Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 106
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 106 :Mèo hoang nhỏ
Những cái tát của Giản Văn Minh cũng chẳng hề nhẹ tay.
Nhưng mấy cú bạt tai ấy vốn dĩ không chỉ đơn thuần là động tác cơ thể, mà còn kéo theo cả dòng cảm xúc bồng bột, khó gọi thành tên.
Giản Văn Minh cũng không rõ vì sao mình lại ra tay đánh Hề Chính vào lúc này, còn Hề Chính thì càng không hiểu vì sao mình bị đánh, chỉ cảm thấy càng thêm phấn khích.
Những cú tát kia như chất xúc tác, là ngôn ngữ của những cảm xúc không thể nói thành lời.
Đặt vào người khác, có lẽ sẽ trở thành khúc dạo đầu cho trò chơi SM, nhưng giữa bọn họ thì không phải vậy.
_____
Giản Văn Minh nằm dài trên ghế sofa, ánh mắt có chút thất thần.
Quá sung sướng.
Hề Chính sao lại có thể như vậy chứ?
Hề Chính đưa tay xoa xoa mái tóc hơi ướt mồ hôi của cậu, vuốt qua vuốt lại, rồi hỏi:
"Sướng không?"
Giản Văn Minh không đáp.
Hề Chính bèn bóp nhẹ mặt cậu, ép cậu quay lại nhìn mình.
"Sướng."
Cậu nhấn mạnh.
Nói xong, Giản Văn Minh lập tức quay mặt đi chỗ khác.
Cậu không muốn đối mặt với Hề Chính chút nào.
"Nếu mà..."
Hề Chính ghé sát bên tai cậu, thì thầm vài câu, rồi buông cậu ra, nằm lười nhác xuống sofa, nói:
"Chắc chắn còn sướng hơn nhiều."
"Xì, tôi đâu phải Omega." Giản Văn Minh hừ nhẹ.
"Ai nói Alpha không thể được?"
Hề Chính bật cười khẽ. "Đảm bảo cho em sướng lên tới tận mây xanh. Muốn thử không?"
Hắn nói xong, ngừng một lát, rồi bỗng dưng ghé sát lại, khẽ nói:
"Đừng đợi lần sau. Ngay bây giờ luôn đi."
Giản Văn Minh vùng vẫy, nhưng chỉ cần Hề Chính hơi dùng sức một chút, suýt nữa khiến cậu co giật giơ thẳng chân ngay tại chỗ.
____
Sắp đến Tết Nguyên Đán, thời tiết cũng lạnh hơn từng ngày.
Giản Văn Khê và Chu Đĩnh vừa xuống xe, đã thấy tòa nhà tập luyện vẫn sáng đèn như ban ngày.
Mặc dù chương trình bị hoãn ghi hình một vòng, nhưng mọi người vẫn không hề lơ là luyện tập.
Chưa kịp bước vào cửa, Giản Văn Khê đã nghe có người gọi:
"Anh Giản!"
Anh ngẩng đầu nhìn lên, thấy Hàn Văn và Vương Tử Mặc đang đứng phía trên vẫy tay.
Anh cười, vẫy tay đáp lại:
"Chưa ngủ sao?"
"Không, bọn em vừa mới bắt đầu tập thôi."
Hàn Văn trả lời, rồi lại vẫy tay chào Chu Đĩnh:
"Thầy Chu, buổi tối vui vẻ ạ!"
Chu Đĩnh cũng vẫy tay đáp lại, cùng Giản Văn Khê bước vào tòa nhà.
"Bọn họ thật sự chăm chỉ quá."
Chu Đĩnh nói.
Bên trong, tiếng xì xào bàn tán không ngừng vang lên.
"Thật sự anh Giản có anh trai sinh đôi à?"
"Ảnh chụp còn lộ ra rồi, không tin nổi hả."
"Anh trai của anh Giản đẹp trai quá trời, tiếc là kết hôn sớm rồi."
"Omega kết hôn sớm hơn Alpha cũng bình thường mà. Tôi còn chưa từng gặp cặp sinh đôi ngoài đời thực, không biết cảm giác hai người giống nhau như đúc sẽ như thế nào nữa."
"Anh Giản và thầy Chu... tính ra cũng gần như nửa công khai rồi nhỉ?"
"Còn thiếu mỗi bước chính thức công khai thôi chứ gì. Mọi người đều ngầm hiểu cả rồi."
Hàn Văn thở dài đầy hâm mộ:
"Chắc ngày họ công khai, sẽ nhận được không ít lời chúc phúc cho xem."
