Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 64

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 64 :Lật xe

Bãi đua xe này không phải nơi Giản Văn Minh thường xuyên lui tới.

Nhưng nói đến đua xe, đây lại là môi trường cậu quen thuộc nhất.

"Hồi trước, lúc còn học cấp ba, có một thời gian tôi hay đến đây chơi cùng em trai." Giản Văn Minh vừa đi vừa nói.

Cậu không hề nói dối. Trước đây, anh cậu thực sự từng chơi đua xe.

Những cậu ấm con nhà giàu có nhiều thú vui để giải trí, nhưng anh cậu lại là kiểu người sống khá quy củ. Chỉ có một quãng thời gian hồi cấp ba, anh cậu đặc biệt say mê những môn thể thao mạo hiểm này.

Đua xe, lướt sóng, anh cậu đều từng mê mẩn một thời gian dài. Anh cậu không hề chỉ có dáng vẻ lạnh nhạt, khô khan như bề ngoài.

Cũng chính vì vậy, anh cậu mới có suy nghĩ muốn thay cậu báo thù sao? Vì trong người anh ấy, vốn cũng chảy chung một dòng máu với cậu.

Chỉ là những chuyện này, e rằng Hề Chính và Minh Thế Khải chưa từng chứng kiến.

Bây giờ anh cậu đã điềm tĩnh hơn rất nhiều, khó ai có thể liên tưởng anh cậu với những thú vui mạo hiểm kia.

"Ban đầu có thể sẽ thấy rất sợ, nhưng khi quen rồi, càng chơi càng đã. Chỉ cần làm tốt các biện pháp bảo hộ là được."

Nói xong, cậu quay sang liếc nhìn Hề Chính và Minh Thế Khải.

Minh Thế Khải vẫn giữ nụ cười thoải mái trên môi, nhưng sắc mặt Hề Chính thì không mấy tốt.

Dù vậy, vẻ mặt của Hề Chính vốn đã nghiêm nghị sẵn rồi. Khi không cười, trông hắn cực kỳ nghiêm túc, tạo cảm giác khó gần.

Giản Văn Minh cảm thấy, cái khí chất ông chủ lớn của Hề Chính lại trỗi dậy rồi.

"Không ngờ cậu cũng đến đây." Minh Thế Khải cười nói với Hề Chính.

Hề Chính không đáp.

Minh Thế Khải bèn bước nhanh hơn, đuổi kịp Giản Văn Minh: "Lâu lắm tôi chưa chơi lại cái này. Lát nữa nhớ chiếu cố tôi đấy."

Giản Văn Minh nói: "Thật ra tôi cũng nhiều năm rồi không chơi. Hề Chính thì khác, anh ấy chơi giỏi lắm, có thể chăm sóc anh."

Nói rồi, cậu quay sang nhìn Hề Chính.

Chuyện Hề Chính biết đua xe, cậu cũng mới nghe được gần đây.

Theo lời Hề Chính tự nhận xét về bản thân thì chỉ là "cũng tạm được".

Nhưng với kiểu người như hắn, đã nói là "cũng tạm được" thì chắc chắn trình độ không hề thấp.

Không ngờ một người có phong thái như Hề Chính cũng thích đua xe.

Trước khi lên xe, bọn họ cần phải thay đồ bảo hộ chuyên dụng.

Bộ đồ đua xe là loại liền thân, khá khó mặc. Cậu vừa mặc vào vừa lén quan sát Hề Chính.

Hề Chính mặc vào một cách thành thục, không hề lúng túng.

Nhưng Minh Thế Khải thì ngược lại.

"Văn Khê." Minh Thế Khải gọi cậu. "Em nhìn giúp tôi chỗ này..."

Giản Văn Minh bước qua giúp Minh Thế Khải chỉnh trang lại bộ đồ. Vừa giúp xong, quay đầu đã thấy Hề Chính ngồi lên xe.

"Cậu ấy có vẻ không vui." Minh Thế Khải hỏi. "Chẳng lẽ là do tôi? Nếu biết cậu ấy cũng đến, tôi đã không đến rồi. Hề Chính lúc nào cũng có thành kiến với tôi."

