A Lê - Chương 91
topicA Lê - Chương 91 :
Chớp mắt giữa tháng mười, A Lê cuối cùng cũng hết ở cữ, Lai Bảo cũng lớn lên rất nhiều. Ông lão nói rằng trẻ con sẽ hai tuổi trông coi ba tuổi đánh đòn, qua đầy tháng thì mắt có thể di chuyển một cách nhàn nhã. Tiết Duyên mua cho bé một trống bỏi lớn nhỏ, mỗi ngày thay một chiếc. Tiếng chuông leng keng cứ vang vọng bên tai bé, Lai Bảo không còn khóc nhiều như trước nữa, bé trắng trẻo và mập mạp hơn, trông bé dễ chịu hơn trước. Tiết Duyên ngoài miệng ghét bỏ, nhưng trong lòng lại yêu vô cùng.
Giữa tháng mười, A Ly cuối cùng cũng ra khỏi nơi giam cầm, Hư Vô trưởng thành rất nhiều, lão giả nói đứa nhỏ sau khi trăng tròn sẽ có thể nhỏ giọt. Tuyết Yến mua cho cậu một giỏ lục lạc, lớn nhỏ, mỗi ngày đều thay một cái, chuông leng keng cứ run rẩy bên tai, Noble không còn khóc như trước, nó trắng và béo, trông nó dễ chịu hơn trước, Tuyết Yến không thích nó trên môi anh, nhưng trong lòng anh rất thích.
Bên ngoài thường xuyên có tuyết rơi, bầu trời phủ đầy màu bạc. Lớp băng dưới tường đã đóng băng, trơn trượt đến mức ngay cả A Hoàng cũng không thể đi được. Phùng thị ngày càng lớn tuổi và A Lê sức khỏe kém, Tiết Duyên không dám cho họ ra ngoài thường xuyên. Gạo, mì, rau cải đều được tiểu nhị trực tiếp giao đến, khá tiện lợi.
Ban đầu đã đồng ý rằng nàng sẽ đi cùng Tiết Duyên đến chùa Vân Thủy và núi Tiểu Hương sau khi hết ở cữ, nhưng bây giờ Lai Bảo là khoảng thời gian mệt mỏi nhất, A Lê không muốn rời đi. Bây giờ A Lê sắp có thể ra ngoài, Tiết Duyên đã đề nghị nhiều lần nhưng đều bị từ chối không thương tiếc. Từ khi có cái bánh bao nhỏ này, chàng đã lâu không thân mật với A Lê, cho dù nắm tay nói chuyện với nhau cũng phải đợi Lai Bảo ngủ say, điều này khiến chàng mỗi ngày đều cảm thấy rất buồn bã.
Bây giờ ngay cả chút hy vọng cuối cùng cũng đã tan vỡ. Tiết Duyên đột nhiên cảm thấy tương lai của mình thật ảm đạm và chàng không còn sức lực để nói về chuyện kinh doanh.
Chàng rút kinh nghiệm và cân nhắc suốt ba bốn ngày, cuối cùng nảy ra một ý tưởng tồi.
Ở cữ kéo dài hơn bốn mươi ngày, trong thời gian đó A Lê chưa bao giờ được tắm rửa đàng hoàng. Đôi khi nàng cảm thấy khó chịu đến nỗi chỉ dùng khăn tay nhúng vào nước ấm rồi lau người. Bây giờ nàng cuối cùng đã được tha, nàng để Tiết Duyên đốt một xô nước ấm lớn rồi tắm rửa cẩn thận.
Phùng thị mấy ngày nay ho nhiều, sợ sau khi bị bệnh sẽ khiến Lai Bảo nên không dám chăm cháu.
Tiết Duyên giúp A Lê gội đầu, đặt một chiếc ghế đẩu nhỏ sang một bên, trải một chiếc chăn bông nhỏ lên trên rồi đặt Lai Bảo lên đó để dễ chăm sóc. Không biết chàng nghe được sự thật quanh co ở đâu nói rằng bôi nước gừng lên tóc sau khi ủ có thể khiến tóc đen và sáng hơn nên chàng vào bếp đun sôi một cái bát, dùng lược nhỏ nhúng vào rồi bôi nó trên tóc của A Lê.
Mùi nồng nặc đến nỗi A Lê đánh mấy cái cũng không chịu nổi, nàng nghiêng người ra xa nói: “Ta không muốn nữa.”
Tiết Duyên đưa tay đỡ lưng nàng, vuốt tóc nàng: “Vất vả rồi, nàng đừng trái lời.”
Thân thể A Lê vẫn còn dính nước, Tiết Duyên dùng tay còn lại lau nước trên ống quần, dùng ngón tay múc một thìa đầy, nắm lấy đuôi tóc của A Lê lau cẩn thận. Chàng đe dọa: “Nếu bây giờ không vâng lời, về già sẽ rụng rất nhiều tóc, cuối cùng sẽ trở thành một bà già không có tóc”.
