Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 105
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 105 :Bốn người
Lần này, Hề Chính cũng thay đổi cách ăn mặc. Khi hắn đến đây, vẫn mặc bộ đồ công sở kiểu thương nhân, còn lần này thì đổi sang áo khoác màu xám, bên trong là chiếc áo len cổ cao màu đen. Tóc cũng để xõa tự nhiên, cả người trông thanh tú hơn nhiều, đồng thời có vẻ trẻ trung hơn hẳn.
Ngược lại, Chu Đĩnh lần này lại vuốt tóc ngược lên, trông chững chạc hơn hẳn.
Giản Văn Khê vẫn giữ phong cách quen thuộc: đơn giản, lạnh nhạt. Người ăn mặc thoải mái nhất là Giản Văn Minh. Cậu khoác một chiếc áo lông vũ màu đen, vừa ngồi xuống đã cởi áo khoác ra, để lộ chiếc áo len màu hồng phấn bên trong.
Cũng chỉ có làn da trắng nõn và ngũ quan tinh xảo như cậu mới có thể mặc màu hồng nhạt đẹp đến vậy.
Cậu chọn trang phục như vậy là có lý do. Vì Hề Chính và Chu Đĩnh đều có mặt, cậu cảm thấy nếu mình mặc giống anh trai sẽ tạo ra cảm giác kỳ cục và gượng gạo.
Vì thế, cậu chọn bộ đồ có màu sắc nổi bật nhất trong hành lý.
Hề Chính khen:
"Đẹp lắm."
Chuyện này chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao.
"Nhìn gương mặt và dáng người của tôi đi. Làm gì có chuyện mặc xấu." Giản Văn Minh nói.
Nếu chỉ xét về khí chất, cậu có thể bắt chước tám phần giống anh trai, nhưng sự tương đồng ấy chủ yếu nhờ vào dung mạo. Thực tế, khí chất của cậu kém xa anh trai. Tuy nhiên, cậu cũng có ưu điểm riêng, và ưu điểm đó cậu chỉ phát hiện ra sau những khúc mắc với Hề Chính, chính là sự tươi trẻ, sống động.
Hề Chính không thích anh trai cậu, mà thích cậu, cũng vì điểm khác biệt này.
Giản Văn Minh từ nhỏ đã mang tâm lý "không bằng anh trai", nhưng cũng không đến mức tự ti. Dù sao, gương mặt và vóc dáng của cậu đã vượt qua hơn 90% người ngoài. Nếu đến thế còn tự ti thì người bình thường biết sống ra sao? Nhưng từ bé, cậu luôn lớn lên dưới hào quang của anh trai. Ngay cả bố mẹ cũng vậy, đối với anh trai thì kỳ vọng rất nhiều, còn với cậu thì gần như chẳng yêu cầu gì, để mặc cậu tự do lớn lên.
Anh trai, ngoài việc không ham chơi như cậu, thì ở những phương diện khác đều xuất sắc hơn: thành tích học tập, tài năng, thậm chí còn được họ hàng bạn bè khen ngợi nhiều hơn.
Cậu chỉ là người yêu thích hưởng thụ cuộc sống. Nếu điều kiện cho phép, cậu càng muốn sống theo ý mình: tự do, vui vẻ cả đời. Cậu có thể lái xe theo đội đua chịu đựng mấy tháng trời, cũng có thể chạy đến sa mạc hay vùng băng tuyết để thám hiểm. Đối với cậu, một cuộc sống như vậy mới thực sự đáng giá.
Hề Chính từng nói: Khi yêu đương hay kết hôn, một người có thú vị hay không còn quan trọng hơn việc họ có ưu tú hay không.
Thật ra, cậu cũng đồng tình với điều này. Giống như người bình thường chọn bạn đời, xe cộ, nhà cửa và sự nghiệp là những yếu tố cực kỳ quan trọng. Nhưng với hai người xuất thân con nhà giàu như bọn họ, chuyện cưới hỏi càng đặt nặng việc tính cách có hợp nhau hay không, còn tiền tài và sự nghiệp chỉ là thứ đi kèm mà thôi.
Việc Hề Chính thích cậu khiến Giản Văn Minh càng thêm tự tin.
Nhưng nghĩ kỹ lại, dường như từ trước tới nay, khi đối mặt với Hề Chính, cậu vốn luôn đầy tự tin.
