống Thanh, nên cô ta quyết định đích thân đi một chuyến.
Tần Tự Hành nhắm mắt nằm im một lúc, rồi bỗng cầm điện thoại lên, tìm đến đoạn phát sóng trực tiếp hôm qua có Giản Văn Minh xuất hiện. Gã chưa từng thấy Giản Văn Minh như vậy.
Hoặc đúng hơn mà nói - là Giản Văn Khê.
Vũ đạo của cậu ta giờ đã tiến bộ vượt bậc so với lúc mới tham gia chương trình. Động tác uyển chuyển nhẹ nhàng, vòng eo mềm mại, chân dài, dáng người thon thả đầy gợi cảm. Cổ và khuôn mặt đều hơi ửng đỏ.
Thoạt nhìn có vài phần mê hoặc.
Điều gã muốn xem, chính là khoảnh khắc một người lạnh lùng dần để lộ ra tình và dục.
Tần Tự Hành vừa xem, vừa luồn tay vào trong quần, nét mặt mỗi lúc một u ám hơn.
Càng rơi vào cảnh khốn cùng, lòng gã càng như bị lửa thiêu, vừa hận vừa yêu. Nhưng gã không hề có ý định vướng bận tình cảm với hai anh em đó. Điều gã muốn, là bắt họ về, giày vò cho thỏa hận, biến họ thành món đồ chơi dưới thân mình.
Muốn cưỡng đoạt, muốn hành hạ, muốn trong tiếng r*n r* và van xin của họ, nhặt lại từng chút tự tôn đã mất.
_____
Giản Văn Minh giật mình tỉnh dậy giữa cơn mộng mị.
Vừa mở mắt ra, người đầu tiên đập vào mắt là Hề Chính, cằm hắn lún phún râu xanh.
Giản Văn Minh để ý thấy Hề Chính đúng là mọc lông rậm thật - không chỉ trên người, mà râu cũng rất dày. Mới chỉ một đêm không cạo, đã hiện ra lớp râu xanh nhạt, thoạt nhìn có chút dã tính.
Giản Văn Minh khẽ cử động một chút, liền nhận ra bụng mình đang bị ép sát.
Cậu giật mình, Hề Chính cũng vừa mở mắt.
Vừa mở mắt ra, hắn liền nới lỏng vòng tay, với lấy điện thoại ở đầu giường để xem giờ.
Giản Văn Minh nhân cơ hội ngồi dậy, xuống giường kéo rèm, tiện tay mở hé cửa sổ.
"Tuyết rơi rồi!" Cậu vui mừng reo lên.
Tuyết không rơi nhiều, nhưng bầu trời xám xịt đến mức khiến người ta khó chịu.
Hề Chính cũng ngồi dậy, nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi ngáp dài một cái.
Hiếm khi thấy hắn trông mệt mỏi như thế này, cả người bớt đi vài phần sắc sảo, trông có vẻ dịu dàng hơn hẳn. Giản Văn Minh nói:
"Đã mười giờ rồi, sao anh còn mệt dữ vậy?"
"Tôi tới gần bốn giờ sáng mới ngủ được." Hề Chính đáp.
Ngủ cùng Giản Văn Minh đúng là một dạng tra tấn. Trong lòng hắn thì khao khát muốn tiến thêm một bước, nhưng lại nghĩ nên để Giản Văn Minh có thời gian chấp nhận. Mới chỉ l**m một chút thôi đã khiến thế giới quan của người kia như muốn sụp đổ. Nếu làm thêm điều gì nữa, e rằng em ấy sẽ bỏ chạy thật.
Nhưng bảo một người đàn ông đang yêu, ôm người mình thích trong lòng mà không được làm gì thì... ai chịu nổi?
Cả đêm hắn phải dằn xuống, đến sáng mới chợp mắt được một chút.
Giản Văn Minh đi rửa mặt, vừa đánh răng vừa nghĩ đến kế hoạch hôm qua.
Cậu muốn học theo anh mình, phải nắm quyền chủ động trong tay.
Làm sao để một Alpha mạnh như Chu Đĩnh hay Hề Chính trở nên ngoan ngoãn nghe lời, nhìn sắc mặt mình mà sống?
Tình yêu.
Trên đời này, tình yêu chính là thứ dễ khiến con người trở nên thấp hèn nhất.