Đây mới đúng là cuộc sống mà bất cứ ngôi sao nổi tiếng nào cũng khao khát.
Dám yêu, dám công khai như vậy, chỉ có thể là Chu Đĩnh và Giản Văn Minh.
Đổi lại là người khác, chắc chắn không dám.
Hàn Văn cảm thấy Chu Đĩnh và Giản Văn Minh là kiểu nhân vật mà giới giải trí hiện giờ không thể tái tạo nổi.
Trên người bọn họ đều toát lên cảm giác tùy ý, bất cần, hoàn toàn khác với sự tính toán thường thấy trong giới này.
Ấy vậy mà fan lại mê mệt vẻ ngoài cao lãnh, lạnh nhạt của họ, cứ như có một thứ quan hệ kỳ lạ: kẻ thì muốn chinh phục, kẻ lại muốn bị chinh phục.
Vì thế, dù hai người yêu đương, số fan rời đi cũng cực kỳ ít.
Có lẽ vì mấy lần hợp tác trong Tinh Nguyệt Chi Chiến quá mức kinh điển, nên cả internet đều cảm thấy hai người họ cực kỳ xứng đôi.
Những ngôi sao nhỏ vừa mới nổi kia, căn bản không thể nào so được với bọn họ.
Bởi vậy cậu ta mới sinh lòng ngưỡng mộ.
Nghĩ vậy, Hàn Văn quay đầu liếc nhìn Vương Tử Mặc.
Vương Tử Mặc chỉ cười, đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cậu ta.
Vào trong tòa nhà rồi, Giản Văn Khê nói với Chu Đĩnh:
"Anh về trước đi, em đi xem mọi người luyện tập thế nào."
Dạo gần đây, anh ít giao lưu với các thí sinh, biết bọn họ đều rất lo lắng anh sẽ bỏ thi.
Giản Văn Khê thẳng đường đi lên tầng.
Mới vừa tới cửa phòng, đã đụng ngay người từ bên trong đẩy cửa ra.
Một gương mặt tuấn tú xuất hiện ngay trước mắt.
Là Chu Tử Tô.
"Anh Giản."
Chu Tử Tô có vẻ rất bất ngờ, lập tức nở nụ cười ngượng ngùng.
"Em có phải gầy đi rồi không?"
Giản Văn Khê hỏi.
Chu Tử Tô gật đầu:
"Gần đây ăn uống không ngon, lại hơi cảm lạnh."
"Thời tiết lạnh rồi, nhớ giữ gìn sức khỏe."
Giản Văn Khê hỏi thêm:
"Mọi người đều ở trong đúng không?"
Chu Tử Tô lại gật đầu.
Giản Văn Khê vỗ nhẹ vai cậu, rồi đẩy cửa bước vào.
Anh vừa xuất hiện, cả phòng lập tức bùng nổ.
Nhóm của họ hiện tại khá mạnh.
Ở kỳ thứ chín, nhóm mười người này xếp hạng nhất, chỉ bị loại hai người, giờ còn tám người, là một trong ba đội đông quân số nhất.
Kỳ thứ mười là vòng thi nhóm cuối cùng, kỳ thứ mười một sẽ bước vào chung kết.
Không thể mong tám người đều vào chung kết được, dự đoán cẩn thận thì chắc chỉ giữ lại ba bốn người thôi.
Đa số các thí sinh đều là trai trẻ tầm hai mươi tuổi, xuất thân từ những công ty nhỏ vô danh.
Dựa vào việc giành hạng nhất trong vòng thi nhóm để thoát khỏi việc bị loại, nhưng để nổi tiếng thì còn cách rất xa.
Tinh Nguyệt Chi Chiến có thể là sân khấu lớn nhất đời họ, nơi họ được tỏa sáng, nhưng sau khi chương trình kết thúc, có lẽ chỉ vài tháng hoặc một hai năm sau, họ sẽ lại chìm vào vô danh.
Đã từng thấy ánh đèn flash rực rỡ, rồi trở lại với bóng tối, cảm giác chênh lệch ấy, không biết họ sẽ phải mất bao lâu mới thích ứng nổi.
Không biết bọn họ có từng gặp phải quy tắc ngầm hay chưa.
Giản Văn Khê nhìn những khuôn mặt trẻ trung, trong sáng ấy, chỉ mong ai cũng có thể thành công nổi tiếng.
Nhưng anh biết, đó chỉ là một giấc mơ xa vời.
Cũng giống như việc anh bước chân vào giới giải trí, gom góp sức lực từ Chu Đĩnh, Hề Chính và nhiều người khác, cuối cùng cũng chỉ có thể lật đổ một Giải trí Ngải Mỹ.
