Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 65

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 65 :Ôm kiểu công chúa

Giản Văn Minh nhíu mày, ngẩng đầu lên.

Cơ thể cậu cố tình tạo thành một đường cong đẹp mắt, phần lưng hõm sâu.

Hề Chính từ đầu đến cuối vẫn im lặng, lặng lẽ giúp cậu bôi thuốc.

"Xong rồi." Hề Chính nói, giọng hơi khàn.

"Cảm ơn." Giản Văn Minh quay đầu lại.

Hề Chính vẫn giữ dáng vẻ nghiêm túc như mọi khi, không để lộ chút biểu cảm khác thường nào.

Giản Văn Minh xoay người, cố ý để Hề Chính nhìn thấy vết bớt đỏ lớn trên đùi mình.

Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và anh trai chính là điều này - anh trai cậu có một vết bớt màu đỏ nhạt, trông như bị phấn phủ lên.

Nhưng vết bớt của anh trai cậu là thật, còn cậu chỉ dùng phấn vẽ lên. Mặc dù cậu nghĩ với mối quan hệ giữa anh trai và Hề Chính, chưa chắc Hề Chính từng thấy bộ phận này, nhưng vẫn phải đề phòng.

Cậu cố tình dang chân như vậy, chắc Hề Chính đã nhìn thấy rồi chứ?

Giản Văn Minh liền trở mình nằm sấp xuống. Hề Chính nói:

"Nằm yên đi."

"Cảm ơn anh." Giản Văn Minh đáp.

"Không có gì." Hề Chính trả lời.

Hề Chính đi sang phòng bên cạnh.

Vì vừa bôi thuốc xong, Giản Văn Minh không mặc gì, cứ thế nằm sấp trên giường.

Một lát sau, Hề Chính quay lại, đã thay bộ quần áo khác, nói:

"Tôi có việc phải ra ngoài một chuyến."

"Hôm nay có về không?" Giản Văn Minh hỏi.

Hề Chính gật đầu:

"Về."

Nghe vậy, cậu mới yên tâm.

Giản Văn Minh cứ nằm như vậy đến khi trời tối, mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh dậy, cậu phát hiện trên người đã được đắp thêm một tấm chăn mỏng.

Giản Văn Minh xoa mắt, đứng dậy, lề mề bước xuống giường, thử đi vài bước.

Cơn đau khiến cậu lập tức hít sâu một hơi lạnh.

Còn đau hơn lúc vừa mới bị thương.

Cậu kéo cái ghế lại gần, dùng làm gậy chống, chậm rãi đi về phía nhà vệ sinh.

Vừa đẩy cửa ra, liền thấy Hề Chính từ phòng bên bước ra:

"Em định làm gì?"

"Đi vệ sinh." Giản Văn Minh đáp.

Hề Chính bước tới đỡ lấy cậu, vừa đi cậu vừa hỏi:

"Anh về từ lúc nào?"

"Nửa giờ trước."

Giản Văn Minh quay đầu liếc nhìn Hề Chính.

Thấy hắn trông nghiêm túc, cậu cố ý nghiêng người đổ vào người hắn.

Quả nhiên, Hề Chính lập tức ôm chặt lấy cậu:

"Cẩn thận."

Giản Văn Minh cảm thấy mình chẳng khác nào một đóa sen trắng mong manh, khẽ nói:

"Chân đau quá."

"Đau thì nhớ mà rút kinh nghiệm, sau này lái xe đừng liều lĩnh như thế." Hề Chính nói.

Giản Văn Minh chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi, đứng thẳng người, đẩy nhẹ Hề Chính:

"Trên người tôi toàn là thuốc, đừng để bẩn áo khoác của anh."

"Bẩn thì vứt." Hề Chính đáp.

Hắn đỡ Giản Văn Minh đến trước bồn cầu.

Giản Văn Minh nói:

"Anh đỡ tôi một chút."

Cậu đứng một chân như gà con tập đi, Hề Chính đứng sau, đặt một bàn tay lớn lên lưng cậu.

Lưng cậu trông gầy, vai khẽ khum lại làm xương bả vai càng lộ rõ.

Giữa tiếng nước chảy, khóe miệng Hề Chính hơi nhếch lên. Giản Văn Minh lập tức nói:

"Đừng có nhìn lén."