Nhìn vào gương, ánh đèn chiếu xuống khiến gương mặt cậu bừng sáng, đôi mắt dường như còn long lanh hơn mọi khi.
Chẳng bao lâu sau, Hề Chính cũng bước vào, vừa lau mặt vừa hỏi:
"Hôm nay anh có kế hoạch gì không?"
Hề Chính lắc đầu:
"Không có."
"Vậy tôi dẫn anh đi dạo một vòng nhé?"
"Được." Hề Chính đáp.
Sau bữa sáng, Giản Văn Minh liền đưa Hề Chính đi dạo quanh Hoa Thành.
Cậu đã sống ở thành phố này hai năm, những nơi nổi tiếng và thú vị hầu như đều biết cả.
Đầu tiên, cậu dẫn Hề Chính tới Kim Viên.
Kim Viên nằm ở vùng ngoại ô Hoa Thành, bên bờ sông Long Thủy, được xem là một trong những địa danh cổ kính nổi tiếng của thành phố. Đây từng là nơi ở của danh sĩ Kim Nhạn Nô, bên cạnh là một ngôi cổ tự nghìn năm tuổi. Từ cổ tự đi về phía đông sẽ gặp một rừng mai rộng hàng ngàn mẫu và phim trường Lang Đà Sơn.
Nơi này giống như một chuỗi điểm du lịch nối liền nhau thành hình dáng một con rồng.
Sở dĩ chọn đến Kim Viên, là bởi vì sắp tới anh cậu sẽ thủ vai Kim Nhạn Nô, còn bản thân cậu thì rất hứng thú với nhân vật này.
Sau khi tham quan Kim Viên và ngôi chùa, họ tiếp tục leo núi Lang Đà. Khi xuống núi thì đã hơn hai giờ chiều.
Họ quyết định ăn trưa luôn tại một quán nhỏ dưới chân núi.
Còn chưa ăn xong, cả hai đã phát hiện có người đang lén chụp ảnh.
Là một cặp đôi ngồi ở bàn bên cạnh.
Giản Văn Minh theo phản xạ hơi nghiêng mặt đi, dùng tay che nửa khuôn mặt.
Hề Chính liếc sang, rồi nói:
"Cứ tự nhiên, có gì phải ngại."
Nghe vậy, Giản Văn Minh liền bỏ tay xuống, quay đầu nhìn thẳng về phía cặp đôi kia.
Lúc này, cậu đang là Giản Văn Khê.
Chỉ mới liếc sang, cô gái đang lén chụp đã đỏ mặt, trông có phần lúng túng.
Thực ra, không chỉ có cặp đôi đó chú ý đến họ, mà ngay cả ông chủ quán cũng len lén quan sát từ nãy đến giờ.
Có vẻ đã nhận ra cậu.
Nam sinh trong cặp liền bước tới, hơi cúi người, ngượng ngùng hỏi:
"Xin chào, bạn gái em muốn chụp hình chung với anh, được không ạ?"
Giản Văn Minh nhìn người Alpha ấy, rồi hỏi:
"Vậy các em biết anh là ai sao?"
"Giản Văn Minh." Cậu trai đáp. "Bạn gái em là fan của anh."
Giản Văn Minh cười nói:
"Anh không phải Giản Văn Minh, anh là anh trai cậu ấy. Giản Văn Minh là em trai anh."
Đối phương quả nhiên khựng lại một chút:
"Thật sao..."
Cậu trai lộ vẻ hơi bối rối, chắp tay chào bọn họ một cái rồi quay lại bàn, thì thầm với bạn gái vài câu. Không ngờ cô bạn gái lại càng kích động hơn, tay cầm chặt điện thoại, ánh mắt phấn khích nhìn về phía họ.
Chỉ một lát sau, cậu trai kia lại chạy tới, ngượng ngùng cười nói:
"Bạn gái em bảo... dù sao thì cô ấy vẫn rất muốn chụp ảnh chung với anh, được không ạ?"
Giản Văn Minh liếc nhìn cô gái kia, rồi gật đầu.
Cậu trai liền vẫy tay ra hiệu, cô gái lập tức hớn hở chạy tới.
Giản Văn Minh mỉm cười hỏi:
"Em là fan em trai anh à?"
Cô gái gật đầu liên tục như gà mổ thóc:
"Em là fan Giản ạ! Nhưng em cũng biết anh nữa!"
