Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 107
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 107 :Muốn em yêu anh nhiều hơn
Giản Văn Khê quấn áo khoác, đi thẳng về phòng mình. Trên đường đi, anh kéo cổ áo lên ngửi thử, nhưng chẳng ngửi thấy mùi gì cả.
Chẳng lẽ kỳ ph*t t*nh lại đến nữa rồi?
Bảo sao lại cảm thấy nóng bức như vậy.
Vừa mới đến khu ký túc xá ngôi sao, Giản Văn Khê tình cờ gặp Trần Duệ.
Trần Duệ mấy ngày nay ăn ngủ đều ở đây, gần như không rời khỏi.
Trên người ông bốc hỏa, khóe miệng nứt toạc ra, sưng đỏ cả một mảng.
"Đạo diễn Trần." Giản Văn Khê chào hỏi.
Trần Duệ gật đầu, nói: "Vừa nãy có chút sự cố trong lúc phát sóng trực tiếp, tôi nghĩ vẫn nên tự mình đến giải thích với cậu."
"Bọn họ đã nói với tôi rồi." Giản Văn Khê đáp. "Tôi hiểu mà, cũng không giận."
"Vậy thì tốt." Trần Duệ thở phào.
"Đạo diễn bị bốc hỏa à?"
Trần Duệ chà chà khóe miệng, nói: "Không bốc hỏa mới lạ! Nếu tới vòng tiếp theo mà các cậu còn xin nghỉ, chắc tôi sẽ bốc cháy luôn mất."
Giản Văn Khê cười, nói: "Tôi sẽ không đâu. Chỉ không biết bên Cố Vân Tương tính toán thế nào."
"Cố Vân Tương nói cậu ấy sẽ không bỏ giữa chừng, sẽ theo đến cùng."
Thật ra chuyện này cũng hơi ngoài dự đoán. Bởi tình hình phát triển đến hiện giờ, với mức độ phổ biến của Cố Vân Tương trong lòng khán giả, vào được vòng chung kết đã khó, tham gia chẳng khác nào làm nền cho Giản Văn Minh.
Giản Văn Khê càng lúc càng không đoán nổi Cố Vân Tương đang nghĩ gì.
Nếu gọi là quy phục, thì đúng là quy phục triệt để rồi.
Anh gật gật đầu, Trần Duệ nhìn anh, nói: "Cậu cũng phải cố gắng đó. Còn hai tập cuối cùng, không được phép bỏ cuộc giữa chừng."
Giản Văn Khê gật đầu: "Đạo diễn yên tâm, cho dù tôi có rời khỏi giới giải trí, cũng sẽ đợi đến sau khi Tinh Nguyệt Chiến kết thúc, dâng cho ông và toàn bộ khán giả một bài thi vừa lòng."
Trần Duệ hơi sững người, cảm thấy câu này cứ như đang nói muốn rời khỏi giới giải trí vậy.
Nhưng nghĩ lại thì cảm thấy quá hoang đường.
Giản Văn Minh làm sao có thể rời khỏi giới được? Bây giờ cậu ta đang nổi như cồn, cho dù Giải trí Ngải Mỹ gặp phải scandal lớn như vậy cũng không hề ảnh hưởng tới cậu ta.
Giản Văn Minh không có lý do gì để rời đi.
Trần Duệ chỉ cười cười, nói: "Tôi nghe người ta đồn rằng cậu còn có một người anh em song sinh, dạo gần đây cũng tới Hoa Thành?"
Giản Văn Khê cười gật đầu.
"Cậu ấy có chịu lên chương trình của chúng ta lộ mặt không?" Trần Duệ cười hỏi. "Đêm chung kết tổ chương trình sẽ mời gia đình các thí sinh đến cổ vũ, ghi lại khoảnh khắc vinh quang."
Thật ra đây là lòng riêng của Trần Duệ.
Nếu anh trai song sinh của Giản Văn Minh có thể xuất hiện, vậy độ chú ý sẽ cao hơn bất kỳ ngôi sao nổi tiếng nào mà bọn họ mời được.
Đó là hiệu ứng ngôi sao của anh em song sinh hot nhất hiện tại.
Giản Văn Khê sững người.
Muốn mời em trai anh cùng lên Tinh Nguyệt Chi Chiến sao?