"Em chỉ đi tiểu thôi, có gì đáng xem?"

Giản Văn Minh khẽ đáp:

"Tôi... Tôi là một Omega."

Hề Chính im lặng.

Giản Văn Minh đột nhiên cảm thấy hơi xấu hổ.

Giờ cậu chẳng khác nào người tàn tật, không còn cách nào khác.

Đi vệ sinh xong, Hề Chính lại đỡ cậu đi rửa tay.

"Ngày mai hộ lý đến, tôi muốn tắm." Giản Văn Minh nói.

"Người đầy vết thương, chờ hai ngày nữa rồi tắm."

"Tôi thích sạch sẽ, không tắm một ngày là thấy khó chịu. Anh cũng biết mà." Giản Văn Minh đáp.

Hề Chính đột nhiên hỏi:

"Em đã qua kỳ ph*t t*nh chưa?"

Giản Văn Minh nói:

"Trên người toàn mùi thuốc, còn ngửi được gì nữa."

"Kỳ ph*t t*nh của em đúng là rối loạn thật." Hề Chính nói. "Lúc thì cả người nồng mùi pheromone, lúc lại chẳng có chút nào."

Giản Văn Minh cười nhạt:

"Không như vậy thì sao gọi là rối loạn chứ?"

Nói xong, cậu lặng lẽ quan sát sắc mặt của Hề Chính.

Tại sao cậu lại cảm thấy thần sắc và giọng điệu của hắn có chút kỳ lạ?

Đang định hỏi, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng trò chuyện.

Là bà Hề.

"Người đâu rồi?" Bà hỏi.

"Vừa nãy còn đang ngủ mà." Dì giúp việc trả lời.

"Chúng tôi ở trong này." Giản Văn Minh lên tiếng.

Cậu vừa định bước ra, Hề Chính liền ngăn lại:

"Em định cứ thế mà ra gặp người sao?"

Hắn quay ra ngoài nói:

"Mẹ chờ một lát."

Bà Hề lập tức nhíu mày.

Từ lần trước tan rã trong không vui, bà đã giận mấy ngày liền.

Nhưng cứ tiếp tục như thế này cũng không phải cách.

Giản Văn Khê từng nói, chỉ cần cậu ta muốn, chẳng ai có thể thoát khỏi sự quyến rũ của cậu ta.

Dù không thích Giản Văn Khê, bà cũng phải thừa nhận cậu ta có một gương mặt mà hiếm người đàn ông nào có thể từ chối.

Giờ đây, cậu ta đã ly hôn với Hề Chính mà vẫn còn sống chung dưới một mái nhà, như vậy không ổn chút nào.

Nhưng bên ngoài đang đồn ầm chuyện ly hôn, nếu để Giản Văn Khê dọn đi lúc này, e rằng sẽ ảnh hưởng đến công ty.

Lại nghe nói cậu ta bị thương.

Đang yên đang lành lại đi đua xe.

Giản Văn Khê đúng là mất trí rồi.

Nhưng hai người kia trốn trong nhà vệ sinh làm gì?

Lại còn bắt bà phải chờ.

Bà đảo mắt nhìn quanh, lập tức thấy trên tủ đầu giường chất đầy lọ thuốc cùng tăm bông đã dùng qua.

Chẳng mấy chốc, Hề Chính đỡ Giản Văn Minh từ trong đó đi ra.

Giản Văn Minh mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình, nhìn qua đã biết là áo của Hề Chính.

"Sao mẹ lại đến đây?" Hề Chính hỏi.

Bà Hề nói:

"Chẳng phải con bảo Văn Khê bị thương sao? Nhà các con chỉ có một người giúp việc, chăm sóc như vậy không tiện. Dọn về nhà đi, mẹ tự lo liệu cho."

Giản Văn Minh sững người một chút.

Hề Chính đáp:

"Không cần, đã thuê hộ lý rồi."

"Hộ lý sao bằng người nhà chăm sóc được." Bà Hề nói.

"Con yên tâm, dù mẹ không thích cậu ta, nhưng giờ cậu ta bị thương, mẹ cũng sẽ tận tâm chăm sóc. Nếu con lo, có thể dọn về ở cùng."

Vừa nói, bà vừa liếc nhìn "Giản Văn Khê", còn chưa kịp mở lời thì cậu đã lên tiếng:

"Được thôi."