Nói xong liền đưa điện thoại cho bạn trai, còn mình thì ngoan ngoãn đứng cạnh Giản Văn Minh.
Chụp xong ảnh, cô gái vẫn còn phấn khích, nói:
"Hai người nhìn thật sự giống nhau như đúc!"
Cặp đôi vừa rời đi, ông chủ quán cũng cầm điện thoại tiến lại gần.
Ban đầu ông không nhận ra Giản Văn Minh vì cậu ấy đeo khẩu trang. Nhưng lúc mang đồ ăn lên, cậu ấy tháo khẩu trang ra, ông mới thấy mặt quen quen.
Nhân lúc đôi tình nhân kia tới gần, ông liền chụp lén một tấm rồi gửi vào nhóm gia đình. Cháu gái ông lập tức gào lên trong nhóm:
"Đó là Giản Văn Minh! Ngôi sao lớn đó! Mau xin chụp ảnh chung! Quán mình sắp nổi tiếng rồi!"
Ông vội vàng tra trên mạng, mới biết hóa ra đúng là ngôi sao lớn, ông đã từng thấy trên TV.
Đúng là ngôi sao lớn thật!
Ông quyết định sẽ in tấm hình chụp chung thật to, phóng đại lên rồi treo ngay ở vị trí bắt mắt nhất trong quán ăn nhỏ này.
Cơm nước xong, vừa rời khỏi quán, Hề Chính liền hỏi:
"Thế nào, lại được làm ngôi sao một ngày, cảm giác ra sao?"
"Cũng tạm được." Giản Văn Minh đáp. "Trước kia tôi đâu có nổi như bây giờ."
Hồi đó cậu chỉ nổi trong một nhóm fan nhỏ, thuộc dạng nghệ sĩ tuyến mười tám. Nói chung người ngoài đường nhận ra cũng chẳng nhiều.
"Vậy hôm nay coi như em được ôn lại cảm giác làm minh tinh một trận rồi." Hề Chính cười nói. "Phía trước là gì thế?"
"Phố bên này toàn bán đồ cổ." Giản Văn Minh trả lời.
"Vậy cùng đi dạo một vòng đi. Em thử không đeo khẩu trang xem sao, dù gì cũng có tôi đi cùng. Có ai nhận ra thì cũng chẳng sao."
Giản Văn Minh nhướng mày, liền tháo khẩu trang xuống.
Trong lòng cậu hơi háo hức, cảm giác k*ch th*ch đến lạ.
Mà cậu lại rất thích cảm giác đó.
Danh tiếng hiện tại của anh cậu đúng là không đùa được. Mỗi lần bước vào một cửa hàng, gần như luôn có khách hoặc chủ tiệm nhận ra. Mới đi được nửa phố, đã có mấy chục người bắt đầu lén chụp hình.
Giản Văn Minh vẫn rất bình tĩnh, không né tránh, ngược lại còn cư xử tự nhiên, thân thiện chào hỏi mọi người, rồi bảo mình là anh trai của Giản Văn Minh. Nhưng cậu và anh trai quá giống nhau, nên có người tin, có người vẫn nửa tin nửa ngờ.
Tới khi sắp rời đi, người kéo đến vây quanh càng lúc càng đông, thậm chí có người từ tận Kim Viên chạy sang chỉ để nhìn tận mặt cậu.
"Muốn khiến họ thật sự tin em là Giản Văn Khê không?" Hề Chính đột nhiên hỏi.
Giản Văn Minh quay sang nhìn, Hề Chính liền nắm lấy tay cậu.
Hắn không nhìn cậu, chỉ nắm tay kéo đi tiếp. Giản Văn Minh bị kéo đi mấy bước, tim lập tức đập loạn.
Cậu thật không ngờ, lần đầu tiên hai người nắm tay nhau lại là trong hoàn cảnh như thế này. Giữa ban ngày ban mặt, trước ánh mắt bao người, giữa lúc cả đám đang thi nhau chụp ảnh.
Hai tai cậu đỏ bừng.
Cậu bước nhanh vài bước, đuổi kịp sải chân của Hề Chính.
Thông tin hai người họ xuất hiện cùng nhau tại khu du lịch nhanh chóng lan truyền trên mạng.
[Trời ơi, cuối cùng anh trai của Giản Văn Minh cũng lộ mặt rồi!]