Trong đầu anh hiện ra hình ảnh mình và em trai cùng xuất hiện dưới ánh đèn flash, trong lòng bất giác có chút hưng phấn.
Anh đã nhân danh em trai mà tận hưởng ánh hào quang này rất lâu rồi, vào đêm chung kết cuối cùng, trước khi rời khỏi giới giải trí, dường như cũng nên chia sẻ một nửa ánh hào quang ấy cho em trai.
Thế nên anh gật đầu, nói: "Tôi sẽ hỏi ý kiến của em ấy, nhưng tôi sẽ cân nhắc đề nghị của đạo diễn."
Trần Duệ nở nụ cười, vừa cười vừa hít hà một hơi vì đau, nhưng vẫn không nhịn được nói: "Vậy thì tốt quá, nếu cần thiết, tôi cũng có thể gặp mặt bàn bạc với em trai cậu, hoặc sắp xếp hẹn riêng cũng được."
Giản Văn Khê cười gật đầu, nói: "Vậy tôi về trước đây, ông cũng nghỉ sớm đi."
"Đi đi đi." Trần Duệ vội vàng xua tay.
Chu Đĩnh vừa mới tắm xong, đang mặc áo lông. Thấy Giản Văn Khê trở về, hắn lại cởi áo ra, nói: "Sao lâu vậy, anh còn định ra ngoài tìm em."
"Nói chuyện với bọn họ, còn tham gia một chút phát sóng trực tiếp."
Chu Đĩnh lại treo áo khoác lên, nhìn anh hỏi: "Sao mà người đầm đìa mồ hôi vậy?"
Giản Văn Khê "ừm" một tiếng, nói: "Em đi tắm cái đã."
Vào phòng tắm, Giản Văn Khê cởi áo, phát hiện ngực mình đỏ bừng một mảng, làn da nóng ran, trong cơ thể lại dâng trào cảm giác xao động càng lúc càng mạnh.
Không biết hôm nay anh bị làm sao nữa.
Xem ra, kỳ thật anh đã đến lúc không thể không đánh dấu rồi. Anh cảm thấy bản thân sắp không kiềm chế nổi.
Nghĩ tới lời mời của Trần Duệ, lần sau gặp mặt, anh muốn bàn bạc chuyện này với Giản Văn Minh, chủ yếu phải xem em trai anh có nguyện ý hay không.
____
Giản Văn Minh lúc này cũng đang tắm, đã kỳ cọ rất lâu.
Cậu cảm thấy toàn thân đều là nước miếng.
Cậu cúi đầu nhìn xuống mắt cá chân chân mình, phát hiện chúng đều bị cọ đỏ hết.
Lúc đó cậu giãy giụa dữ dội, bị Hề Chính đè xuống.
Bao nhiêu năm rồi cậu chưa từng bị kéo thẳng chân ra như thế, Hề Chính lúc ấy trực tiếp một tay bẻ lấy một chân cậu, gần như buộc cậu phải tạo thành một dáng chữ nhất.
(Chỗ này mấy ní tự tưởng tượng tư thế nhé. Chứ tui là tui tưởng tượng ra 7749 tư thế r😳)
Đau, chân đau.
Eo cũng đau, tư thế đó quá mệt mỏi cho thắt lưng.
Nhưng những cái đau ấy chẳng là gì, điều khiến cậu chấn động nhất, hoặc nói là điều khiến cậu không thể chấp nhận nhất, chính là cảm giác từ đầu lưỡi kia, cùng với nỗi xấu hổ trào lên từ trong lòng.
Một người đàn ông bình thường, bị l**m vào chỗ đó, sao có thể không cảm thấy xấu hổ cho được.
Đến giờ nhớ lại, cậu vẫn còn run rẩy vì thẹn. Vừa kh*** c*m vừa kỳ dị, khiến từng sợi lông trên người như dựng đứng cả lên.
b**n th**.
Hề Chính thật sự quá b**n th**.
Hắn sao lại thích cái trò đó cơ chứ.
Giản Văn Minh vội vàng kỳ cọ thêm mấy lần.
À mà khoan, sao cậu lại phải cố tình kỳ cọ chỗ đó kỹ như thế?
Tắm xong, cậu bước ra khỏi phòng tắm, thấy Hề Chính đang nằm dài trên sô pha gọi điện thoại.