Giản Văn Minh phát hiện, khi bốn người gặp mặt, cảm xúc của cậu dành cho Hề Chính bỗng nhiên dâng trào mạnh mẽ.
Không hiểu vì sao, nó lại trở nên mãnh liệt đến mức không thể kiểm soát.
Ngay cả bản thân cậu cũng không rõ rốt cuộc là vì lý do gì.
Giản Văn Minh là người ngồi xuống trước, sau đó vỗ vỗ vào ghế bên cạnh:
"Anh, ngồi đây đi."
Giản Văn Khê mỉm cười, rồi ngồi xuống cạnh cậu.
Chu Đĩnh và Hề Chính ngồi đối diện hai người.
Hề Chính ngồi thẳng đối diện Giản Văn Minh, còn Chu Đĩnh thì đối diện Giản Văn Khê.
Vừa ngồi xuống, Hề Chính đã khẽ chạm vào đầu gối của cậu.
Giản Văn Minh lập tức ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt cảnh cáo trừng hắn một cái.
Hề Chính chỉ cười, rồi khẽ dịch chân ra.
"Hoa Thành mấy năm nay thay đổi không ít." Hề Chính quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhà hàng này có tầm nhìn ngắm cảnh đêm tuyệt đẹp, xa hoa vô cùng.
"Anh Hề từng tới Hoa Thành rồi à?" Chu Đĩnh hỏi.
"Khi còn học đại học từng đến một lần. Khi đó, nơi này hình như chưa có nhiều tòa nhà cao tầng, cũng phải mười năm rồi." Hề Chính đáp.
"Nơi này là khu mới, trước đây phần lớn là những ngôi làng nhỏ. Sau khi tòa thị chính chuyển về đây, các tòa nhà cao tầng mới mọc lên." Chu Đĩnh giải thích.
"So với nước Y, phát triển nhanh hơn nhiều." Hề Chính nói, rồi quay sang hỏi:
"Cậu Chu từng đi nước Y chưa?"
"Đi rồi, tôi và Văn Khê quen nhau ở nước Y." Chu Đĩnh đáp.
"Ồ, vậy sao?" Hề Chính nhướng mày. "Tôi thật sự không biết đấy. Là chuyện khi nào vậy?"
Giản Văn Minh nghe hai người cứ một câu "cậu Chu", một câu "anh Hề", nghe kiểu gì cũng thấy kỳ lạ.
"Khi còn nhỏ thôi." Giản Văn Khê nói. "Hồi đó tôi tham gia một trại hè violin, tình cờ Chu Đĩnh cũng tham gia. Sau này, đến khi cùng tham gia Tinh Nguyệt mới chính thức quen biết."
"Đúng là duyên phận." Giản Văn Minh phụ họa.
Nói xong còn liếc nhìn Hề Chính một cái.
Hề Chính cười, đáp:
"Đúng là duyên phận thật."
"Không giấu gì mọi người, tôi khi đó đã thầm thích Văn Khê rồi." Chu Đĩnh cười. "Bao nhiêu năm trôi qua, cũng không ngờ lại có thể gặp lại nhau ở Hoa Thành."
"Anh trước kia toàn không để ý tới tôi." Giản Văn Minh chen vào. "Sớm để ý chút thì biết đâu còn có thể gặp anh tôi sớm hơn."
"Là tôi thất lễ." Chu Đĩnh giơ ly rượu lên. "Để tôi lấy rượu tạ lỗi."
"Đúng là nên uống một chén đấy." Hề Chính tiếp lời. "Tôi còn nghe nói Văn Minh là fan của cậu. Xem ra cậu Chu đúng là có sức hút mà tôi còn chưa biết đến."
Câu nói này nghe ra đã thấy đầy mùi giấm.
Giản Văn Minh chột dạ, vội vàng nâng ly:
"Chúng ta cùng cụng một ly đi. Bốn người ngồi lại được như thế này, thật ra chủ yếu cũng nhờ tôi mà có. Tôi kính mọi người một ly."
Ba người còn lại cũng cùng nâng ly. Ly chạm vào ly, bữa tiệc nhỏ giữa bốn người chính thức bắt đầu.
_____
Giản Văn Khê vừa đăng một bài trên Weibo, vẫn là chia sẻ lại bài đăng của Triệu Phấn, khiến dư luận náo động.
Sau đó, Tinh Nguyệt Chi Chiến thông báo kéo dài thời gian bình chọn, mọi người đều chăm chăm theo dõi Weibo của anh, nhưng anh lại im lặng suốt một thời gian dài, không có thêm động tĩnh gì.