[Tôi vừa xem video người đi đường quay lại, trời đất ơi, giống đến phát hoảng!]
[Ai có link video không, gửi tôi với!]
[Ở đây nè, mau xem đi, không thể gọi là giống, phải nói là y đúc!]
Mở video ra, là một đoạn clip quay hơi rung, đám đông vây quanh, giữa đó là hai người đàn ông đẹp trai nổi bật như hạc giữa bầy gà. Một người có khuôn mặt giống hệt Giản Văn Minh, vóc dáng cao ráo, vai rộng eo thon, chân dài da trắng, đi giữa phố mà như không thuộc về thế giới này. Cậu ấy vừa vẫy tay chào mọi người thì bị người đàn ông cao lớn bên cạnh kéo tay lại.
[Trời ơi, đây là anh trai và... anh rể thật sao?]
[Hai người hợp nhau dễ sợ luôn, trời ạ! Đây chắc không phải đang quay phim đâu nhỉ?]
[Anh rể ngầu quá, nắm tay giữa chốn đông người mà nắm chặt tới mức tưởng muốn bẻ tay người ta luôn!]
[Alpha với Omega đúng là khác biệt. Giản Văn Minh đang yêu với Chu Đĩnh, nhưng khí chất vẫn lạnh lùng. Còn ông anh thì đúng kiểu Omega dịu dàng, sống tình cảm, nhìn là biết người chu đáo.]
[Người ta đâu phải bạn trai nữa, là chồng chính thức rồi đó!]
[Hai người này mà cùng bước vào giới giải trí thì chắc chắn nổi như cồn! Tiếc là ông anh lấy chồng sớm quá... Không tính chuyện hợp tác với Giản Văn Minh một lần à?]
[Cố Vân Tương chắc phải nhường lại danh hiệu Omega đẹp nhất giới giải trí mất thôi!]
[Xin lỗi nha, anh trai Giản Văn Minh là người nhà gia thế đàng hoàng đấy, học hành tử tế, đầu óc thông minh, sống kín đáo, sạch sẽ. Đừng mong mấy loại nổi tiếng nhờ tai tiếng trong giới đụng tới.]
[Cứ mỗi lần Giản Văn Minh leo hot search là lại có fan của Vân nhảy ra làm ầm ĩ, phiền chết được.]
[Anh trai này có định vào giới giải trí không vậy? Gần đây thấy đồn ghê lắm. Hôm nay chắc lại lên hot search cho coi.]
[Nói thật là, tôi cũng muốn thấy ảnh xuất hiện trong showbiz lắm.]
[Tôi cũng vậy! Hai anh em đẹp trai giống nhau thế này! Nghĩ tới đã thấy vui rồi!]
Trên mạng thì càng lúc càng náo nhiệt, còn người trong cuộc thì vừa mới thoát khỏi đám đông vây quanh.
Giản Văn Minh và Hề Chính ngồi một chiếc xe ba bánh, trở về khu Kim Viên phía bên kia. Nhưng Hề Chính không đi thẳng tới bãi đậu xe, mà kéo tay cậu men theo con đường nhỏ dẫn lên núi.
Giản Văn Minh vẫn còn trong cơn phấn khích, vừa đi vừa cười:
"Bây giờ chắc cả mạng xã hội đều biết tôi lộ mặt rồi."
Cậu cảm thấy như vậy là vừa vặn. Công ty Giải trí Ngải Mỹ không cho anh cậu lên hot search, bắt phải giữ hình tượng khiêm tốn, anh cậu thì không tiện trái lệnh công ty, nhưng cậu thì khác. Chẳng lẽ Giải trí Ngải Mỹ lại có quyền quản luôn cả người thân của nghệ sĩ?
Huống hồ chuyện bị chụp lén khi đi dạo ở khu du lịch như hôm nay, nhìn kiểu gì cũng không giống đang cố tình tạo chú ý, ngược lại còn là một cách quảng bá tuyệt vời.
Con đường núi này là một lối mòn hẹp, dọc đường gần như không có người. Lúc này Giản Văn Minh mới hoàn hồn, liền hỏi:
"Anh định đi đâu vậy?"
Hề Chính vẫn nắm tay cậu:
"Đi lên phía trước."
"Phía trước là đâu chứ?" Cậu hỏi tiếp.
Hề Chính không trả lời. Lòng bàn tay đang nắm lấy tay cậu đã bắt đầu toát mồ hôi.
