A Lê - Chương 92
topicA Lê - Chương 92 :
Cửa phòng bếp bị tấm rèm bông dày che lại, bên trong ánh đèn mờ mịt, Tiết Duyên đang gắp rau cho A Lê dỗ nàng ăn, vừa nghe Vi Thúy Nương cãi nhau với Hồ An Hòa bên cạnh.
Vi Thúy Nương tính tình mạnh mẽ, bá đạo, vừa mở miệng liền có thể phun ra một đống lời, Hồ An Hòa không thể tranh cãi chút nào. A Lê lúc đầu có chút lo lắng, sợ hãi người sẽ gây ra chút khó xử không thể xoa dịu, nhưng khi nghe xong thì liền bật cười.
Vi Thúy Nương nói: “Hồ An Hòa, chàng không biết xấu hổ à, chàng đã già như vậy, đã có gia đình, thế mà còn dám nhìn một tiểu cô nương xinh đẹp trên đường! Chuyện gì thế này? Chàng dựa vào chút tiền bẩn mà đã lung lay như vậy, tính chuẩn bị nạp thiếp à! Tin là ta phá nhà chàng không, đập nát nồi của chàng, bắt chàng mang tiểu hồ ly tinh ra đường đớp không khí!”
Hai tay Hồ An Hòa đặt trong tay áo, hắn lặng lẽ ngồi sang một bên, thở dài, “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Đừng nói nhảm.”
Vi Thúy Nương hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nói: “Nói cho ta biết, chàng có nhìn thấy không?”
“……” Hồ An Hòa nghẹn ngào nói: “Ta đã nhìn thấy rồi, cũng không có ý định thành thân nàng ta. Cô nương người ta chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi, còn là tiểu muội muội.”
Đầu óc Hồ An Hòa thật sự rất ngu ngốc, hắn không hiểu được nhiều thứ, nói càng thêm hỗn loạn. Vốn dĩ hắn chứng tỏ rằng mình không có tình cảm với cô nương nọ và chỉ nhìn nàng ta một cách bình thường, nhưng trong tai người khác, cộng với vẻ tú tài nghèo hèn của hắn, nghe như một lão già b**n th** đang thèm muốn một thiếu nữ và muốn chiếm lấy nàng ấy bằng vũ lực nhưng bất lực.
Vi Thúy Nương nghe vậy càng tức giận đứng dậy nhìn xung quanh, sau đó thuận tay cầm thìa đặt trên bếp đuổi theo Hồ An Hòa và chuẩn bị đánh hắn.
A Lê chết lặng, vội vàng đẩy Tiết Duyên ra để giải quyết. Tiết Duyên không ngờ Vi Thúy Nương sẽ hành động nghiêm túc, sợ hãi vứt đôi đũa của mình để bảo vệ Hồ An Hòa.
A Lê kéo tay áo Vi Thúy Nương để nàng ấy bình tĩnh lại, bất đắc dĩ nói: “Thúy Nương, đừng lo lắng, nghe hắn giải thích đi.”
Vi Thúy Nương nhướng mày, chĩa mũi xẻng thẳng vào chóp mũi Hồ An Hòa, lạnh lùng nói: “Vậy nói cho ta biết!”
Hồ An Hòa vẫn chưa hiểu ra vấn đề, hắn suy nghĩ rất lâu rồi cuối cùng nói: “Ta thực sự không muốn cưới một nữ nhân khác, ta không thích nàng ta, ta cũng không nhìn nàng ta. Ta chỉ muốn xem cho vui thôi, dù có muốn thành thân thì cũng không có tiền, tiền đều ở trong túi nàng, còn phải mượn Tiết Duyên ăn bắp nướng……”
Hắn nói nửa câu đầu, Vi Thúy Nương vẫn có thể ép mình bình tĩnh lại, nhưng sau đó, ánh mắt nàng ấy như lửa đốt, nàng ấy muốn xé rách miệng Hồ An Hòa mà lao tới, nhưng A Lê đang ở trước mặt nàng ấy, Vi Thúy Nương cũng không dám động vào nàng, cho nên nàng ấy chỉ đơn giản ném thìa mạnh về phía Hồ An Hòa.