Bà Hề sững lại, Hề Chính cũng nhìn về phía cậu.

Giản Văn Minh nói:

"Tôi đồng ý dọn qua ở một thời gian."

Cậu vốn đang lo lắng không có cơ hội tiếp xúc với bà Hề.

Bà mẹ chồng cay nghiệt này cũng nên nếm chút đau khổ đi.

Lần trước chọc tức bà với Tiền Oánh Oánh vẫn chưa đủ sảng khoái.

Hề Chính nhíu mày:

"Em chắc chứ?"

Giản Văn Minh gật đầu:

"Tôi tin rằng dù ở đâu, dì cũng sẽ chăm sóc tôi thật tốt."

Nghe cậu ta gọi mình là "dì", bà Hề khựng lại một chút, sau đó lạnh lùng cười khẩy:

"Vậy thì dọn đi."

Thế là Giản Văn Minh được bà Hề đón về nhà chính của họ Hề.

Đây là lần đầu tiên cậu đến nơi này.

Nhà họ Hề rất lớn, nhưng người lại rất ít.

Bố của Hề Chính quanh năm ở nước ngoài, hiếm khi về. Sau khi Hề Chính kết hôn, hắn cũng dọn ra ngoài sống, nên căn nhà rộng thế này thường ngày chỉ có một mình bà Hề.

Nghĩ đến chuyện này, bà lại tức giận.

Chuyện dọn ra ngoài sau kết hôn, ngoài mặt là do Hề Chính đề xuất, nhưng chắc chắn Giản Văn Khê đứng sau xúi giục.

Chẳng qua là không hợp tính bà, không muốn sống chung với bà mà thôi.

Bà Hề sắp xếp cho Giản Văn Minh ở phòng khách phía đông tầng một:

"Chân cậu bị thương, lên xuống cầu thang không tiện. Phòng này dù là phòng khách nhưng đầy đủ mọi thứ."

"Để em ấy ở phòng con đi." Hề Chính nói.

Bà Hề đáp:

"Cậu ta đi lại bất tiện."

Hề Chính không nói thêm, trực tiếp bế Giản Văn Minh lên.

Đừng nói bà Hề, ngay cả Giản Văn Minh cũng sững sờ.

Hề Chính bị làm sao vậy? Giả mạo à?

Hắn bế cậu lên tầng hai, thẳng đến phòng ngủ, rồi đặt xuống giường.

Phòng ngủ của Hề Chính rất rộng, chiếm gần một phần ba diện tích tầng hai. Không gian lớn, nên trông càng thoáng đãng.

Hề Chính cầm điều khiển bấm một cái, rèm cửa từ từ kéo ra, ánh nắng lập tức tràn vào.

"Anh làm gì vậy?" Giản Văn Minh hỏi.

Hề Chính đáp:

"Em muốn dọn vào đây, chẳng phải là như vậy sao?"

Giản Văn Minh nhìn hắn đầy cảnh giác.

Hề Chính nói:

"Tôi phải đi làm, không thể lúc nào cũng có mặt. Em đã nhất quyết chuyển vào, nếu thấy thiệt thòi thì đừng có khóc nhè."

Giản Văn Minh cười nhạt:

"Tôi không còn là Giản Văn Khê của ngày trước. Tôi đã thay đổi, như lột xác thành người mới."

Hề Chính nhìn cậu một cái, chậm rãi đáp:

"Tôi nhận ra rồi."

Giản Văn Minh nói:

"Chuyện tôi bị thương, đừng nói với người nhà tôi. Tôi không muốn họ lo lắng, đặc biệt là bố mẹ và em trai tôi."

"Tôi không có cách liên lạc với Giản Văn Minh." Hề Chính đáp. "Muốn nói cũng chẳng tìm được người."

Đột nhiên nghe tên mình thốt ra từ miệng Hề Chính, Giản Văn Minh bỗng thấy cả người nổi da gà.

Cậu dịch về phía đầu giường, nói:

"Lâu rồi không liên lạc với em trai, cũng không biết bây giờ nó thế nào."

"Đúng vậy." Hề Chính thở dài. "Em ở đây, cũng chẳng rõ cậu ấy ra sao."

Giản Văn Minh ngồi dậy, bắt đầu c** q**n áo.