Một bộ dạng ăn no uống đủ, thảnh thơi vô cùng.
Giản Văn Minh không thèm để ý, trực tiếp trở về phòng mình, thuận tiện khóa cửa phòng từ bên trong.
Cậu nghĩ rồi, cho dù Hề Chính có đạp cửa xông vào, hôm nay cậu cũng tuyệt đối không mở.
Nhưng mà, khi chỉ còn lại một mình trong phòng, cậu lại chẳng làm được gì, không có tâm trạng chơi game hay xem tivi, cả người cứ choáng váng, mơ hồ, lạc lõng.
Cậu trở mình, xoa xoa thắt lưng, cảm thấy mặt vẫn còn nóng bừng.
Thực ra, vẫn cảm thấy rất sảng khoái.
Mặc kệ có chút dơ bẩn, nhưng đâu phải là cậu.
Cảm giác sảng khoái là thật.
Nghĩ vậy, cậu cũng không còn thấy xấu hổ nữa.
Đây là bản năng vui sướng của cơ thể, chẳng liên quan gì đến tinh thần của cậu, cũng không nằm trong sự kiểm soát của cậu.
Nghĩ thông suốt rồi, Giản Văn Minh liền cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều. Cậu cầm điện thoại lên, lướt xem Weibo của anh mình, thấy dưới bài đăng toàn là lời khen ngợi nhan sắc anh em bọn họ.
Tình hình này còn tốt hơn dự đoán của cậu rất nhiều.
Diễn biến sự việc thuận lợi vượt xa tưởng tượng ban đầu của hai anh em.
Cậu còn nhớ rõ lần đầu tiên anh cậu đề cập đến kế hoạch thay cậu tiến vào giới giải trí, lúc đó cậu cảm thấy chuyện này vừa hoang đường vừa gian nan, tưởng rằng phải mất nhiều năm mới có thể thực hiện được.
Không ngờ, mọi chuyện lại suôn sẻ đến vậy.
Cậu lại tìm xem tin tức về Giải trí Ngải Mỹ, nhìn thấy Tống Thanh và đám người kia đang bị điều tra, trong lòng chỉ thấy vô cùng sảng khoái. Đặc biệt là vụ của Lý Nhung, hình như đã sắp được đem ra xét xử rồi.
Bỗng nhiên, cửa phòng "cốc cốc" vang lên hai tiếng.
Giản Văn Minh giật mình ngồi bật dậy, trầm mặc không nói gì. Hề Chính lại gõ cửa hai tiếng, lần này mạnh tay hơn lần đầu rất nhiều.
"Anh làm gì vậy?" Giản Văn Minh hỏi.
"Mở cửa." Hề Chính đáp.
"Tôi ngủ rồi, có chuyện gì để mai nói."
Giản Văn Minh vừa đáp vừa nhẹ nhàng tụt xuống giường, dựa sát vào phía sau cánh cửa.
Hề Chính thử vặn tay nắm cửa, không vặn được, liền "cốc cốc cốc" gõ thêm mấy cái.
Hơn nữa, còn rất mạnh tay, nghe như kiểu bạo hành gia đình, có chút đáng sợ.
"Anh làm cái gì vậy?" Giản Văn Minh lớn tiếng quát.
"Mở cửa ra, tôi muốn vào ngủ."
"Anh về phòng mình mà ngủ!" Giản Văn Minh nói."Đừng có được đà lấn tới."
"Vậy thì em tự suy nghĩ cho kỹ." Hề Chính đáp.
Ý gì đây, định uy h**p cậu sao?
Giản Văn Minh hỏi lại: "Tôi phải suy nghĩ cái gì?"
"Nếu có bản lĩnh, thì em cứ trốn mãi trong phòng này đi, đừng bao giờ bước ra ngoài nữa. Bằng không, tôi khuyên em nên ngoan ngoãn mở cửa ngay bây giờ thì hơn. Mở ra, tôi chỉ vào ngủ thôi, không làm gì cả. Còn nếu em không mở, ngày mai để tôi bắt được, thì khó mà nói đấy."