Mà thế giới này đâu chỉ có một Giải trí Ngải Mỹ.
Sự đen tối, mục nát của giới giải trí, làm sao vì một mình Giản Văn Khê mà thay đổi được?
Điều anh có thể làm, chỉ là trong vòng thi nhóm cuối cùng, cố gắng bỏ công sức giới thiệu từng người một, giúp bọn họ kéo phiếu, giành lấy thêm cơ hội.
Chu Tử Tô theo anh vào phòng, ngồi xếp bằng ngay bên cạnh.
Giản Văn Khê ngồi xuống sàn nhà, chăm chú xem bọn nhỏ luyện tập, thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu với Hàn Văn và mọi người.
Còn Chu Tử Tô thì lặng lẽ ngồi bên cạnh anh, thỉnh thoảng lại cười khẽ, ánh mắt sáng rực.
Hàn Văn huých huých tay Vương Tử Mặc, thấp giọng nói:
"Theo kinh nghiệm của tôi, Tử Tô hình như thích anh Giản đó. Trước đấy cậu ấy ít nói lắm, anh Giản vừa tới, đã cười suốt rồi."
Vương Tử Mặc liếc Hàn Văn một cái:
"Cậu có kinh nghiệm gì? Cậu yêu đương hồi nào?"
Hàn Văn trợn mắt:
"Chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy mà!"
Giản Văn Khê mới ở trong phòng huấn luyện chưa đến mười phút, đã có người trong tổ chương trình chạy tới hỏi ý kiến:
"Cậu có muốn phát sóng trực tiếp không?"
Giản Văn Khê đáp:
"Chỉ cần quay cảnh phòng luyện tập thôi, tôi sẽ lên."
Vừa nghe vậy, Hàn Văn và các bạn nhỏ lập tức reo hò ầm lên.
Không chỉ bọn nhỏ vui, mà cả tổ chương trình cũng cực kỳ vui mừng.
Gần đây Lục Dịch, Sở Nhiên xin nghỉ để đi đóng phim, Giản Văn Minh và Cố Vân Tương cũng nhiều ngày không lên sóng trực tiếp, khiến lượng người xem Tinh Nguyệt Chi Chiến tụt thẳng đứng.
Mặc dù giờ đã hơn mười giờ đêm, nhưng khi Giản Văn Minh bất ngờ xuất hiện trên màn hình livestream, cả phòng chat lập tức nổ tung.
Số lượng người xem cũng lao thẳng một đường l*n đ*nh.
[Nhanh nhanh vào xem livestream Tinh Nguyệt, Giản Văn Minh xuất hiện rồi!]
[Thật hay giả vậy? Tôi phải đi xem ngay mới được!]
[Tôi còn cứ lo cậu ấy sẽ rút lui chứ, may quá, may quá.]
[Hình như đang ở phòng huấn luyện. Xem ra tuần tới có thể diễn bình thường. Tôi là fan sự nghiệp của chương trình này, Giản Văn Minh với Cố Vân Tương nhớ chống đỡ giùm tôi tới đêm chung kết nhé!]
[Đây là sau khi hẹn hò với Chu Đĩnh rồi mới quay về à? Quả nhiên tâm trạng người đang yêu thì rạng rỡ hơn hẳn, cảm giác Giản Văn Minh hôm nay đẹp trai hơn nhiều.]
[Bạn vừa nhắc tới, tôi càng muốn thấy cậu ấy và anh trai song sinh cùng xuất hiện nữa. Với gương mặt như vậy, cần gì phải làm thực tập sinh cực khổ, hai anh em cùng debut, chắc chắn sẽ càn quét cả giới giải trí!]
[Tôi cũng thấy vậy. Giới giải trí xưa nay chưa từng có cặp song sinh nào nổi tiếng cả, lại còn đẹp đến mức này, một cộng một chắc chắn còn vượt xa bình thường!]
Số lượng người xem livestream càng lúc càng đông, phòng huấn luyện cũng tụ tập ngày càng nhiều người. Các nhóm thí sinh khác cũng ùa tới xem náo nhiệt.
Giản Văn Khê nhảy cùng Hàn Văn và các bạn một bài. Vì lý do bảo mật, khi nhảy, đạo diễn chỉ chiếu góc máy giới hạn cho thí sinh đang luyện tập, thỉnh thoảng mới zoom cận vào Giản Văn Khê, và chỉ quay từ cổ trở lên.