Thấy cậu ngay cả áo ngủ cũng định cởi, Hề Chính cau mày:

"Ở đây mà em cũng muốn c** s*ch?"

"Trên người có vết thương, mặc quần áo khó chịu." Giản Văn Minh vừa nói vừa cởi áo ngủ, chỉ còn lại mỗi chiếc quần đùi, rồi bò lên giường, còn cố ý cọ người một chút.

Hề Chính liếc nhìn quần đùi hơi căng của cậu, môi mỏng khẽ mím lại.

"Haizz..."

Hắn quay đầu đi.

Giản Văn Minh chống nửa người lên, cất giọng khiêu khích:

"Tại sao anh chẳng có chút hứng thú nào với tôi? Chẳng lẽ bên cạnh anh thật sự có Omega nào xuất sắc hơn tôi sao?"

"Này, nhìn mặt tôi đi." Cậu ngửa đầu lên.

"Nhìn dáng tôi đi." Cậu ưỡn eo lên.

"Ai nói với em..." Hề Chính đáp, giọng trầm thấp. "Tôi không hề có hứng thú?"

Giản Văn Minh híp mắt, cười khẽ:

"Hối hận rồi sao?"

Hề Chính nói:

"Có nhiều chuyện không thể nói là hối hận hay không hối hận, có lẽ duyên phận vẫn chưa tới."

Đúng là cứng miệng đến cùng.

Giản Văn Minh bật cười khẽ, chống tay bò lên gối:

"Anh xuống tầng đi, nếu không mẹ anh lại tưởng tôi làm gì anh rồi."

Hề Chính xoay người rời đi.

Giản Văn Minh lật người nằm sấp xuống giường, mắt dán vào chiếc đèn treo trên trần, nhìn hồi lâu mà ngẩn ngơ.

Chuyện đến nước này rồi, chỉ có thể thuận theo tự nhiên.

Bà Hề đề nghị đưa cậu về, không biết đang tính toán điều gì.

Nhưng bất kể bà có âm mưu gì, cậu cũng sẽ khiến bà nhận lấy quả báo.

Chỉ cần cậu tự nhận mình là Giản Văn Khê, thì cậu chính là Giản Văn Khê, trừ khi bọn họ lôi cậu đi xét nghiệm DNA.

Cậu lén mở điện thoại, xem phát sóng trực tiếp của chương trình《Tinh Nguyệt Chi Chiến》.

Hiện tại, chương trình mới mở một kênh phát sóng trực tiếp. Trong hình ảnh phát sóng, cậu không thấy nhóm của anh trai mình.

Có lẽ là vì lý do bảo mật.

Cậu nhìn thấy khoảng cách phiếu bầu giữa anh trai mình và Cố Vân Tương ngày càng bị kéo giãn.

Điều này khơi dậy ý chí chiến đấu trong cậu.

Anh trai đã làm tốt như vậy, ít nhất cậu cũng phải làm được một nửa mới được.

Dưới tầng, bà Hề ngồi đối diện Hề Chính, vẻ mặt nghiêm nghị.

"Con muốn làm gì?" Bà hỏi.

Hề Chính đáp:

"Không phải mẹ bảo chúng con dọn về sao?"

"Con và cậu ta đã ly hôn rồi, ôm tới ôm lui như vậy, ra thể thống gì."

"Chỉ là một người bị thương, không tiện lên xuống tầng. Con là đàn ông, giúp đỡ một chút cũng chẳng sao." Hề Chính bình thản nói. "Chuyện của chúng con, mẹ không cần lo. Còn nữa, nếu Văn Khê đã dọn về, mấy ngày này đừng để Tiền Oánh Oánh đến."

Bà Hề sững người.

Bà cảm thấy con trai mình mấy năm gần đây càng ngày càng cứng rắn.

Hề Chính đứng dậy:

"Buổi tối con có hẹn ăn cơm, không về nhà ăn. Đã đón người về rồi thì phải chăm sóc em ấy tử tế. Bây giờ chúng con đã ly hôn, em ấy chỉ là khách của nhà mình."

Bà Hề nhìn theo bóng lưng Hề Chính, ngẩn người một lúc lâu, tức giận đến mức đứng không vững.

Nhưng bà cũng quen rồi.

Con như vậy, ông bố cũng như vậy.