"Anh đang uy h**p tôi?" Giản Văn Minh cười lạnh. "Ông đây mà sợ anh uy h**p, thì đã chẳng phải là Giản Văn Minh! Anh tưởng hôm nay anh làm được chuyện đó là vì tôi sợ anh chắc? Nằm mơ! Là ông đây cũng muốn sướng, không phải anh chơi ông đây, mà là ông đây chơi anh! Đây là Hoa Thành, anh trai tôi còn ở ngay đây, anh dám động tay động chân với tôi, tôi lập tức méc anh tôi! Để xem một tên chồng trước như anh, cưỡng ép em trai anh ấy, có còn cửa giải thích không! Không lột da anh, chúng tôi không phải anh em!"
Cậu càng nói càng thấy có lý, tự dưng khí thế cũng bốc lên.
Sợ Hề Chính cái gì? Hề Chính có cái gì đáng sợ?
Bây giờ thời đại nào rồi, Alpha mà cưỡng ép Alpha, chỉ cần có chứng cứ là có thể tố cáo ngay!
Nghĩ vậy, Giản Văn Minh không hề do dự, trực tiếp mở cửa.
Vừa mở ra, liền thấy Hề Chính đang cười hì hì nhìn cậu.
"Anh cười cái gì?" Cậu trừng mắt hỏi.
Hề Chính cười đáp: "Không ngờ em còn biết cãi lý đấy."
Nói xong liền định bước vào, Giản Văn Minh giơ tay ngăn lại: "Không nghe hiểu tiếng người à?"
"Tôi đảm bảo lần này tôi chỉ ngủ, không làm gì cả."
"Không thể nào, anh còn chưa bắn cơ mà." Giản Văn Minh hừ lạnh.
Hề Chính khựng lại, ánh mắt tối đi vài phần, trầm giọng nói: "Em cũng biết hưởng thụ, chỉ lo bản thân sướng thôi."
"Anh về phòng anh mà ngủ." Giản Văn Minh gắt. "Đừng có ép tôi nổi giận."
Hề Chính bĩu môi "chậc" một tiếng, đưa tay định ôm eo cậu, Giản Văn Minh lập tức né tránh.
Hề Chính nhếch mép nói: "Em như vậy, tôi lại tưởng em đang dụ tôi đấy, cố ý chọc tôi."
Giọng nói của hắn chậm rãi hẳn xuống: "Em cũng vừa mới nói, tôi không dám làm gì em, đúng không? Nếu chỉ theo ý tôi, tôi l**m em thêm một chút thì sao..."
"Anh dám nói thêm câu nữa!" Giản Văn Minh như bị điện giật, né tránh xa hơn: "Da mặt anh dày đến thế à, cái gì cũng dám nói!"
"Cũng chỉ nói với em thôi, chứ đâu có nói với người ngoài." Hề Chính nói. "Em cứ đi hỏi anh trai em hoặc người trong công ty tôi xem, xem tôi, Hề Chính, có phải người đàng hoàng không. Chỉ đối với em thế này thôi, em còn không biết đủ."
Giản Văn Minh nghe xong, cắn cắn môi.
Không thể không thừa nhận, cậu không phải đối thủ của Hề Chính.
Những lời Hề Chính vừa nói lại đúng vào chỗ đau trong lòng cậu.
Giản Văn Minh liền lạnh giọng nói: "Nói rõ trước, chỉ được yên ổn ngủ, nếu dám động tay động chân, tôi lập tức tiễn anh đi gặp thượng đế."
Hề Chính cười đáp: "Tôi có cần đi tắm không?"
"Tùy anh." Giản Văn Minh không thèm để tâm.
"Thôi, không tắm nữa, ăn xong rồi tắm cũng được. Giờ tôi đi rửa mặt một chút, cửa để mở cho tôi, không được đóng lại."
Hề Chính vào nhà tắm rửa mặt, Giản Văn Minh liền quay lại giường.
Nghĩ một lúc, cậu lại nhảy xuống, ôm thêm một chiếc chăn từ phòng bên cạnh tới, trải xuống giường, đặt bên cạnh mình.
Sau đó, cậu chui thẳng vào ổ chăn riêng, rồi dịch người ra xa thêm một chút.
Một người một ổ, như vậy mới an toàn.
Không thể lại mềm lòng như trước được, cậu phải học theo anh trai!