Giản Văn Minh liếc xuống nhìn bàn tay ấy, tim lại đập mạnh hơn. Nhưng lần này cậu không rút tay ra, cứ để mặc Hề Chính kéo mình đi tiếp.
Hai người đại khái đi khoảng mười phút, đến một khu rừng rậm rạp. Xung quanh trở nên yên tĩnh hẳn. Tuyết từ sáng sớm đã tan, mặt đất đầy bùn, giày cả hai đều lấm lem.
Hề Chính dừng lại, buông tay cậu ra.
Giản Văn Minh mặt đỏ bừng, hơi thở có phần gấp gáp, ngẩng đầu nhìn về phía Hề Chính.
Chẳng lẽ... Hề Chính định làm chuyện ấy ngay tại đây sao?
Nghĩ tới đây, cậu liền liếc quanh bốn phía, mặt càng đỏ hơn.
Thân thể cậu... lại bắt đầu cảm thấy k*ch th*ch.
Hề Chính bỗng nói:
"Đoạn video hôm nay, chắc chắn anh em sẽ sớm thấy thôi."
Câu này vừa thốt ra như dội cho cậu một gáo nước lạnh.
Đúng rồi! Cậu quên mất chuyện này!
Giả làm anh trai là một chuyện, nhưng công khai nắm tay Hề Chính lại là chuyện khác hoàn toàn. Nếu anh cậu thấy được cảnh đó... Không biết sẽ nghĩ thế nào.
"Nếu anh em có hỏi, em cứ nói là chúng ta đang diễn kịch cho người ngoài xem. Là tôi chủ động nắm tay em." Hề Chính nói thêm.
Giản Văn Minh liền quay sang nhìn hắn.
Hề Chính cũng bắt đầu toát mồ hôi. Không khí ẩm ướt trong rừng khiến tóc hắn cũng hơi ướt theo.
"Tôi biết em và anh trai em thân thiết nhất, nhưng đôi khi, đối với người gần gũi nhất, chúng ta cũng cần dùng một chút thủ đoạn - thủ đoạn thiện ý thôi, hiểu chưa?"
Giản Văn Minh ngơ ngác nhìn Hề Chính.
Hề Chính vươn tay, khẽ nhéo tai cậu một cái:
"Hiểu ý tôi không?"
Giản Văn Minh hỏi:
"Thủ đoạn gì cơ chứ?"
Hề Chính mỉm cười:
"Thôi khỏi cần nghĩ, em cứ nghe tôi là được."
Thủ đoạn của Hề Chính vốn chẳng có gì sâu xa, mà không có chiêu trò gì thì lại chẳng giống hắn chút nào.
Giản Văn Minh bỗng cảm thấy, từ khi hai người quyết định cùng nhau đến Hoa Thành, Hề Chính đã bắt đầu âm thầm toan tính điều gì đó rồi.
Tên hồ ly này, không chỉ giúp cậu và anh trai cậu, mà còn đang âm thầm tính đường cho chính mình.
Giản Văn Minh khẽ thở dài:
"Sao anh lại ranh ma như vậy, đến cả anh tôi cũng không tha."
Hề Chính nói:
"Chẳng phải cũng vì em sao? Tôi thì có thể cả đời không nhìn mặt anh trai em, còn em thì chịu nổi không?"
Giản Văn Minh không trả lời.
"Đến nước này rồi, chúng ta cũng nên nghĩ đến chuyện tương lai. Cửa đầu tiên phải vượt qua, chính là cửa ải anh trai em." Hề Chính nói tiếp.
Tim Giản Văn Minh lại đập thình thịch.
Tương lai.
Tương lai của cậu và Hề Chính.
Mối quan hệ giữa cậu và Hề Chính, vào khoảnh khắc này, bỗng trở nên rõ ràng. Không còn là điều mà cậu có thể giả vờ không thấy nữa.
Cậu đút tay vào túi quần, ra vẻ lạnh lùng, dùng chân đá đá mấy chiếc lá khô dưới đất.
"Tôi tuy hay ép buộc em." Hề Chính nói. "Nhưng tôi thật lòng với em. Còn em, có thật lòng với tôi không?"
Dù đã từng làm không ít chuyện thân mật, nhưng khi phải thật sự đối mặt với mối quan hệ này, Giản Văn Minh vẫn thấy bối rối và căng thẳng. Tai cậu đỏ bừng, không nói được lời nào.