Hồ An Hòa đã bị sợ đến mức không nhúc nhích được vì trận lôi đình của Vi Thúy Nương, Tiết Duyên nhanh mắt nhanh tay đỡ hắn sang một bên, ném thìa vào góc tường, đập vỡ một mảnh đất lớn.
A Lê thực sự choáng váng. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng phu thê cãi nhau lại ồn ào như vậy, thậm chí còn ném đồ đạc như vậy.
Trong bếp ồn ào đến mức Phùng thị có thể nghe thấy trong phòng chính. Bà đặt Lai Bảo xuống, vội vàng chạy ra ngoài thuyết phục: “Sao vậy?”
Vi Thúy Nương căm hận nói: “Bà nội, bà muốn phán xét con, Hồ An Hòa quá đáng rồi! Chỉ mới mấy ngày tốt đẹp mà hắn đã tìm mọi cách để nạp thiếp. Hắn lén lút giấu tiền riêng, con giả vờ mở một mắt, nhắm một mắt, nhưng hắn lại lén lút tiêu xài, muốn vu khống con với những người khác!
Hồ An Hòa cuối cùng cũng hít một hơi, thấp giọng vặn lại: “Ta nói xấu nàng hồi nào?”
Vi Thúy Nương dùng con mắt hình viên đạn liếc hắn một cái, chỉ vào hắn nói: “Sao ngươi lại nói với A Lê là ta không cho ngươi tiền mua bắp nướng?”
Hồ An Hòa không nói nên lời, há miệng lại ngậm vào, nhất thời không nói gì.
Vi Thúy Nương lại nói: “Không làm chuyện xấu, không sợ ma quỷ gõ cửa, ngươi biết mình đã làm gì! Trông ngươi là người biết đọc, hiền lành tao nhã như một người tốt. Còn trên thực tế thì trong lòng ngươi tính toán nhiều chuyện. Đừng tưởng ta không biết ngươi giấu tiền riêng, giấu ở gót giày, ngươi không sợ bị chai chân ngươi à! Ngươi đã học thứ đó từ ai thế?”
Hồ An Hòa thản nhiên nói: “Sự cai trị của kẻ chuyên quyền hung dữ như hổ…”
Vi Thúy Nương không hiểu ý của hắn, nhưng trong tiềm thức nàng ấy cảm thấy hắn đang mắng nàng ấy, ngọn lửa trong lòng dồn lên cổ họng, nàng ấy tiến lên một bước tranh luận với Hồ An Hòa. Phùng thị sợ nàng ấy lại làm chuyện gì nữa, liền thở dài, kéo cổ tay nàng ấy lại, an ủi nói: “Thúy Nương, đừng tức giận nữa, chúng ta nói chuyện một chút đi.”
Vi Thúy Nương vỗ vỗ trên tay nàng ấy hạt bụi không tồn tại, vẻ mặt lạnh lùng đi theo Phùng thị sang một bên, nheo mắt nói: “Vậy để hắn nói, nếu hắn không nghĩ ra được gì, con liền nhét hắn vào trong chuồng gà!”
Phùng thị không cười nổi, phất phất tay nói: “Cái này không được, cái này không được.”
Thức ăn trên bàn hơi lạnh, A Lê lấy hết xuống, lau sạch bàn, sau đó ngồi bên cạnh Tiết Duyên nghe Hồ An Hòa giải thích.
Hắn vừa tủi nhục vừa vô tội, thở dài ba tiếng một câu: “Ta thật sự không có làm vậy, ta đang nhìn hai tỷ muội đang cãi nhau trên đường, cảm thấy rất thú vị nên dời một chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngoài xem… “
Vi Thúy Nương vỗ bàn nói: “Ngươi còn dời ghế ra ngoài xem!”
Nửa câu sau vẫn còn trong miệng, Hồ An Hòa sợ hãi trước âm thanh đột ngột và gần như cắn vào lưỡi.