Mãi đến vừa rồi, Weibo của anh mới lại có cập nhật mới.
Anh đăng một bài viết:
"Có người từ phương xa đến."
Bức ảnh đính kèm là hình mấy người bạn đang ngồi ăn uống cùng nhau.
Trong ảnh không ai để lộ rõ mặt, nhưng chuyện này vốn không làm khó được cư dân mạng có tài soi từng chi tiết.
[Các cậu phóng to góc trên bên trái, tay người cầm ly ấy!]
Mọi người theo lời nhắc, phóng đại góc trái phía trên, lập tức phát hiện ra chi tiết quan trọng.
[Chu Đĩnh!]
[Không sai, chắc chắn là anh ấy! Ngón cái và ngón trỏ của Chu Đĩnh có một vết đỏ nhỏ, fan từng nói đó là vết sẹo do lần trước quay phim bị thương!]
[Trời ơi, lén tổ chức tiệc riêng sao? CP tôi thích thật sự sắp thành rồi à?]
[Thực ra hai người họ vốn dĩ đã thật rồi mà. Một hai lần thì còn bảo là trùng hợp, nhưng bị chụp trùng hợp quá nhiều lần như thế, đến fan hai bên cũng ngầm công nhận rồi.]
[Tôi thật sự rất tò mò, sao fan hai bên chưa bùng nổ cãi nhau nhỉ?]
[Giản Văn Minh trước giờ vốn giữ khoảng cách với fan, mà fan của cậu ấy lại rất mê khí chất lạnh lùng đó. Chu Đĩnh thì càng nổi tiếng với việc không chiều fan. Xem ra không lấy lòng fan cũng đúng, fan đã quen tự chịu đựng, có chuyện gì cũng cam tâm chấp nhận.]
[Quả nhiên, nghệ sĩ yêu đương rồi cũng không nhịn được mà thả chút tín hiệu nhỏ trên Weibo.]
[Báo cáo! Lại có người phát hiện thêm bí mật! Mau nhìn vào ly rượu vang đỏ kia, phản chiếu trong ly kìa!]
Ngay lập tức có người phóng to bức ảnh phản chiếu trong ly rượu và đăng lên.
[Đệt! Có những lúc tôi thật sự khâm phục đôi mắt của mọi người. Không đi làm trinh thám thì phí quá!]
[Ôi, lại là một trai đẹp nữa. Quả nhiên trai đẹp chỉ chơi với trai đẹp.]
[Mọi người không nhận ra anh ta là ai à? Anh ta chính là anh rể của Giản Văn Minh mà hôm qua vừa bị lộ ra đó.]
[Đúng vậy, là người tên Hề Chính!]
Ngay sau đó, lại có người lấy ảnh từ bữa tiệc tối hôm qua ra đối chiếu, và quả nhiên, đó chính là Hề Chính.
[Trời ơi trời ơi! Vậy là anh trai với anh rể cùng nhau đến Hoa Thành à? Trùng hợp vậy luôn?]
[Vậy anh của Giản Văn Minh cũng tới rồi sao? Ôi trời ơi, tôi rất mong chờ được thấy hai anh em chung khung hình, chắc chắn đẹp náo loạn!]
Giản Văn Khê lúc này đăng ảnh, vẫn giống như trước đây khi nhờ người chụp lén hộ, chỉ để tạo chút nhiệt độ, chứ không có ý định công khai chính thức.
Khi đăng ảnh, anh còn cố ý chọn tấm không ai lộ mặt.
Không biết là do anh quá sơ suất hay do cư dân mạng quá tinh mắt, mà chỉ một chút phản chiếu mờ mờ trong ly pha lê cũng bị họ phóng to soi từng điểm một rồi phát hiện ra.
"Xem ra chuyện của tôi với Văn Minh không giấu được nữa rồi."
Anh buông điện thoại xuống, nói.
Giản Văn Minh đáp:
"Trước khi lên máy bay, em đã thấy tin nóng trên mạng rồi."
"Đây vốn là chuyện đã nằm trong dự tính." Hề Chính nói. "Cậu ở Hoa Thành nổi tiếng như vậy, bên chúng tôi lại vừa lên tin tức vì tiệc mừng công, nhiều người nhìn thấy, có người phát hiện ra chút dấu vết cũng không có gì lạ."