A Lê dùng một tay còn lại bịt mũi Lai Bảo, quay người nói: “Vậy chàng sẽ thành lão hòa thượng à?”
Tiết Duyên “ạch” một tiếng, ngồi xổm làm hai chân bị tê nên thay đổi tư thế, véo d** tai, “Sinh xong sao lại học được cách nói chuyện như vậy. Ngày thường thì im lặng, còn lúc mỉa ta thì dữ lắm, đừng lúc nào cũng học theo Lai Bảo mấy thứ vô dụng.”
A Lê bị chàng làm tổn thương, nàng đưa tay che tóc, mím môi xoay người định nói gì đó, lại bị Tiết Duyên ôm cổ kéo lại: “Đừng nhúc nhích, nếu tí nữa gừng vào mắt nàng thì nàng sẽ khóc mất.”
Tiết Duyên luôn kiên nhẫn với A Lê. Chàng lau, rửa và làm đi làm lại ba lần, phải mất nửa giờ mới hoàn thành. A Lê ngồi trên giường, vắt khô tóc, đưa ngón tay lên mũi ngửi ngửi, có mùi gừng già không thể bay đi hết được.
A Hoàng co ro trong góc hắt hơi. Cuối cùng, nó không thể chịu đựng được nữa nên bò ra khỏi cái lỗ được dành riêng cho nó ở cửa rồi ngủ với Phùng thị.
A Lê cau mày lau tóc cho chàng lần nữa, nhưng Tiết Duyên vẫn chưa hết mùi hôi, chàng cúi xuống lau sàn nhà một cách chậm rãi, rồi ngẩng đầu nhìn nàng, cười ha hả.
A Lê chán ghét liếc mắt nhìn chàng, mím môi nói: “Vui sướng khi người gặp họa”
Tiết Duyên không nói gì, chỉ mỉm cười một mình, chăm chỉ lau bàn, sau đó cởi xiêm y chui vào chăn.
A Lê nhìn đôi mắt sáng của chàng, nàng luôn cảm thấy đằng sau nụ cười đó có ẩn ý gì đó không rõ, nhưng gừng lại giúp nàng ngủ được, càng ngửi càng thấy buồn ngủ, một lúc sau mắt không thể mở nổi nữa, ôm Lai Bảo mà ngủ.
nhìn đôi mắt anh sáng ngời, luôn cảm thấy dưới nụ cười có gì đó không rõ, nhưng gừng giúp cô ngủ, càng ngửi càng ngửi, một lúc sau, cô thậm chí còn không mở được mí mắt, ngủ thiếp đi với Noble trong vòng tay.
Lai Bảo cau mày, vặn vẹo cái mông không để nàng bế, A Lê cảm thấy kỳ lạ, nhưng không nghĩ nhiều, hôn lên má bé, chẳng mấy chốc bé đã ngủ thiếp đi.
Điều thực sự đoán được ý định của Tiết Duyên là khi Lai Bảo tỉnh dậy vì đói vào lúc nửa đêm. Tiết Duyên đi xuống ngựa quen đường cũ, thắp đèn. A Lê vỗ lưng Lai Bảo rồi vén áo cho bé ăn, nhưng Lai Bảo càng khóc to hơn, nghiêng đầu không chịu ăn.
Tôi thực sự đoán được ý định của Xue Yan khi Noble thức dậy vào nửa đêm vì anh ấy đói. Tuyết Yến đi xuống thắp đèn bằng một chiếc xe quen thuộc, A Ly vỗ vỗ lưng Noble rồi vén quần áo lên cho con bú, nhưng Noble càng khóc nhiều hơn, quay đầu đi chỗ khác, anh không chịu ăn.
A Lê vừa ngạc nhiên vừa lo lắng nên đổi bên cho ăn nhưng bé vẫn không chịu ăn.
Tiết Duyên đã chuẩn bị sẵn sàng, mặc y phục vào bếp múc một bát cháo dầu. Sau khi ăn no, Lai Bảo mới bình tĩnh lại. Trước đây bé là người dính A Lê nhất, sẽ chui vào lòng ngực A Lê bất cứ khi nào bé không có việc gì để làm. Nhưng hôm nay, bé không những không uống sữa mà còn không cho phép nàng ôm.
A Lê muốn chạm vào mặt bé nhiều lần nhưng Lai Bảo né tránh, dáng vẻ khóc lóc khiến A Lê cảm thấy đau lòng. Mặc dù cảm thấy kì lạ nhưng nàng vẫn không dám thử lại, vội vàng nhờ Tiết Duyên dỗ dành bé ngủ, rồi ngồi ở một bên.
