Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 63
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 63 :Một mũi tên trúng hai đích
Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu lên mặt Giản Văn Minh, khiến cậu cảm thấy hơi nóng.
Hề Chính hẹn cậu đi ăn cơm.
Hai ngày nay, Hề Chính bận tối mắt, thỉnh thoảng về nhà cũng chỉ để ngủ, đến mức hai người họ chẳng có mấy cơ hội gặp mặt.
Có lẽ lương tâm Hề Chính trỗi dậy, nên mới nhớ tới cậu mà hẹn ăn cơm.
Hôm qua, cậu thức đến nửa đêm xem phát sóng trực tiếp, tiện thể đi hóng chuyện về anh trai cậu và Chu Đĩnh.
Kết quả lại thấy Giải Trí Ngải Mỹ dạo gần đây liên tục đẩy cho anh trai cậu một loạt tài nguyên hàng đầu.
Quảng cáo, phim điện ảnh, phim truyền hình, cái gì cũng có.
Nhưng điều làm cậu phấn khích nhất chính là bộ phim Vương triều.
Đây là bộ phim mà ai trong giới cũng khao khát như miếng bánh béo bở.
Chỉ là, nếu anh trai cậu muốn diễn, thì phải hợp tác cùng Cố Vân Tương.
Nhắc tới Cố Vân Tương, cậu liền sôi máu.
Khi vừa mới vào Giải Trí Ngải Mỹ, cậu từng rất thích Cố Vân Tương. Người bình thường đối với siêu sao luôn có một loại sùng bái, ngưỡng mộ.
Người đó vừa đẹp, khí chất lại dịu dàng, phong thái rạng ngời như một siêu sao thực thụ.
Nhưng rồi từng lớp vỏ bọc bị bóc xuống, cậu mới thấy được bộ mặt thực sự của Cố Vân Tương.
Những chuyện quá khứ của Cố Vân Tương, cậu đều nghe từ Lý Nhung.
Bởi vì mỗi lần Lý Nhung muốn kéo cậu xuống nước, đều sẽ nói một câu: Cậu xem Cố Vân Tương đi, năm đó chẳng phải cũng như vậy sao? Giờ không phải vẫn tốt đẹp đó ư?
Thậm chí mỗi khi Cố Vân Tương tham gia tiệc tùng nào đó có chuyện xảy ra, Lý Nhung cũng đều kể lại cho cậu nghe.
Có thể nói, quá khứ của Cố Vân Tương đã bị bóc trần đến tận chân tơ kẽ tóc.
Cố Vân Tương thực sự rất đáng thương.
Nhưng đó là chuyện của quá khứ.
Hiện tại, hắn ta đáng giận hơn bao giờ hết.
Dù có khoác lên bộ da đẹp đẽ đi chăng nữa, bên trong cũng chỉ là một con quỷ.
Cậu hy vọng anh trai cậu cố gắng hơn, hoàn toàn kéo Cố Vân Tương từ trên cao rớt xuống. Vì suy cho cùng, Cố Vân Tương cũng chẳng khác gì đám người Tống Thanh, Lý Nhung, Tần Tự Hành.
Cậu hy vọng bọn họ đều bị hủy diệt.
Lý Nhung nói, cuộc sống của ngôi sao bên ngoài thì hào nhoáng, nhưng sau lưng phải chịu đủ khổ sở là chuyện quá đỗi bình thường.
Quy tắc ngầm là chuyện bình thường.
Đấu đá gay gắt là chuyện bình thường.
Nhơ nhuốc là chuyện bình thường.
Suy cho cùng, giới giải trí chẳng khác gì một vũ đài danh lợi, nơi ai cũng bị cuốn vào vòng xoáy của tiền tài và sắc đẹp.
Ai cũng như vậy.
Nhưng..."Ai cũng vậy, thế là bình thường" thì có nghĩa là đúng đắn sao?
Vừa tỉnh ngủ, việc đầu tiên cậu làm là kiểm tra bảng xếp hạng của 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》.
Vừa nhìn thấy kết quả, cậu lập tức tỉnh táo - anh trai cậu đã bỏ xa Cố Vân Tương mấy chục nghìn phiếu.
Sảng khoái.
Vì tối qua thức đêm, ngủ không được ngon, cậu mơ màng đẩy cửa nhà vệ sinh đi vào. Ai ngờ vừa bước vào liền cảm nhận được hơi nước ấm tràn ngập.
Cậu giật mình, sau đó trông thấy Hề Chính đang tắm.