Phùng thị cho Tiết Duyên một ánh mắt, nhờ chàng bảo vệ Hồ An Hòa, vỗ vỗ mu bàn tay Vi Thúy Nương, nhẹ giọng nói: “Ngươi tiếp tục đi.”
“……Ta nghe tiểu nhị bảo bọn họ là hai nữ nhi của tri phủ Khâu Vũ của Ninh An. Cô chị lớn là con của đích xuất, được nuông chiều nên hống hách và vô lý. Cô em là con gái của di nương. Nghe nói Khâu tri phủ phạm sai lầm, bị giáng chức xuống núi Đại Lương làm quan nhỏ, có con với một cô nương thôn Di ở đó. Sau đó, cô nương thôn Di chết, tiểu nữ nhi theo Khâu tri phủ về nhà, tên của nàng ấy nghe lạ lắm, hình như là… A Ước?
Hồ An Hòa liếc nhìn mặt Vi Thúy Nương, nuốt nước bọt rồi nói tiếp: “Nhưng Khâu phu nhân rất có thế lực, luôn coi chuyện này như cái gai trong lòng, không chịu hòa nhã. Đại thiên kim của khâu tri phủ tên là Khâu Vân Xuyên[1], cũng không phải là người xấu, dù sao cả gia đình đều đang trong tình trạng hoảng loạn, mọi người ở Ninh An đều biết chuyện sáng nay, Khâu Vân Xuyên lại chặn tiểu muội muội nàng ta trên đường, nàng ta chống nạnh chửi rủa rất lâu. Không ít người theo dõi nên ta tham gia cuộc vui……”
[1] Mình không kiếm ra tên Hán Việt của từ 妡, tên gốc của nhân vật là 邱云妡. Chữ 妡 nằm trong bộ Nữ, google dịch là Xuyên nên mình để là Xuyên nha, nếu có ai biết tên Hán Việt thì nói cho mình biết để mình sửa nhe.
Sắc mặt Vi Thúy Nương hơi dịu đi, nhưng vẫn lạnh lùng nói: “Sao ngươi lại thích tham gia cuộc vui như vậy?”
“Tại thú vị, so với truyện còn thú vị hơn nhiều. Người ta nói cảm hứng đến từ cuộc sống. Bây giờ ta tin rồi.” Càng nói, Hồ An Hòa càng vui vẻ l**m môi nói thêm: “Khâu tri phủ thì thích tiểu nữ nhi. Nhưng ông ta sợ vợ nên không dám công khai nên đã lén lút nhét tiền và đồ đạc. Bây giờ A Ước đã đến tuổi thành thân, Khâu tri phủ đã tìm được đối tượng phù hợp cho nàng ấy rồi. Khâu phu nhân không vui nên bọn họ làm loạn khắp nơi. Đúng lúc Khâu Vân Xuyên chuẩn bị thành thân, nàng ta đã cướp hết thợ thêu trong nhà và không cho A Ước may y phục.
Phùng thị nghe xong cười nói: “Mọi thứ trong đại trạch viện này dường như đều được tạc từ cùng một khuôn. Tất cả đều rất giống nhau”.
Hồ An Hòa nói: “Phải không? Lúc đó ta đang nghĩ sẽ tuyệt vời biết bao nếu tất cả hàng chục bộ y phục mà A Ước cô nương muốn may đều đến từ nhà chúng ta.”
Tiết Duyên ngắt lời hắn và nói: “Tốt nhất là ngươi nên quên đi. Chúng ta đừng tham gia vào chuyện riêng tư như vậy của quan gia. Kiếm được mấy đồng mà còn gặp rắc rối thì không đáng.”
Hồ An Hòa suy nghĩ một chút rồi gật đầu, “Đúng vậy, nghe nói trưởng nữ Khâu gia lấy chồng tốt, Tống gia ở phía bắc thành cũng là kẻ có tiền. Không những giàu có, quyền thế, mà Nhi cô nương Tống gia mấy ngày trước còn được tân hoàng nạp tiến vào hậu cung đó, trở thành phi tần. Nếu Khâu Vận Xuyên gả cho hắn, nàng ta sẽ là thân thích của hoàng đế, dính miếng thơm, cũng không dễ chọc đâu!”