Giản Văn Minh nghe mà thấy câu này có chút ẩn ý.

Cậu từng gặp không ít kiểu người giả tạo.

So với những người đó, thủ đoạn của Minh Thế Khải có vẻ hơi vụng về.

Xem ra, Minh Thế Khải thực sự có tình cảm với anh trai cậu.

"Anh ấy vốn dĩ như vậy." Giản Văn Minh nói, nhưng chưa dứt lời, bỗng nghe thấy tiếng động cơ gầm rú.

Hai người bước nhanh đến lối vào đường đua, vừa vặn thấy bóng dáng xe của Hề Chính lao đi.

Đệt!

Giản Văn Minh không nhịn được thốt lên kinh ngạc.

Minh Thế Khải cũng có chút bất ngờ, nụ cười trên môi dần tắt, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

Giản Văn Minh liếc nhìn Minh Thế Khải: "Có gì không hiểu, cứ hỏi huấn luyện viên."

Minh Thế Khải bật cười, gật đầu: "Được, em cứ chơi trước đi, tôi sẽ từ từ bàn bạc với huấn luyện viên."

Có vẻ Minh Thế Khải thật sự chưa từng chơi đua xe, lúc chuẩn bị lên xe, rõ ràng có thể thấy hắn ta khá căng thẳng.

Giản Văn Minh cầm mũ bảo hiểm bước đến, hỏi: "Nếu quá căng thẳng thì đừng chơi, trò này nguy hiểm lắm."

Cậu có chút không đành lòng.

Minh Thế Khải lắc đầu: "Tôi làm được."

Nói rồi, hắn ta đội mũ bảo hiểm lên.

Giản Văn Minh cũng đội mũ bảo hiểm, sau đó bước vào xe đua.

Hưng phấn đến mức không kiềm được.

Đã lâu lắm rồi cậu chưa được đua xe.

Vừa ngồi vào ghế, đã thấy Hề Chính lái một vòng, "vút" một tiếng lướt qua cậu.

Giản Văn Minh nhấn chân ga, lập tức đuổi theo.

Cậu muốn vượt qua Hề Chính.

Hề Chính không lái quá nhanh, ít nhất với cậu mà nói, tốc độ đó vẫn chưa đủ. Rất nhanh, cậu đã bám sát phía sau. Nhưng đúng lúc này, Hề Chính đột nhiên tăng tốc.

Giản Văn Minh bật cười, cũng nhấn ga tăng tốc, cả hai bám sát nhau khi đến khúc cua. Hai chiếc xe cùng lúc drift[1] qua góc cua gắt, cậu liền vượt lên trước Hề Chính nửa thân xe.

Từ lúc đó trở đi, cậu vẫn luôn dẫn đầu.

Lái xe thực sự quá đã.

Bình thường cậu chủ yếu lái xe việt dã hoặc xe địa hình, vì chúng mang lại cảm giác tự do hơn. Càng lái, cậu càng đam mê - băng qua những sa mạc rộng lớn, xuyên qua rừng rậm, lướt trên các cao nguyên hiểm trở. Những cuộc đua Rally quy mô lớn lúc nào cũng sôi động, với hàng đoàn người, xe máy, xe tải, trực thăng, đội y tế... Từ vài ngày cho đến cả tháng trời, khoảng thời gian ấy, trong thế giới của cậu chỉ có tốc độ và những người bạn cùng chí hướng.

Đó là hồi ức mà cậu đã lâu không chạm đến.

Cậu thật sự là một kẻ thích phiêu lưu, và điều cậu giỏi nhất chính là chơi.

Chỉ còn một vòng cuối cùng là về đích.

Nhưng đúng lúc này, Hề Chính đột ngột bám sát.

Tốc độ của Hề Chính cực nhanh, thậm chí có xu hướng vượt qua cậu. Giản Văn Minh lập tức bị k*ch th*ch lòng hiếu thắng, dồn hết ga, chuẩn bị thực hiện một pha ôm cua tốc độ cao.

Pha cua này cực kỳ nguy hiểm, rất dễ lật xe - nhưng cậu là Giản Văn Minh.

Và rồi...

Câu lật xe.