Trên bàn có một ngọn nến yếu ớt, trên vai A Lê quấn chăn bông, khoanh tay ngồi nhìn Lai Bảo, có chút khó xử: “Sao đột nhiên con lại không thích ta?”
Tiết Duyên biết rõ mà còn cố hỏi: “Sao lại không thích?”
A Lê nói: “Tại sao Lai Bảo lại thích ăn cháo hơn sữa?”
Tiết Duyên nói: “Ta không biết.” Chàng mỉm cười, thò người qua h*n l*n ch*p m** A Lê, an ủi nói: “Có lẽ hôm nay nàng tắm xong, mùi sữa trên người đã mất đi. Đợi một thời gian nữa nó sẽ quen với mùi hương hiện tại của nàng, nó sẽ sẵn lòng lại gần nàng.”
A Lê mơ hồ, ngơ ngác một lúc, rồi được Tiết Duyên ôm, dỗ dành nàng và nói nhiều điều hay, cuối cùng lại nằm xuống và ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, Lai Bảo vẫn tỏ ra đau khổ và ngây thơ. Bé muốn đến gần A Lê và luôn đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra chạm vào nàng nhưng ngay khi A Lê bước tới, bé lập tức quay lưng lại với nàng, lật mặt như bánh tráng[1]. A Lê đã kiệt sức nên chỉ đơn giản tránh xa bé, ngồi trên mép giường đất và nghiêng người về phía trước, nhìn về phía chiếc nôi.
Tiết Duyên giả vờ tức giận mắng: “Thằng nhóc hôi thối này thật không biết tốt xấu, bây giờ thấy nó còn nhỏ, chúng ta tha thứ cho nó một lần, khi nó lớn lên sẽ chuyển nó sang phòng khác ở đi, xem nó có dám làm cái mặt như bây giờ không!”
A Lê thở dài, không nói gì.
Tiết Duyên nhân cơ hội này nói: “Hôm nay thời tiết đẹp, hiếm khi ấm áp. Tại sao chúng ta không nhân cơ hội này ra ngoài chơi nhỉ?”
A Lê nói, “Lai Bảo còn quá nhỏ và phải bú sữa, thằng bé không thể thiếu ta.”
Tiết Duyên tiến tới ôm nàng, thì thầm: “Một ngày cũng không sao cả, hơn nữa, nhìn xem Lai Bảo không còn thân thiết với nàng, chúng ta ra ngoài một ngày đi, khi quay lại, nó sẽ biết nhớ nàng nên sẽ bắt đầu dính chặt lấy nàng.”
A Lê suy nghĩ một lát, gật đầu nói: “Được.”
Phùng thị uống thuốc mấy ngày, hôm qua ngủ một giấc ngon lành, bây giờ bệnh ho của bà đã đỡ hơn rất nhiều nên Tiết Duyên giao Lai Bảo cho bà, sau đó vui vẻ lấy ngựa dẫn A Lê ra ngoài.
Núi Tiểu Hương nằm ở ngoại ô phía tây của Ninh An. Trên đỉnh núi có một ngôi chùa hàng thế kỷ tên là chùa Vân Thủy, bên cạnh là một khu rừng mai vàng rất đẹp.
Tiết Duyên không tin vào thần và Phật, nhưng chàng vẫn rất kính trọng. Chàng đã đầu tư một số tiền nhang và mua bùa bình an cho Phùng thị và Lai Bảo. Hiện tại đã là mùa lạnh khắc nghiệt, trên núi càng không phải lễ hội, cho nên trong chùa vắng tanh, trống trải, vài đứa trẻ mang theo chổi lớn quét tuyết.
Hương gỗ đàn hương dày đặc trong ngôi chùa cổ, làn khói xanh lơ lửng bay lên trước thân vàng của Đức Phật khiến người ta tĩnh tâm.
Ngôi chùa có sức mạnh kỳ diệu đến mức có thể xoa dịu tâm trí nóng nảy và khiến mọi người vô tình thận trọng trong lời nói và hành động.
Tiết Duyên đứng sang một bên nhìn A Lê quỳ xuống thắp hương thành kính. Trước đó, Tiết Duyên không biết rằng nàng cũng tin vào điều này. Đức Phật trang nghiêm, bên ngoài tiếng chuông vang lên, A Lê đặt hương trên lư hương trước mặt, chắp tay trước ngực, mấp máy môi không biết nên nói gì.
Tiết Duyên lặng lẽ chờ đợi, thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn tuyết rơi trên mái hiên đối diện, hai màu đỏ và trắng tương phản nhau, trông vô cùng trang nghiêm.
Trong nhà, Đức Phật đang mỉm cười, như thể Ngài đang nhìn xuống tất cả chúng sinh với lòng từ bi.