Thình lình thấy hết.
Đệt.
Hề Chính dường như cũng thấy cậu.
Ngay lập tức, cậu vội vã lùi ra ngoài.
Cậu không thể không bội phục Tôn Ngôn Ngôn.
Omega nhỏ này đúng là có kinh nghiệm, những lời Tôn Ngôn Ngôn nói về Hề Chính trước đó, hóa ra đều là thật!
Thật sự là... dọa người.
Từ thời trung học, cậu đã nhận ra rằng dù cùng là Alpha, nhưng do tư chất mỗi người khác nhau, nên thời gian phát triển và mức độ ph*t d*c cũng khác nhau.
Dù vậy, cậu vẫn luôn thuộc nhóm nổi trội, thậm chí còn lấy đó làm kiêu ngạo.
Dù sao thì không phải trường học nào cũng có những Alpha mạnh mẽ như Chu Đĩnh hoặc Hề Chính.
"Vào mà không biết khóa cửa à?" Cậu đứng bên ngoài lầm bầm.
Bên trong tiếng nước vẫn ào ào, Hề Chính dường như không nghe thấy.
Giản Văn Minh đứng một lúc rồi quay về phòng ngủ. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, cậu đành xuống tầng dùng nhà vệ sinh.
Dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Cậu ngồi xuống bàn ăn, phát hiện hôm nay đồ ăn có chút khác lạ.
Hình như toàn bộ đều là món anh trai cậu thích.
"Hôm nay sao làm nhiều món vậy dì?" Cậu hỏi dì giúp việc.
Dì giúp việc cười đáp: "Cậu Hề dặn đấy."
"Có khách đến à dì?"
Dì giúp việc lắc đầu: "Cậu Hề không nói."
Vậy làm nhiều thế này, hai người bọn họ sao ăn hết được?
Khẩu vị của cậu và anh trai không giống nhau.
Cậu thích đồ ngọt, còn anh trai lại chuộng vị cay. Cậu uống cà phê cũng phải thêm đường, trong khi anh trai chỉ uống cà phê đen.
Mấy ngày nay, để tránh bị dì giúp việc phát hiện sơ hở, cậu đành phải uống cà phê đắng theo anh trai.
Mỗi sáng làm một ly cà phê đắng, đó là thói quen của anh trai cậu.
Dì giúp việc hỏi: "Cậu Hề đã dậy chưa?"
"Mặc kệ anh ta."
Giản Văn Minh đáp xong liền bắt đầu ăn.
Buổi sáng cậu không có khẩu vị, phần lớn món ăn đều chưa động đến. Nhưng nghĩ đến việc tất cả đều là món anh trai thích, nếu không ăn chút gì đó thì có vẻ không hợp lý, thế là cậu đành gắp qua từng món, giả vờ như đã ăn.
Nhưng làm xong rồi mới nhớ, chuyện này không hợp với quy tắc ăn uống của nhà họ Giản..
Anh trai cậu ăn cơm chưa bao giờ tùy tiện như vậy.
Đúng lúc này, Hề Chính xuống tầng.
"Sớm." Hề Chính chào.
Hôm nay hắn mặc đồ ở nhà, trông có vẻ thư thái hơn, màu sắc trang phục cũng nhạt hơn thường ngày. Mái tóc vốn được chải chuốt gọn gàng giờ lại buông lơi, khiến hắn thoạt nhìn có chút xa lạ.
"Sớm." Giản Văn Minh đáp.
Hề Chính...bên trong không mặc quần cộc sao?
Sao cậu cảm thấy người này trông chẳng khác gì lúc mới tắm xong, đi đường cũng có chút lắc lư?
Cậu ho nhẹ một tiếng, cầm ly cà phê uống một ngụm lớn.
Quá đắng.
Đắng đến mức làm hỏng cả bữa sáng của cậu.
Cậu đặt ly cà phê xuống, nói: "Tôi ăn xong rồi, lên tầng trước."
"Đợi đã." Hề Chính gọi cậu lại. "Tôi có chuyện muốn nói với em."
Giản Văn Minh đành ngồi xuống.
Hề Chính ngồi đối diện cậu, nhìn bàn ăn đầy ắp món: "Sao em không ăn?"
"Sáng sớm ai ăn được nhiều như vậy, còn toàn đồ dầu mỡ."
Hề Chính liền hỏi dì giúp việc: "Có món nào nhẹ bụng không?"
Dì giúp việc quay sang hỏi Giản Văn Minh: "Cậu Giản muốn ăn gì?"