Lúc tụ tập, Giản Văn Khê có uống chút rượu. Sau khi nhảy xong, hơi thở anh dồn dập, mặt và đuôi mắt đều đỏ ửng. Gương mặt nhỏ nhắn, ngũ quan tinh xảo, cực kỳ hợp để quay cận cảnh. Nhảy lúc nhíu mày hay hất đầu một cái cũng đủ khiến người xem "rụng tim".
Thật sự quá đẹp, hơn nữa hôm nay Giản Văn Khê còn mang theo vài phần quyến rũ, không chỉ đuôi mắt mà ngay cả vùng cổ cũng đỏ bừng.
[Giản Văn Minh chắc là có uống rượu nhỉ, sao hôm nay nhìn giống Omega thế...]
[Ha ha ha ha, còn giống Omega đang ph*t t*nh nữa, nhìn tai với cổ đều đỏ kìa.]
[Người đẹp lạnh lùng mà lỡ ướt át lên thì thật sự quyến rũ chết người.]
[Quả nhiên Tinh Nguyệt đang định dựa vào Giản Văn Minh đây, vừa xuất hiện đã thấy khí thế bùng nổ rồi.]
[Cũng đúng thôi, nhan sắc của Văn Minh đúng là bùng nổ mà.]
[Tinh Nguyệt Chi Chiến mà không có Giản Văn Minh với Cố Vân Tương thì còn gì hay ho nữa. Đều nhờ hai người này nhan sắc đỉnh cao và hào quang chống đỡ cả. Nói chứ Giản Văn Minh ra mặt rồi, Cố Vân Tương còn định trốn tới bao giờ?]
[Cố Vân Tương giờ tính ra là nghệ sĩ có vết nhơ rồi phải không? Mấy chuyện bê bối kia nghe cũng ghê thật.]
[Nói đi cũng phải nói lại, Giản Văn Minh đúng là sạch sẽ. Công ty xảy ra chuyện lớn vậy, biết bao nhiêu người định bới móc cậu ấy, lục lọi cả ngày không ra cái gì, đủ thấy cậu ấy sạch thật.]
[Đừng vội kết luận. Giải trí Ngải Mỹ nát tới mức đó rồi, nghệ sĩ của nó ai cũng mệt. Giản Văn Minh dù gì cũng ở đó hai năm, giờ lại là át chủ bài đời kế tiếp của Ngải Mỹ, bảo cậu ta sạch sẽ? Cứ chờ điều tra xong rồi hãy kết luận.]
[Các người đừng tranh cãi, bên đó cuối năm chắc cũng muốn lấy công trạng, nỗ lực như vậy, nửa đêm còn đẩy Giản Văn Minh lên hot search.]
[Ha ha ha ha, tôi cũng thấy rồi. Giản Văn Minh vừa lên livestream được vài phút, hot search đã được sắp xếp ổn thỏa rồi.]
[Không còn cách nào, anh Giản bây giờ là người hot nhất giới giải trí, độ nổi tiếng, độ bàn tán, nhan sắc, cái gì cũng vượt trội!]
[Giản Văn Minh lần này đúng là dẫm lên scandal của Giải trí Ngải Mỹ để đi lên. Công ty bê bối lớn vậy mà lại thành ra có lợi cho cậu ấy, ánh sáng và đề tài đều đổ dồn vào.]
[Ủa, sao đột nhiên livestream đổi hình rồi?]
[Cắt hình đột ngột quá! Tôi muốn xem anh Giản!]
Việc livestream đột ngột đổi hình là do Trần Duệ yêu cầu.
Bởi vì scandal của Giải trí Ngải Mỹ, Giản Văn Minh và Cố Vân Tương hiện tại đều thuộc nhóm nghệ sĩ dễ nổ ra bê bối. Nếu không lên livestream thì sợ không đủ độ nóng, mà nếu livestream quá lâu lại lo phát sinh sự cố, ảnh hưởng đến buổi biểu diễn vài ngày sau.
Đã trì hoãn một lần rồi, không thể hoãn thêm. Càng hoãn càng dễ xảy ra biến cố.
Hôm nay chỉ cần xuất hiện chừng mười phút là đủ, vừa câu view, vừa đẩy tỷ suất người xem cho tập thứ mười.
Hiện tại, chương trình tuyển chọn tài năng nổi đình nổi đám này đã bước vào giai đoạn căng như dây đàn, Giám đốc đài đều đã hạ lệnh cho ông: bằng mọi giá, nhất định phải để hai tập cuối cùng đạt được lượt xem bùng nổ.
Đây cũng là dã tâm của Trần Duệ. Ông muốn vào đêm chung kết, tạo nên một kỳ tích về tỷ suất người xem.