Với một tay đua, lật xe vốn chẳng phải chuyện lạ. Hồi mới tập, cậu đã lật không biết bao nhiêu lần, chấn thương lớn nhỏ đủ cả.

Nhưng có lẽ vì lâu rồi không luyện tập, lần này phản ứng của cậu hơi chậm.

Chiếc xe lao khỏi đường đua, lăn mấy vòng rồi mới dừng lại.

Giản Văn Minh nằm dưới xe, buột miệng chửi thề: "Đệt."

Muốn thể hiện thì không được, lại còn tự rước họa.

Minh Thế Khải là người đầu tiên chạy tới, ngay sau đó là huấn luyện viên và nhân viên trường đua.

May mà cậu có kinh nghiệm, vết thương cũng không nghiêm trọng lắm.

Hề Chính mặc đồ đua, thở hổn hển chạy tới, nét mặt căng thẳng đến cực điểm.

Giản Văn Minh nằm trên mặt đất, trên mặt còn dính vài vệt máu.

"Chỉ là vết thương nhỏ." Cậu nhìn Hề Chính, thản nhiên nói.

"Em không muốn sống nữa à?" Hề Chính gằn giọng.

Hắn tận mắt chứng kiến "Giản Văn Khê" ôm cua tốc độ cao rồi lật xe.

"Lâu rồi không chơi, muốn thử lại cho mới mẻ." Cậu nhún vai.

"Phải đến bệnh viện ngay." Minh Thế Khải lo lắng. "Có cáng cứu thương không?"

"Không cần." Giản Văn Minh lắc đầu.

Cậu thử chống tay ngồi dậy, chân phải có hơi đau, nhưng chắc không gãy xương, vẫn còn cử động được.

Chỉ là vừa mới nhúc nhích một chút, Hề Chính đã bước tới, cúi người bế bổng cậu lên.

"Có thể... có thể bế lên sao?" Minh Thế Khải lập tức căng thẳng.

Nhỡ đâu nội tạng bị tổn thương, chẳng phải sẽ rất nguy hiểm à?

Sớm biết có thể bế được, hắn ta đã ra tay trước rồi, sao lại để Hề Chính giành mất cơ hội này chứ!

Giản Văn Minh chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, rồi nhanh chóng rơi vào vòng tay Hề Chính.

Mạnh thật.

Cậu không hề nhẹ. Với chiều cao và thể trạng tiêu chuẩn của một Alpha, bị nhấc bổng thế này cũng khiến cậu bất ngờ.

Hề Chính ôm cậu, hơi thở có chút gấp gáp.

Chắc vừa rồi chạy hết tốc lực đến đây, hắn cũng tốn sức không ít.

Trên đường đua không thể tùy tiện dừng xe, Hề Chính phải tìm chỗ đỗ rồi mới chạy tới.

Nhìn dáng vẻ căng thẳng của hắn, Giản Văn Minh bỗng thấy tâm trạng dễ chịu hơn nhiều.

Tên này... thật ra cũng không đến nỗi tệ.

Hắn vẫn để ý đến anh trai cậu.

Trên đời không thiếu những cặp vợ chồng chung sống lạnh nhạt, đối xử với nhau như khách qua đường. Hề Chính không hẳn là người tốt, nhưng cũng chẳng phải kẻ xấu.

"Anh ôm chặt quá, chắc tôi sắp bị nội thương rồi." Cậu giả vờ r*n r*.

Hề Chính nghiêm mặt: "Đừng nói nữa."

Bộ dạng trông còn rất nghiêm túc.

Giản Văn Minh bật cười: "Tôi chỉ bị thương ở chân, không cần anh bế đâu."

Minh Thế Khải theo sát phía sau, sắc mặt căng thẳng, trông vô cùng nghiêm trọng.

Ở đây có đội ngũ bác sĩ chuyên nghiệp, sau khi kiểm tra sơ bộ, xác nhận vết thương của cậu không quá nghiêm trọng, nhưng vẫn cần tĩnh dưỡng một thời gian.

"Tốt nhất là nên nằm giường nghỉ ngơi." Bác sĩ dặn dò.

"Tôi thấy cũng không đau lắm." Giản Văn Minh nói.