"Tôi no rồi, không muốn ăn gì cả."
Hề Chính cũng uống cà phê đen.
Điểm này lại giống hệt anh trai cậu.
"Anh không phải có chuyện muốn nói sao?" Giản Văn Minh hỏi.
Hề Chính nói: "Hôm nay em rảnh không?"
Cậu ngày nào cũng rảnh.
Nhưng Giản Văn Minh vẫn bắt chước dáng vẻ anh trai mình, bình thản gật đầu.
Hề Chính nói: "Đã lâu rồi chúng ta chưa về nhà em, hôm nay đi thăm họ một chút."
Giản Văn Minh sững người, lập tức nói: "Bố mẹ tôi bận rộn cả ngày, họ không có thời gian."
"Đêm qua tôi đã gọi điện cho họ, hẹn tối nay cùng ăn cơm."
Hề Chính lại bổ sung: "Em vừa nói không có việc gì mà? Vậy thì cùng đi, tiện thể ăn một bữa. Dù gì trong mắt họ, chúng ta vẫn còn là vợ chồng."
Giản Văn Minh im lặng.
Thì ra không chỉ là hẹn cậu ăn cơm.
Mà là ăn cùng bố mẹ cậu.
Cậu không thể đi.
Người khác không nhận ra cậu, chẳng lẽ bố mẹ cậu lại không nhận ra?
Nếu đi thì chẳng phải bị lật tẩy ngay?
Cậu chạy đến thay anh trai sống cuộc sống hôn nhân với Hề Chính, nếu để bố biết được, e rằng sẽ bị lột một lớp da mất.
Mẹ cậu chắc chắn cũng sẽ mắng cậu một trận ra trò.
Hơn nữa, chuyện anh trai cậu thay cậu, có lẽ cũng chẳng giấu nổi nữa.
Không được. Cậu phải nghĩ cách từ chối.
Cậu mím môi, suy nghĩ đối sách.
"Gần đây em trai em làm gì?" Hề Chính đột nhiên hỏi.
Giản Văn Minh suýt nữa phun ngụm cà phê ra ngoài. Cậu nuốt xuống, nhìn chằm chằm Hề Chính: "Anh hỏi Văn Minh làm gì?"
"Cậu ấy ở Hoa Thành vẫn ổn chứ?" Hề Chính hỏi tiếp. "Cả năm rồi cũng chẳng gặp cậu ấy lần nào."
"Em ấy có chuyện riêng." Giản Văn Minh nói. "Rất tốt."
Hề Chính cầm ly cà phê, uống một ngụm, nhìn cậu chằm chằm một lúc rồi mới gật đầu: "Ừ."
"Sao đột nhiên anh lại nhớ đến Văn Minh?" Giản Văn Minh hỏi.
"Chỉ cảm thấy em vợ này của mình cứ như người xa lạ." Hề Chính thản nhiên nói. "Cũng chẳng mấy khi gặp."
"Anh với tôi còn như người xa lạ, huống chi bọn họ." Giản Văn Minh hờ hững đáp. "Anh bận nhiều việc, không cần hao tâm nhớ đến em ấy."
Hề Chính nhìn cậu, chậm rãi nói: "Em cứ như đang cố tình gây sự vậy."
"Phải không?" Giản Văn Minh đáp. "Tôi cũ đã chết, tôi mới đang sống lại."
Hề Chính không nhịn được bật cười, uống cạn ly cà phê.
Giản Văn Minh ho nhẹ một tiếng, đứng dậy: "Tôi lên tầng trước. Anh cứ từ từ ăn."
Nói xong, cậu cố ý đi thật chậm, bước chân tao nhã. Nhưng đến khi đặt chân lên bậc thang, cậu không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy Hề Chính vẫn đang nghiêm túc ăn cơm.
Về phòng, cậu lập tức gọi cho Tôn Ngôn Ngôn. Sợ Hề Chính lên bất ngờ nghe thấy, cậu vội vàng bước vào phòng tắm.
Kết quả, vừa mở cửa, cậu đã bị luồng pheromone nồng nặc trong phòng k*ch th*ch đến mức đứng sững tại chỗ.
Hương tuyết tùng đậm đặc, quyện trong hơi nước ẩm ướt.
Bên cạnh giỏ quần áo, vẫn còn có đồ của Hề Chính.