Lông mày của hắn sống động và lời nói của hắn đầy cảm xúc và vang dội, khiến mọi người trong phòng thích thú.
Phùng thị nói: “Được rồi, chúng ta hãy nói rõ ràng nhé. Tiểu Hổ vẫn làm tròn bổn phận của mình, hắn chỉ thích hóng chuyện thôi. Thúy Nương đừng trách hắn nữa.”
Vi Thúy Nương cũng mỉm cười đứng lên, nhẹ nhàng nói: “Được rồi, lần này ta không truy cứu, nhưng nếu có lần sau, chúng ta cùng nhau tính sổ!”
Hồ An Hòa sờ sờ mũi, quay đầu lại thầm chào A Lê và Tiết Duyên, cười như mèo ăn trộm, vui vẻ chuẩn bị về nhà. Nhưng ngay khi bước ra khỏi cửa, hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó và do dự: “Không đúng! Làm thế nào nàng biết được chuyện trong cửa hàng ta thế?”
Vi Thúy Nương nói: “Trong cửa hàng có nhiều tiểu nhị như vậy, chỉ cần hỏi bất cứ ai là được.”
Ánh mắt Hồ An Hào mở to, run rẩy: “Nàng, nàng đang theo dõi ta?”
Vi Thúy Nương cau mày nói: “Không, trả tiền cho người ta thì mới gọi là giám sát. Ta không mua người ta, ta chỉ hỏi ai đã khiến chàng áy náy.”
Mũi Hồ An Hòa đỏ lên vì tức giận, “Nàng thật sự không đưa tiền mà dùng quyền lực để ép buộc người khác! Vẫn đang bị giám sát!”
Vi Thúy Nương chờ hắn ở ngoài cửa, vì lạnh mà giậm chân, thấy hắn lẩm bẩm hồi lâu không ra ngoài, nàng ấy cũng tức giận chỉ về phía nhà nói: “Hồ An Hòa, ta đếm đến ba, chàng về không?”
Hồ An Hòa nói, “Ta sẽ không về!”
Vi Thúy Nương quát: “Không về thì ra chuồng gà ngủ đi!”
“……” A Lê dựa vào Tiết Duyên, đầu ngón tay thò ra khỏi ống tay áo chạm vào chóp mũi, thầm nghĩ phu thê cãi nhau có thể sẽ như thế này, trẻ con và buồn cười.
Cuối cùng, Hồ An Hòa vẫn như cái đuôi nhỏ đi theo Vi Thúy Nương về nhà.
Đồ ăn vừa nguội vừa nóng, không còn ngon nữa, Phùng thị nấu hai món mới, cả nhà bỗng ngồi ăn chiều thay vì trưa rồi mới trở về nhà. A Lê đã ở ngoài gió nửa ngày, mùi gừng đã tản đi không ít, Lai Bảo cuối cùng cũng chịu ôm. Tiết Duyên đang nằm vắt chéo chân trên giường đất. Ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn trên giường, nhìn A Lê chu môi hôn lên mặt Lai Bảo, ngâm nga hát cho bé nghe.
Mọi việc ở nhà đều suôn sẻ, có vợ con, cuộc sống hòa thuận, làm việc gì cũng có thể tràn đầy năng lượng.
Trưa ngày hôm sau, Tiết Duyên nấu bữa trưa dọn cho Phùng thị và A Lê, sau đó chàng mặc y phục định đi ra ngoài thì thấy Hồ An Hòa chạy vào, hắn đang che miệng lại. Bây giờ Tiết Duyên nhìn thấy hắn, chàng có cảm giác như mình thấy hai cái đầu to, thoạt nhìn giống như đang gặp rắc rối, điều này càng khiến chàng đau đầu hơn.
Tiết Duyên dựa vào cửa, mím môi hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Hồ An Hòa nói: “……Ta vô tình dính vào bí mật gia đình của Khâu tri phủ.”