"Vậy cậu đúng là chịu đau giỏi đấy." Bác sĩ đáp.

Giản Văn Minh chỉ mặc một chiếc quần đùi, phần trên đã cởi ra để tiện kiểm tra vết thương. Trên người cậu có vài vết trầy xước, nhưng không nghiêm trọng. Chỗ bị thương nặng nhất là đùi, mắt cá chân cũng hơi sưng.

Hề Chính bỗng quay đầu, liếc nhìn Minh Thế Khải.

Minh Thế Khải vốn đang chăm chú quan sát thân thể "Giản Văn Khê", nhưng vừa bắt gặp ánh mắt của Hề Chính, hắn ta lập tức quay đi, giả vờ như chưa có gì xảy ra.

Hề Chính thản nhiên nói: "Mặc áo vào trước đi."

Lúc này Giản Văn Minh mới sực nhớ ra thân phận hiện tại của mình là Omega.

Dù đều là đàn ông, nhưng giữa Alpha và Omega vẫn có sự khác biệt.

Cậu bèn mặc áo vào.

Còn quần thì không mặc, vì đùi bị thương, mặc vào chỉ càng thêm đau.

Cậu thật sự thấy khó chịu.

Bác sĩ bảo cậu ít nhất phải dưỡng thương nửa tháng.

Nửa tháng, lâu thật đấy.

Cậu tính toán sai rồi, đáng lẽ không nên chơi một môn thể thao nguy hiểm như vậy.

Thậm chí, cậu còn nghĩ, nếu lần này bị thương trên mặt... thì liệu còn cơ hội tráo đổi lại với anh trai không?

Minh Thế Khải đi theo cậu về nhà, đề nghị tìm một người chăm sóc.

"Em thế này, sinh hoạt hằng ngày chắc chắn sẽ rất bất tiện."

"Tôi đã tìm rồi." Hề Chính đáp, giọng nghiêm túc.

Giản Văn Minh có chút ỉu xìu.

Cậu cụp mắt, dáng vẻ cao ngạo bốc đồng ngày thường cũng lắng xuống, trông lạnh lùng, vô cùng giống Giản Văn Khê.

"Vậy em nghỉ ngơi sớm đi, có thời gian tôi sẽ đến thăm." Minh Thế Khải nói.

Giản Văn Minh gật đầu.

Hề Chính tiễn Minh Thế Khải ra ngoài, vài phút sau mới quay lại phòng ngủ.

Giản Văn Minh nằm trên giường, lười biếng nghịch điện thoại.

Cậu đang phân vân có nên nhắn tin cho anh trai hay không.

Nói ra thì sợ anh lo lắng, mà không nói, lỡ có chuyện gì bất ngờ xảy ra, anh lại không biết cậu bị thương để còn kịp ứng phó.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hề Chính.

Hắn đứng ở mép giường, vẻ mặt nghiêm túc.

Giản Văn Minh đặt điện thoại xuống, nói: "Tôi muốn ngủ một lát."

Hề Chính hỏi: "Em lái xe nhanh như vậy là muốn phân cao thấp với tôi sao?"

Giản Văn Minh liếc hắn một cái.

Hề Chính càng tỏ ra nghiêm túc hơn, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Giản Văn Minh chậm rãi lên tiếng, giọng có chút không cam lòng: "Ai bảo anh muốn vượt tôi... Tôi không muốn thua anh."

Hề Chính đáp: "Tôi đi liên hệ bác sĩ. Em cứ nằm yên, có gì thì gọi tôi."

Không lâu sau, bác sĩ đến nhà kiểm tra lại cho cậu một lần nữa.

Lại kê thêm ít thuốc bôi ngoài da.

Nhưng Giản Văn Minh vẫn không thấy hộ công đâu.

Dì giúp việc trong nhà là nữ, chắc chắn không tiện chăm sóc cậu.

"Hộ công đâu?" Giản Văn Minh hỏi.

Bây giờ cậu muốn đi vệ sinh hay tắm rửa, e là đều phải nhờ người giúp.

Hề Chính đáp: "Ngày mai mới đến."

Giản Văn Minh "Ồ" một tiếng.

"Em đã bôi thuốc hết chưa?" Hề Chính hỏi.