"Đã chậm hơn dự kiến rồi." Giản Văn Khê nói. "Cũng may mọi việc sắp kết thúc cả rồi. Dù bây giờ tất cả có bị tung ra hết, tôi cũng không hối tiếc. Những gì cần làm, tôi đều đã làm."
Giản Văn Minh liền hỏi:
"Anh, sau khi mọi chuyện sáng tỏ, anh định rời khỏi giới giải trí à?"
Cậu cảm thấy hơi tiếc nuối. Bởi anh trai cậu thực sự rất phù hợp để phát triển trong giới này. Trong Tinh Nguyệt Chi Chiến, anh tỏa sáng rực rỡ. Đó là thiên phú và vận may, không phải ai cũng có được.
Giản Văn Khê gật đầu, rồi liếc nhìn Chu Đĩnh một cái, nói:
"Thật ra ban đầu tôi bước vào giới giải trí vốn không phải vì muốn làm ngôi sao. Giờ mục tiêu đã đạt được, cũng đến lúc rút lui rồi."
"Thật ra chúng em cũng đã trao đổi với nhau từ lâu rồi, em không ý kiến gì cả." Giản Văn Minh nói. "Anh rời khỏi giới giải trí đúng là tiếc thật. Nhưng chuyện bên phía em, anh không cần lo. Chờ công ty ổn định, sau khi công bố tin ly hôn, em cũng được tự do, ảnh hưởng không lớn."
Nói xong, cậu lén liếc nhìn Hề Chính, thấy hắn cũng đang nhìn mình, liền vội vã dời ánh mắt đi, quay sang nhìn Giản Văn Khê.
Giản Văn Khê đang định nói thêm điều gì đó thì điện thoại trong túi rung lên.
Anh lấy điện thoại ra xem, rồi đứng dậy, đi sang một bên nghe máy.
Là Thường Tĩnh gọi tới, giọng cô có phần gấp gáp:
"Hai hôm nay tôi bận muốn chết ở công ty, không có thời gian để ý tình hình bên cậu. Vừa nghe người khác trong công ty nói, cậu còn có một người anh trai, và cậu ấy cũng đang ở Hoa Thành?"
Giản Văn Khê đáp gọn:
"Ừm, vừa mới tới, tôi đang ăn cơm với anh ấy."
Thường Tĩnh nói:
"Chuyện này sao cậu không báo cho công ty biết?"
"Đây là chuyện riêng của tôi, không ảnh hưởng đến công việc."
"Tôi không nói chuyện đó, ý tôi là việc cậu có anh em sinh đôi sẽ khiến độ hot của cậu tăng lên. Hiện tại công ty rất nhạy cảm với việc nghệ sĩ lên hot search, chỉ sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Gần đây cậu cố gắng giữ điệu thấp một chút. Cứ gây chú ý mãi thế này, tôi cũng khó mà bảo vệ nổi cậu. Không nói nhiều nữa, tôi phải cúp máy đây, bên công ty đang rối tung lên rồi."
Nói xong, Thường Tĩnh dứt khoát cúp máy.
Từ sau khi bộ phận liên quan lập tổ chuyên án điều tra, phần lớn cấp quản lý và nhân sự cốt cán của Giải trí Ngải Mỹ đều bị liên lụy, bao gồm cả Thường Tĩnh và Lý Nhung, những người đại diện lâu năm. Vì vậy, mấy ngày nay Thường Tĩnh hầu như ăn ngủ luôn ở công ty, chuyện bên phía Giản Văn Khê cũng không kịp hỏi han nhiều.
Giản Văn Khê quay lại chỗ ngồi, nói:
"Công ty bắt đầu lo lắng rồi."
Anh đem nội dung cuộc gọi kể lại cho Giản Văn Minh và mọi người nghe.
Giản Văn Minh nhướng mày:
"Vậy thì nhân lúc này mình đốt thêm chút lửa đi? Hay là hai ta chụp chung một tấm ảnh, rồi anh đăng lên Weibo?"
Chưa kịp để Giản Văn Khê đáp lời, Hề Chính đã lạnh nhạt chen vào:
"Em thấy áp lực trên người anh mình còn chưa đủ à? Người đại diện của cậu ấy vừa dặn phải giữ điệu thấp, mà em còn định để cậu ấy đăng bài?"
Giản Văn Minh biết mình đuối lý, vội vàng cười cười:
"Ờ... Tôi đâu có nói là đăng ngay đâu."
"Vẫn là đừng vội." Chu Đĩnh tiếp lời. "Đừng làm phân tán sự chú ý đang đổ dồn về Giải trí Ngải Mỹ."