Mấy ngày nay, Trần Duệ quả thực lo ngay ngáy, hồn vía lên mây, ngủ cũng không yên, chỉ sợ Cố Vân Tương và Giản Văn Minh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Thôi thì cứ điệu thấp một chút cho chắc ăn.
Đang lúc phát sóng trực tiếp sắp kết thúc, nhân viên công tác vội vàng chạy tới giải thích với Giản Văn Khê.
"Anh Giản cũng mệt rồi, về nghỉ ngơi sớm đi." Chu Tử Tô nói.
Giản Văn Khê cầm lấy áo khoác, vừa khoác lên vừa nói: "Mọi người cũng nghỉ sớm đi, nghe bảo mai lại hạ nhiệt độ."
"Âm mười một độ lận!" Hàn Văn chen vào.
Giản Văn Khê mặc áo khoác rồi đi ra ngoài, Chu Tử Tô vội vàng đuổi theo, hỏi: "Anh Giản, anh không sao chứ?"
Giản Văn Khê lắc đầu cười.
Trên người anh đã đổ không ít mồ hôi.
"Mặt anh đỏ bừng cả lên rồi." Chu Tử Tô nói.
Trông có vẻ không được bình thường lắm.
"Hơi nóng người." Giản Văn Khê đáp.
"Người anh có một mùi hương." Chu Tử Tô ngửi ngửi rồi nói. "Giống mùi hoa hồng ấy."
Giản Văn Khê hơi sững lại, kéo áo khoác phủ kín người: "Hôm nay có nhận được hoa hồng, chắc mùi bám lên."
"Em biết anh thích hoa hồng mà." Chu Tử Tô cười nói.
"Tôi về trước đây, cậu cũng nghỉ sớm đi." Giản Văn Khê dặn dò.
Anh vừa khoác chặt áo vừa bước nhanh về ký túc xá, vén cổ áo lên hít thử một chút nhưng chẳng ngửi thấy gì.
Chẳng lẽ lại vào kỳ ph*t t*nh rồi sao?
Bảo sao lại thấy nóng bừng như vậy.
Anh bước nhanh về ký túc xá, tim cũng bắt đầu đập thình thịch, là cái cảm giác xao động âm ỉ, thậm chí còn hơi ngứa ngáy, nhưng cũng chưa đến mức dữ dội. Khi đi tới chỗ rẽ, gió lạnh từ cửa sổ mở hé lùa vào, lạnh buốt nhảy thẳng vào hơi thở anh, khiến cả người như rơi vào trạng thái vừa nóng vừa lạnh.
____
Giản Văn Minh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hai tay bám lấy ghế sofa, miệng hơi hé ra, cả người lảo đảo, nửa người trên đổ ập khỏi ghế, đầu đập xuống đất.
Hề Chính vội vàng kéo cậu lại, nói: "Xem ra sướng muốn chết rồi."
Giản Văn Minh không trả lời, chỉ lau lau nước miếng nơi khóe miệng.
Hề Chính vỗ vỗ mặt cậu: "Xỉu rồi hả? Đến nỗi vậy sao?"
Giản Văn Minh liếc nhìn đôi môi của Hề Chính, lại nhớ tới những chuyện vừa xảy ra, bèn nói: "Anh thật b**n th**."
Hề Chính chỉ cười cười, định sáp tới gần, Giản Văn Minh lập tức lấy tay che miệng.
Cậu tuyệt đối không muốn để cái miệng của Hề Chính chạm vào mình lần nữa, chẳng khác nào để cho miệng mình... với chỗ đó tiếp xúc gián tiếp, nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.
Một đứa b**n th** là quá đủ rồi!
"Sao anh lại làm ra cái chuyện này được hả?"
Đường đường là Tổng giám đốc một tập đoàn, sao có thể làm ra chuyện hạ cấp như vậy? Không biết xấu hổ à?
Không đúng, là vô cùng ti tiện!
Hề Chính l**m môi, nói: "Đúng vậy đó, tôi không chỉ làm mà còn rất thích nữa cơ."
Giản Văn Minh lập tức lấy gối đập thẳng vào đầu hắn.
Hề Chính cười híp mắt nói: "Mèo hoang nhỏ, lúc cào người thì hung dữ lắm, vừa rồi sao mềm oặt ra, chỉ biết rên hừ hừ vậy?"
"Im miệng!" Giản Văn Minh quát.
"Miệng em đúng là kín thật đấy."
Giản Văn Minh: "..."
A a a a, cậu thật sự không đấu lại được cái lão háo sắc này!