Dì Trần trong nhà hỏi:

"Phu nhân, tối nay bà muốn ăn gì?"

Bà Hề cau mày:

"Lên tầng hỏi cái tên trên đó xem cậu ta muốn ăn gì.".

Dì Trần liền lên tầng. Chỉ một lát sau, bà ta quay xuống, sắc mặt có chút lạ lùng.

Bà Hề hỏi:

"Sao vậy?"

Dì Trần không nhịn được mà nói:

"Cậu ấy bảo muốn ăn bánh bao Huy Khánh Phúc và dưa muối"

Bà Hề nhíu mày:

"Huy Khánh Phúc?"

"Nói là tiệm trong khu Hoa Lợi."

"Sao cậu ta không ăn bánh bao tận Mặt Trăng luôn đi?" Bà Hề cau mày. "Miệng lưỡi đúng là kén chọn thật."

"Vậy có mua không phu nhân?" Dì Trần cẩn thận hỏi.

"Mua, đương nhiên phải mua." Bà Hề nói. "Vừa rồi dì không nghe A Chính nói sao? Cậu ta là khách, tự nhiên phải tiếp đãi chu đáo. Cậu ta muốn gì thì cứ mua nấy. Dì không có việc gì thì lên tầng thường xuyên, đừng để cậu ta và A Chính có cơ hội ở riêng."

Dì Trần nghe vậy liền gật đầu:

"Đúng là phải giám sát chặt chẽ một chút. Vừa nãy tôi lên tầng, thấy cậu ta chỉ mặc một chiếc quần đùi, nằm sấp trên giường. Thấy tôi vào mới vội lấy chăn mỏng che lại. Nếu để A Chính thấy..."

Bà Hề vừa nghe xong, lập tức lên tầng.

Vừa đến cửa, liền thấy "Giản Văn Khê" đang nằm bò trên đầu giường, với tay lấy ly nước trên tủ đầu giường.

Người trẻ tuổi, dáng người thon dài, eo nhỏ, mông cong, làn da trắng trẻo, dung mạo xinh đẹp, đúng là một Omega cực phẩm.

Ngay cả bà nhìn cũng ngẩn ngơ một chút.

Đẹp mắt thật.

Bà không kìm được mà cảm thán.

Mông tròn mẩy, eo thon khéo léo, đúng là quyến rũ.

Alpha nào mà chịu nổi cơ chứ.

May mà bà đã đón cậu ta về nhà.

Bà Hề ho khan một tiếng.

Giản Văn Minh thấy bà bước vào, liền quỳ gối trên giường.

"Dì Trần, tôi muốn uống nước." Cậu nói.

Dì Trần vội vàng bưng ly nước đưa cho cậu.

Giản Văn Minh nhận lấy, ừng ực mấy hớp liền uống cạn, sau đó trả ly lại cho dì Trần, rồi mới nằm xuống giường, kéo chăn mỏng phủ lên eo.

Nhưng nửa người trên vẫn tr*n tr**, làn da trắng mịn như hoa anh đào, ngực tuy gầy nhưng rắn chắc.

Bà Hề nói:

"Nơi này không giống chỗ của các cậu, trong nhà nhiều người, cậu cứ tr*n tr** như vậy, thật không thích hợp."

"Vội đến, tôi chưa mang theo quần áo, có thể mặc tạm đồ của Hề Chính không?"

Bà Hề liếc nhìn dì Trần một cái, dì Trần liền đi đến phòng để quần áo.

Bà Hề lại đánh giá Giản Văn Khê thêm một lượt.

Trước kia, mỗi lần Giản Văn Khê gặp b đều ăn mặc chỉnh tề, thậm chí rất ít khi để lộ cánh tay. Bà biết mặt cậu ta trắng, cổ cũng trắng, nhưng không ngờ da dẻ trên người càng trắng hơn, lại còn mịn màng như ngọc, trơn bóng đến mức khiến người ta không kìm được mà muốn chạm vào.

Mặt vẫn là gương mặt đó, nhưng bà luôn cảm thấy Giản Văn Khê đã thay đổi.

Dường như trở nên phóng khoáng hơn, nhưng cái sắc bén ngày xưa lại nhạt đi, thay vào đó là một chút ngây thơ...

Còn rất quyến rũ.