Xét từ lúc ăn cơm ban nãy, có thể thấy rõ ràng trong mối quan hệ với Chu Đĩnh, anh cậu hoàn toàn nắm quyền chủ động.
Chu Đĩnh rõ ràng nhiệt tình hơn nhiều, còn anh trai với phong thái lạnh nhạt như một nữ vương quyền quý, nhìn vào đúng là quá mê hoặc.
Giản Văn Minh cũng muốn trở thành kiểu người như anh trai, không thể để Hề Chính mặc sức lấn lướt như trước.
_____
Lúc này, Giản Văn Khê đứng trước gương, vẩy tóc vài cái rồi đặt máy sấy xuống.
Mặc bộ đồ ngủ tay dài, anh từ nhà tắm đi ra và thấy Chu Đĩnh đã nằm trên giường.
Giản Văn Khê bèn ngồi xuống chiếc giường bên cạnh.
Chu Đĩnh bỏ cuốn sách trong tay xuống, hỏi: "Không ngủ chung à?"
Giản Văn Khê đáp: "Hôm nay em muốn ngủ một mình."
Chu Đĩnh thầm nghĩ: cũng tốt, ngủ chung e là hắn cũng không kiềm chế nổi.
Không thể phủ nhận, trong chuyện này, hắn cũng có chút mưu tính.
Hắn muốn quyến rũ Giản Văn Khê, để sau này càng dễ dàng chiếm trọn trái tim người kia.
Hắn rất muốn thấy bộ dạng Giản Văn Khê vì hắn mà tâm loạn ý mê, vì hắn mà khát khao, thậm chí chủ động đòi hỏi.
Như vậy, thứ tình yêu hắn dồn nén lâu nay, cộng thêm cảm xúc chất chứa trong lòng Giản Văn Khê, khi bùng nổ, hắn nhất định có thể trong một lần đánh dấu vĩnh viễn người kia.
Nhưng trong lòng hắn vẫn có chút lưỡng lự.
Vì hắn không chắc hiện tại Giản Văn Khê đang trong giai đoạn ph*t t*nh ở mức độ nào, liệu có chịu nổi không.
Tình yêu chẳng phải nên vô tư, thuần khiết sao? Vậy mà hắn lại trộn lẫn tư tâm vào đó.
Là một thanh niên được gia đình dạy dỗ ngay thẳng tử tế, Chu Đĩnh cảm thấy có phần hổ thẹn.
Hắn muốn nhìn thấy tình yêu nhiều hơn từ Giản Văn Khê.
Người mà, lúc nào cũng tham lam.
Khi mới công khai mối quan hệ, hắn từng nghĩ chỉ cần được yêu đơn phương cũng đủ rồi, bất kể Giản Văn Khê có đáp lại hay không.
Nhưng bây giờ, hắn lại mong Giản Văn Khê cũng yêu hắn nhiều hơn nữa.
Sau khi tắt đèn, Chu Đĩnh trở mình, quay mặt về phía giường Giản Văn Khê.
Hắn khẽ ngửi thấy mùi hoa hồng nhàn nhạt.
Hắn bèn âm thầm phóng thích một ít pheromone của mình, hòa quyện cùng pheromone của Giản Văn Khê, rồi hơi mang theo chút mạnh mẽ, ép sát qua.
Giản Văn Khê quấn chặt lấy chăn, cảm thấy cơ thể mình bắt đầu thay đổi dữ dội.
Anh cảm giác cổ họng mình như trở nên ẩm ướt.
Anh ngửi được mùi hoa hồng thoang thoảng toát ra từ chính mình, ấm áp ngọt ngào.
Đồng thời, cũng ngửi được mùi pheromone từ Chu Đĩnh - một mùi hương hơi cay và the nồng như cây bách non, xen lẫn chút vị chua xót.
Pheromone của Alpha thường mang theo cảm giác the cay tự nhiên.
Cái loại cay nhẹ này có thể k*ch th*ch khứu giác, từ đó dẫn dắt vị giác, xuyên qua hơi thở mà thấm vào máu, theo dòng máu lan khắp ngực, tứ chi và toàn thân.
Một cơ thể Omega trưởng thành, khi cảm nhận được chủ nhân buông lỏng tình cảm, sẽ tự nhiên nhận ra: mùa xuân của nó đã đến.