Giản Văn Minh chỉ mặc mỗi q**n l*t, nằm trên giường. Trên ngực và đùi cậu loang lổ vết bầm, còn thuốc nước thì tím tím xanh xanh.

May mà thời tiết ở nước Y khá nóng, cậu cũng chẳng cần mặc thêm gì, chỉ đắp một chiếc chăn mỏng ngang hông.

"Trên mông em có bị thương không?" Hề Chính đột nhiên hỏi.

Giản Văn Minh sững người.

Hề Chính tiếp tục: "Hoặc là sau lưng?"

Giản Văn Minh nhướng mày: "Anh nghiêm túc đấy à?"

Cậu liền lật người lại, kéo tấm chăn lên.

Đang định c** q**n thì vô thức liếc nhìn Hề Chính một cái.

Hề Chính hỏi: "Muốn tôi tránh đi không?"

Giản Văn Minh xoa nhẹ mép chăn, hờ hững đáp: "Tùy anh."

Hề Chính không nhúc nhích.

Giản Văn Minh kéo quần xuống một chút để nhìn.

Quả nhiên có vết thương.

Từ phần xương cụt kéo xuống, một mảng bầm tím.

Hề Chính đột nhiên quay đầu, lập tức đi ra ngoài.

Giản Văn Minh ngẩng đầu nhìn theo, khóe môi khẽ nhếch lên vẻ trào phúng.

Cậu biết ngay mà, một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, nhìn thấy một Omega đẹp trai như cậu c** q**n, làm sao có thể giữ được bình tĩnh.

Dáng người của cậu rất đẹp, chính cậu cũng tự thấy vậy.

Là một ngôi sao, cậu luôn nghiêm khắc quản lý cơ thể mình.

Nghĩ vậy, cậu bèn gọi: "Hề Chính, Hề Chính."

Hề Chính đáp lại từ phòng thay đồ: "Sao vậy?"

"Tôi không với tới." Giản Văn Minh nói. "Phiền anh thoa thuốc giúp tôi được không?"

Hề Chính mím môi, bước ra khỏi phòng thay đồ.

Vừa ra liền thấy "Giản Văn Khê" nằm nghiêng trên giường, ánh nắng xuyên qua tấm rèm cửa nửa khép, phủ lên người Giản Văn Khê một lớp ánh sáng dịu dàng.

Cơ thể thanh niên trẻ tuổi, mảnh khảnh nhưng rắn chắc. Cánh tay thon dài vương đầy vết bầm tím, mái tóc hơi rối che đi gương mặt rất có sức hút, nhưng vẫn mang chút ngang tàng.

____

Hoa Thành vừa đón một trận tuyết lớn, còn nước Y thì tràn ngập nắng ấm.

Phòng tập nhảy.

Có tiếng hát vang lên:

"Xuyên qua tầng mây giăng kín bầu trời, bóng dáng người khuấy động cả không gian."

Giản Văn Khê mặc áo thun trắng, đầu ngón chân khẽ kiễng, chân dài nâng lên, để lộ phần eo gầy nhưng rắn chắc. Anh xoay người theo nhịp, vừa vặn chạm vào ánh mắt Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh đang dựa vào lan can, nhìn anh chăm chú với ánh mắt nóng rực.

Kỳ mẫn cảm của hắn ngày càng nghiêm trọng.

Kìm nén bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đến lúc bùng nổ.

[1] Cú Drift là một kỹ thuật lái xe mà tài xế cố tình làm xe mất độ bám ở bánh sau (hoặc cả bốn bánh) khi vào cua, khiến xe trượt ngang nhưng vẫn giữ được kiểm soát. Kỹ thuật này thường thấy trong các cuộc đua xe tốc độ cao hoặc trong những bộ phim như Fast & Furious. Khi drift, xe không chỉ rẽ theo cách thông thường mà còn có phần trượt dài, tạo hiệu ứng vừa mạnh mẽ vừa đẹp mắt. Drift yêu cầu người lái phải có kỹ năng cao vì nếu không kiểm soát tốt, xe rất dễ bị mất lái hoặc lật.

(Mấy bà lên tóp tóp tìm drift là ra🥰🥰)