Chuyện song sinh này nếu khai thác tốt, có thể thu hút thêm sự quan tâm vào vụ bê bối của Giải trí Ngải Mỹ. Nhưng nếu xử lý không khéo, sẽ phản tác dụng, khiến sự chú ý của công chúng dồn hết lên hai người họ.
"Anh nói rất đúng, tại tôi không suy nghĩ kỹ." Giản Văn Minh vội vàng nhận lỗi.
Nói xong lại lén nhìn Hề Chính, thấy hắn khẽ nhướng mày, như thể đã sớm đoán được cậu sẽ làm hỏng việc.
Giản Văn Minh vội vàng cúi đầu hút nước trái cây. Đúng lúc đó, Hề Chính bất ngờ đá nhẹ vào chân cậu dưới bàn, khiến cậu lảo đảo một cái, suýt làm rơi cả ống hút.
Ăn cơm xong, Chu Đĩnh và Giản Văn Khê tính quay về trước.
Giản Văn Minh và Hề Chính thì về phòng.
Vừa mở cửa bước vào, Hề Chính đã cởi giày, lạnh lùng nói:
"Tôi thấy em ngứa da rồi đấy."
Giản Văn Minh còn đang loay hoay thay dép, thấy đối phương khí thế hung hăng, còn chưa kịp xỏ dép, đã lập tức quay đầu bỏ chạy về phía phòng mình.
Nhưng mới chạy được nửa đường, cậu đã bị Hề Chính ôm ngang, rồi ném thẳng lên ghế sofa.
Vì lúc Hề Chính đuổi theo bắt lấy Giản Văn Minh, lực tay quá mạnh nên cậu bị ném lên sofa rồi lăn thẳng xuống đất.
Giản Văn Minh chống tay chống chân định bò dậy, nhưng chưa kịp đứng lên đã bị Hề Chính túm lấy hai chân.
Bị kéo tới kéo lui như vậy, Giản Văn Minh không những không giận mà còn bật cười. Cậu vừa cười vừa bò về phía trước, bò được hai bước lại bị Hề Chính kéo ngược về sau.
Giản Văn Minh nhanh nhẹn lật người, cả thân thể gần như uốn cong như bánh quai chèo, dùng chân đá thẳng vào mặt Hề Chính.
Hề Chính nghiêng đầu né tránh, rồi thuận thế hôn "chụt" một cái lên mắt cá chân cậu.
"Buồn nôn chết đi được!" Giản Văn Minh vừa cười vừa mắng.
Hề Chính đáp:
"Mấy ngày nay em cứ lăn qua lăn lại khiêu khích tôi, không phải muốn bị tôi "dạy dỗ" một trận à? Được thôi, tối nay tôi chiều em."
Giản Văn Minh nghe vậy cũng không giãy dụa, chỉ th* d*c, vừa thở vừa cười, nhìn hắn:
"Anh muốn "dạy dỗ" thế nào? Anh dám à?"
Hề Chính cười lạnh, dùng cánh tay đè lên cổ cậu, khiến cậu không thể ngóc đầu dậy.
Giản Văn Minh vung tay định phản kháng, nhưng bị Hề Chính tránh thoát. Một tay hắn giữ chặt cổ cậu, tay kia nắm lấy hai tay Giản Văn Minh, ép giao nhau, đè thẳng lên ngực.
Cả hai đều dùng không ít sức, vật lộn đến thở hổn hển.
Hề Chính híp mắt nhìn cậu, chậm rãi nói:
"Không thể không thừa nhận, em rất hợp với màu hồng nhạt đấy."
Giản Văn Minh đột nhiên rút tay phải ra khỏi sự khống chế của Hề Chính, giơ lên tát hắn một cái.
"Chát" một tiếng vang dội.
Cả hai đều sững lại.
Sắc mặt Giản Văn Minh cũng thay đổi, không còn vẻ cợt nhả nữa. Hề Chính thì ánh mắt tối sầm, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cậu.
Giản Văn Minh cắn chặt môi, th* d*c mấy hơi, cảm thấy ánh mắt của Hề Chính quá tr*n tr**, quá nguy hiểm. Cậu bèn giơ tay lên, lại tát thêm một cái nữa.
Lần này Hề Chính không né, cũng không phản kháng, chỉ thở hổn hển ngày càng nặng nề, cổ cũng đỏ bừng lên.