Sau một lúc lâu, A Lê cuối cùng cũng đứng dậy. Tiết Duyên nghe thấy tiếng động và đi tới giúp nàng một tay. Hai người bước qua ngưỡng cửa cao, cây thông bên ngoài thẳng tắp, tỏa hương thơm.
Tiết Duyên đội mũ cho nàng, cười hỏi: “Nàng cầu Phật cái gì?”
A Lê nghiêm túc nói: “Hy vọng Lai Bảo có thể khỏe mạnh lớn lên, bà nội có thể sống lâu, đệ đệ năm sau có thể thi cử thuận lợi, Tiểu Hồ và Thúy Nương sớm sinh quý tử, bạch đầu giai lão, còn có Tiểu Cà Lăm…”
Tiết Duyên ngắt lời nàng, chỉ vào chính mình, hỏi như thể nàng không vui, “Còn ta thì sao?”
A Lê nói: “Cầu cho chàng nhiều nhất. cái gì tốt đẹp ta đều cầu cho chàng, nhưng bây giờ lại không nhớ ra.”
Tiết Duyên buồn cười, đưa tay ra sau gáy nàng, véo đùa: “Việc này nàng không làm được rồi, nàng không chân thành.”
A Lê quay đầu nhìn chàng, thấp giọng vặn lại: “Chân thành!”
Trời quá lạnh, khi nàng thở ra một làn sương trắng hình thành, Tiết Duyên đứng yên, kéo cổ áo nàng lên che mũi, vang lên: “Chân thành chân thành,” Nói xong, chàng lại hỏi: “Vậy nàng đã hứa gì với bản thân?”
A Lê chớp chớp mắt, một lúc sau mới chậm rãi nói: “Ta quên bản thân mình mất rồi.”
Tiết Duyên cười, cúi đầu cắn chóp mũi nàng qua lớp vải dày, “Cô bé ngốc, nàng ngốc à……”
Sau khi rời chùa, cả hai đi đến rừng mai gần đó và hái vài cành cây để c*m v** lọ khi trở về nhà. Dọc đường đi qua mấy cửa hàng y phục may sẵn, A Lê nhìn y phục của họ trông rất đẹp, nhưng vẫn bình thường, không có gì nổi bật. Tiết Duyên hoàn toàn không hiểu khía cạnh này, nhất thời không nghĩ ra được ý tưởng cải tiến nào nên đành bỏ về nhà.
Về đến nhà thì đã quá trưa, Phùng thị cho Lai Bảo ăn cháo dầu để dỗ bé ngủ. Bà cũng để lại một ít thức ăn cho họ hâm nóng trong nồi.
A Lê mở nắp ra nhìn, nàng có gan chiên và dưa chuột trộn, Tiết Duyên múc chút cơm rồi mang lên bàn. Hai người ngồi xuống, vừa cầm đũa chuẩn bị ăn thì Vi Thúy Nương xông vào bên ngoài. Hồ An Hòa bị nàng ấy kéo tay áo, vẻ mặt buồn bã đi theo, vẻ mặt giống một tiểu tức phụ.
A Lê không biết tại sao, liền mời bọn họ ngồi xuống, hỏi: “Các ngươi ăn chưa?”
Vi Thúy Nương tức giận đập bàn, chửi: “Ăn cái gì, ta đang đầy bụng đấy!”
Tiết Duyên nói: “Có chuyện gì?”
Vi Thúy Nương nghiến răng nghiến lợi nói: “Vừa rồi tiểu nhị nói cho ta biết, ngươi và Hồ An Hòa không thành thật trong cửa hàng, lén lút nhìn tiểu cô nương ở bên ngoài!”
[1] Lật mặt như bánh tráng: Thành ngữ “Sơn vũ dục lai phong mãn lâu” – “山雨欲来风满楼” – “shān yǔ yù lái fēng mǎn lóu” trong “Khê vân sơ khởi nhật trầm các, Sơn vũ dục lai phong mãn lâu” – “溪云初起日沉阁,山雨欲来风满楼” (trong Hàm Dương thành đông lâu của Hứa Hồn đời Đường: mưa núi sắp đến gió khắp lầu –>tóm lại dùng để hình dung các hiện tượng xảy ra báo hiệu những biến hóa thay đổi lớn trong tình hình, cục diện, cục thế. Hiện tại chủ yếu sử dụng để hình dung các căng thẳng leo thang có thể dẫn đến chiến tranh xung đột –> câu thơ lãng mạn thế này mà….).
Trong câu này tác giả dùng “山雨欲来之势”, theo như mình biết về văn phong tác giả này thì tác giả hay viết không đủ thành ngữ và thêm những chữ sau để cho tình tiết hay hơn.