Giọt sương sớm từ tán cây nhỏ xuống, rơi đúng lên vành tai cậu, lướt qua gò má đang đỏ bừng.
Hề Chính bất chợt tiến lên hai bước, vòng tay ôm lấy eo cậu.
Giản Văn Minh vẫn để tay trong túi, nhưng đầu lại ngẩng lên, nhìn thẳng vào Hề Chính.
Hề Chính nhẹ nhàng đưa tay lên, chạm vào má cậu.
Cậu hiểu rồi. Hề Chính kéo cậu lên núi, đúng là để làm chuyện đó.
Nhưng lần này, cậu không chống cự, để mặc cho Hề Chính ôm lấy.
"Anh... anh định làm ngoài trời à?" Cậu nhất thời đầu óc trống rỗng, lỡ miệng hỏi ra.
Hề Chính bật cười, không phủ nhận, cũng không xác nhận.
Có lẽ trong mắt Hề Chính, tình yêu và h*m m**n vốn chẳng rạch ròi. Khi hai người yêu nhau, giữa núi rừng vắng vẻ, bản năng sẽ thôi thúc họ gần gũi nhau hơn.
Chưa chắc phải làm đến cùng, ôm nhau, hôn nhau thôi cũng đã đủ rồi.
"Nói đi, em yêu tôi." Hề Chính ôm lấy eo cậu, giọng có phần bá đạo, ánh mắt lại sắc lạnh.
Giản Văn Minh mím môi, không trả lời.
"Nói." Hề Chính nhắc lại lần nữa.
Giản Văn Minh liếc hắn một cái.
Thực ra cũng muốn nói lắm, cậu thật sự thích Hề Chính mà. Nhưng lại không thốt nên lời.
Cậu không ngờ rằng khi yêu lại thẹn thùng đến vậy.
Ngày thường cậu ngang tàng là thế...
Có lẽ vì giữa hai người từng xảy ra nhiều chuyện, nên giờ cậu mới ra nông nỗi này.
Thấy cậu im lặng, Hề Chính cũng không ép, chỉ khẽ nói:
"Giản Văn Minh, tôi yêu em. Tôi muốn ở bên em."
Giản Văn Minh nghĩ, cái cảnh bị kéo lên núi vắng để nghe tỏ tình kiểu này, chắc cả đời cậu cũng không quên nổi. Quá sức đặc biệt, quá khác người thường.
Đây là lần đầu tiên cậu nghe Hề Chính nghiêm túc nói lời yêu.
Giọng của Hề Chính có chút nôn nóng, xen vào đó là sự dè dặt, và ẩn sau là hơi thở của d*c v*ng thoảng qua giữa núi rừng.
"...Rồi." Cậu khẽ đáp.
"...Biết rồi." Cậu lại mím môi.
Ba phần lạnh lùng, ba phần ngầu ngầu, bốn phần còn lại toàn là ngọt ngào.
Hề Chính cười khẽ, liếc nhìn xung quanh một vòng rồi nói:
"Đúng là chỗ này hợp để làm ngoài trời thật."
Chưa để Giản Văn Minh kịp phản ứng, hắn đã nói tiếp:
"Để sau đi, sau này có dịp thì thử. Giờ tôi chỉ muốn hôn em cho đàng hoàng thôi."
Khác hẳn vẻ lưu manh bá đạo thường ngày, hôm nay Hề Chính phá lệ dịu dàng, cái kiểu dịu dàng của một kẻ thật lòng yêu người khác. Nhẹ nhàng hôn cậu một cái, nhìn chăm chú vào gương mặt cậu, rồi lại hôn thêm cái nữa.
Giản Văn Minh không quen với dáng vẻ này của Hề Chính. Khi Hề Chính dữ dằn, cậu còn biết cách đối phó, biết cách phản đòn. Nhưng khi hắn dịu dàng như thế này... cậu lại chẳng thể kháng cự được.
Cái gọi là tính hoang dã gì đó, dường như đã tan biến. Cậu đã thay đổi.
Lưỡi của Hề Chính luồn vào, mang theo cả tình yêu, tràn vào lòng cậu.
Tình yêu khiến người ta dịu dàng.
Cậu dịu dàng hơn. Hề Chính cũng vậy.