"Cậu nói tôi phải làm sao bây giờ?" Giản Văn Minh nhỏ giọng vào điện thoại. "Người khác không nhận ra, nhưng bố mẹ tôi chắc chắn sẽ nhận ra. Mau giúp tôi nghĩ một cái cớ hợp lý để từ chối cuộc hẹn này đi!"
Bên kia điện thoại vang lên âm thanh lộn xộn, xen lẫn giọng điệu trêu ghẹo của Tôn Ngôn Ngôn: "Ai nha, đừng quậy mà."
x**n t*nh dạt dào.
"Cậu đang làm gì vậy?"
Tôn Ngôn Ngôn cười đáp: "Chó săn nhỏ, cứ quấn lấy người ta mãi."
"......"
"Cậu nói thẳng là có việc, chẳng phải xong rồi sao?"
"Hắn hỏi tôi trước, tôi đã nói là không có việc gì." Giản Văn Minh bực bội nói. "Mẹ nó, phiền muốn chết."
Vừa mới bị pheromone k*ch th*ch, giờ lại nghe thấy âm thanh lạ lùng từ phía Tôn Ngôn Ngôn, cậu cảm thấy bực bội vô cùng.
Dường như Tôn Ngôn Ngôn đang bị ai đó hôn, phát ra mấy tiếng "ưm ưm ưm" chưa kịp nói rõ câu nào, rồi ngay sau đó, Giản Văn Minh nghe được một chuỗi âm thanh mơ hồ, mang theo nhịp điệu rất không đứng đắn.
Cậu lập tức cúp máy.
Đệt, cái tên Tôn Ngôn Ngôn này, gọi điện thoại mà cũng bạch bạch bạch được à?
Thật biết chơi.
Cậu rời khỏi phòng tắm, đi vòng vòng trong phòng ngủ hai lượt, đột nhiên nghĩ đến một người.
Minh Thế Khải.
Cậu lập tức gọi điện thoại.
"Có rảnh không?"
Minh Thế Khải nhướng mày: "Em có rảnh không?"
"Có, hôm nay đi chơi đi."
"Chơi gì?"
"Đua xe đi." Giản Văn Minh nói. "Tìm chút cảm giác k*ch th*ch. Hiện tại tôi ly hôn rồi, tâm trạng không tốt, muốn giải khuây."
Minh Thế Khải đáp: "Được."
Cúp điện thoại xong, cậu liền xuống tầng.
Hề Chính đã ăn sáng xong, ngồi ngay ngắn trên sofa, dáng vẻ thảnh thơi.
"Tôi đột nhiên nhớ ra, hôm qua đã hẹn bạn, hôm nay bọn tôi sẽ đi F Thành chơi. Bố mẹ tôi bên kia, chắc tạm thời không đến được."
Hề Chính ngẩng đầu, nhìn cậu một lúc rồi hỏi: "Trùng hợp vậy sao?"
Giản Văn Minh gật đầu: "Hôm qua đã hẹn rồi."
Hề Chính cũng gật đầu: "Không sao, tôi sẽ nói lại với bố mẹ em, hẹn hôm khác gặp."
Giản Văn Minh thở phào: "Xem ra chỉ có thể vậy rồi."
Cậu xoay người định lên tầng, nhưng bỗng nhiên Hề Chính hỏi: "Bạn nào vậy? Tôi có quen không?"
Giản Văn Minh quay đầu nhìn hắn: "Có quen."
"Vậy cùng đi đi." Hề Chính nói. "Hôm nay tôi cũng không có lịch gì."
Giản Văn Minh hơi bất ngờ.
Nhưng hôm nay cậu chơi là đua xe.
Đây chính là sở trường của cậu.
Hơn nữa, người cậu hẹn lại là Minh Thế Khải.
Giản Văn Minh cười gật đầu: "Được thôi, chỉ cần anh muốn đi."
Nửa giờ sau, Hề Chính và Minh Thế Khải gặp nhau, cả hai chào hỏi nhau một cách khách sáo.
Giản Văn Minh cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Hôm nay cậu nhất định có thể một mũi tên trúng hai đích.
Thứ nhất, có Hề Chính ở đây, cậu càng có thể k*ch th*ch Minh Thế Khải. Cậu muốn xem rõ Minh Thế Khải rốt cuộc thích Hề Chính hay là thích anh trai cậu.
Còn về phần Hề Chính...
Khiến hắn khó chịu một chút cũng là chuyện tốt.
"Đi thôi." Giản Văn Minh nở nụ cười nhàn nhạt, khóe mắt cong lên, cả khuôn mặt bừng sáng, nhất thời rực rỡ chói mắt.